Tuyệt Thế Cường Long

Tuyệt Thế Cường Long – Chương 927



Chương 927

“Áp lực cũng không nhỏ nhỉ…” Tề Đẳng Nhàn uống một hơi cạn sạch, thở ra một cỗ toàn mùi rượu, cảm thấy vô cùng thoải mái.

Kiều Thu Mộng khẽ liếc mặt một cái: “Phải cẩn thận nha!”

Tề Đẳng Nhàn biết cô ta đang nói về chuyện gì, liền gật đầu, chuyện này không cần người khác nhắc nhở hắn cũng sẽ tự cẩn thận, huống chi gần đây hắn luôn không ngừng duy trì trạng thái thân thể, mỗi ngày đều đạt được trình độ đỉnh cao.

Muốn giết hắn cũng không phải là chuyện dễ, dù sao hắn cũng là đứa trẻ lớn lên trong vòng tay của bao nhiêu kẻ ác của nhà tù U Đô.

Hai người không nói về những chuyện này nữa, đổi sang trò chuyện một vài đề tài thoải mái khác, nói nói cười cười, uống thêm chút rượu nhẹ, có ý có vị.

Tuy chỉ là rượu sake ba mươi độ, nhưng cả hai đều uống không ít, đến mức choáng váng mới đứng lên.

Uống đến nửa đêm, Tề Đẳng Nhàn ra ngoài làm người tốt, thanh toán hết mười ngàn tệ.

Hắn bắt taxi đưa Kiều Thu Mộng về nhà.

Kiều Quốc Đào chờ con gái về, nhìn thấy thế thì trong lòng khẽ thở phào nhẹ nhõm, cười nói: “Thật sự là vất vả cho cháu rồi.”

Tề Đẳng Nhàn nói: “Không cần khách khí, bọn con nói chuyện vui quá, còn uống thêm một chút rượu nên mới trễ như này, lại làm cho chú Kiều phải lo lắng rồi.”

Kiều Quốc Đào: “Không có chuyện gì, Thu Mộng ở cùng một chỗ với cháu khiến chú rất yên tâm.”

Kiều Thu Mộng ngáp một cái, miệng phun ra đầy mùi rượu, phất tay về phía Tề Đẳng Nhàn nói: “Được rồi, tôi về nhà rồi, anh cũng trở về nghỉ ngơi đi, rảnh rỗi lại hẹn ăn cơm.”

Tề Đẳng Nhàn gật đầu, sau đó xoay người lên xe rời đi.

“Hai đứa?” Kiều Quốc Đào nhìn đèn hậu của xe, nhíu mày nhìn về phía con gái.

“Bọn con chỉ ăn cơm, uống rượu, rồi nói chuyện phiếm thôi.” Kiều Thu Mộng mỉm cười, thành thật nói.

Kiều Quốc Đào thở dài, nói: “Chuyện sau này thương lượng ra sao rồi?”

Kiều Thu Mộng liền nói: “Chuyện sau này thì để sau này nói! Bố, bốn giờ sáng mai nhớ gọi con dậy…”

Kiều Quốc Đào nghe xong thì cười khổ, lắc đầu nói: “Con định bốn giờ sáng mỗi ngày đều chạy đi luyện công với tên Sở Vô Đạo kia thật sao?”

Kiều Thu Mộng “ừ” một tiếng, đăm chiêu: “Nền tảng và thiên phú của con đều không bằng Ngọc Tiểu Long, nhưng con có thể lấy sự cần cù để bù đắp.”

“Bốn giờ sáng ở Los Angeles, Hoa Kỳ, đã truyền cảm hứng tới vô số người.”

“Con nghĩ, bốn giờ sáng ở thành phố Trung Hải, nhất định cũng sẽ có một cảnh tượng khác.”

“Con sẽ thấy được cảnh tượng không phải ai cũng có thể thấy!”

Kiều Quốc Đào chần chừ nói: “Như vậy có phải quá vất vả rồi không? Thật ra, chỉ cần con làm kinh doanh thật tốt là được.”

Kiều Thu Mộng cười một tiếng, lắc đầu: “Sao con có thể giỏi kinh doanh bằng Hướng Đông Tinh được?”

Kiều Quốc Đào ngạc nhiên, ông rất hiếm khi nghe được những lời than thở như vậy từ miệng Kiều Thu Mộng, quả nhiên sau lần khôi phục trí nhớ này, đã làm cho tâm tính của Kiều Thu Mộng hoàn toàn thay đổi.

Nói đến Hướng Đông Tinh, Kiều Quốc Đào cũng không thể không khâm phục, cha mẹ mất hết do gặp phải chuyện ngoài ý muốn, họ hàng thân thích cũng gặp hoạ mà bị tàn tật…

Khi đó chẳng qua con bé cũng chỉ là một sinh viên đại học mà thôi, vậy mà dám dứt khoát bỏ học, trực tiếp gánh vác toàn bộ tập đoàn Hướng thị lên vai, càng ngày càng lớn mạnh, khiến ai nấy đều phục sát đất!

Đánh giá post

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.