Tuyệt Thế Cường Long

Tuyệt Thế Cường Long – Chương 926



Chương 926

Mà Tề Đẳng Nhàn chính là loại người không thiếu tiền.

Rất nhanh, một bàn đầy đồ ăn đã được bưng lên.

Tề Đẳng Nhàn cắm đầu ăn, Kiều Thu Mộng thì ăn chậm nhau kĩ, phong cách ăn uống của hai người khác nhau hoàn toàn.

“Em đã từng suy nghĩ sau này chúng ta ở chung sẽ như thế nào chưa?” Tề Đẳng Nhàn hỏi.

“Tạm thời chưa nghĩ tới, mà không phải bây giờ anh ở cùng Vân Uyển rất tốt đó sao?” Kiều Thu Mộng tự điều chỉnh tâm trạng của mình, không chút kiêng dè nói.

Tề Đẳng Nhàn ngẩn người, cũng không nghĩ tới cô ta lại dám đối diện với loại chuyện này, khiến hắn cảm thấy có chút xấu hổ.

Kiều Thu Mộng nhấp môi uống một ngụm rượu sake, nghiêm túc nói với Tề Đẳng Nhàn: “Cuối cùng tôi đã hạ quyết tâm trở thành loại người mà tôi muốn.”

“Sau này sẽ có một ngày, tôi có thể chân chính đứng trước mặt anh.”

“Sau đó, chúng ta nghiêm túc nhìn nhau.”

“Nếu những rung động đó vẫn còn tồn tại trong tim, tôi tin rằng Chúa sẽ đưa ra một câu trả lời thoả đáng.”

Vào giờ khắc này, Kiều Thu Mộng thong thả ung dung.

Tề Đẳng Nhàn có thể hiểu được tâm lý này của Kiều Thu Mộng.

Có lẽ là muốn chứng minh sự trong sạch trong lòng mình.

Điều này trong mắt Tề Đẳng Nhàn có hơi giống ra vẻ, nhưng cô ta cũng chỉ là một cô gái rụt rè mà thôi, thế nên hắn cũng có thể hiểu được.

Kiều Thu Mộng mơ ước muốn trưởng thành, để cho bản thân đủ ưu tú, sau đó có thể nói chuyện bình đẳng với Tề Đẳng Nhàn, rồi lại thương lượng chuyện của hai người họ sau.

Ngày trước không hiểu rõ về Tề Đẳng Nhàn, mặc dù cô ta không buông lời châm chọc khiêu khích, nhưng cũng bộc lộ rõ sự không tin tưởng đối với hắn.

Hiện tại, thanh danh Tề Đẳng Nhàn dần vang khắp tỉnh Đông Hải, cô ta lại lao vào vòng tay hắn, chuyện gì vậy chứ?

Trên đỉnh cao sẽ có được sự ủng hộ dối trá, chỉ lúc ở đáy cốc mới có được sự thành kính thật sự.

Kiều Thu Mộng rất rõ rằng hiện tại cô ta không thể cạnh tranh lại Lý Vân Uyển, dù sao thì đối phương mới là người ở bên cạnh Tề Đẳng Nhàn ngay từ lúc hắn không có gì.

“Giấc mơ của cô cũng không dễ thực hiện đâu, dù gì trên đời này cũng không có mấy Ngọc Tiểu Long.” Tề Đẳng Nhàn bưng chén rượu, uống một ngụm, cười bất đắc dĩ.

“Tôi sẽ cố gắng hết sức để làm đến nơi đến chốn, tôi tin rằng nỗ lực của mình sẽ được đền đáp.” Kiều Thu Mộng rất quyết tâm nói: “Hơn nữa, tôi cũng đã trưởng thành thêm không ít.”

Tề Đẳng Nhàn buông tay, vẻ bất đắc dĩ trên mặt vô cùng rõ ràng: “Vậy nếu cô không thể làm theo ý mình, sau đó vĩnh viễn tránh mặt tôi luôn à?”

Kiều Thu Mộng cười, đáp: “Thời gian sẽ đưa ra câu trả lời, dù tốt hay xấu, ít nhất hãy để tôi cố gắng đã rồi nói!”

Tề Đẳng Nhàn bĩu môi: “Cô có thể làm được sao?”

Kiều Thu Mộng trề môi nói: “Tùy anh đánh giá như thế nào vậy!”

Tề Đẳng Nhàn nở nụ cười: “Đùa chút để xem tâm lý của cô như nào thôi, chúc cô thành công nhé.”

Kiều Thu Mộng cùng chạm vào chén rượu của hắn, thấp giọng nói: “Cũng chúc anh thành công, tôi sẽ lặng lẽ nhìn theo anh.”

Đánh giá post

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.