Chàng Rể Bác Sĩ

Chàng Rể Bác Sĩ – Chương 603



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chương 603:

 

Anh ta đưa lại bảng truyền lệnh cho Diệp Phi: “Gỗ đen, rồng chín hoa văn, có khắc chữ, có thể kết luận đây thực sự là bảng truyền lệnh của Nam Lăng vũ hội”

 

Anh ta cũng lấy ra bảng truyền lệnh của mình ra và đặt nó ở trên bàn, ngoại trừ địa danh ở mặt sau, những chỉ tiết khác đều giống hệt nhau.

 

Diệp Phi ngơ ngác nhìn hai cái bảng truyền lệnh, “Thật sự là bảng truyền lệnh của hội trưởng sao?”

 

Hoàng Phi Hổ gật đầu: “Một chút cũng không nhầm”

 

Tôn Bất Phàm do dự nói: “Nếu thật sự là bảng truyền lệnh của hội trưởng Nam Lăng, vậy nam tử trắng trẻo buổi chiều tới chữa bệnh…” Nghĩ đến người đàn ông đó, hắn không khỏi rùng mình, cảm giác như thái giám trong cung điện cổ đại.

 

“Hản là đã chín ngàn năm tuổi”

 

Hoàng Phi Hổ không hề kiêng ky gì về cái tên này: “Ngoài ngoại hình và tài trí, hắn là người duy nhất dám bổ nhiệm Diệp Phi làm hội trưởng Nam Lăng”

 

“Suy cho cùng cũng chỉ có một vài người dám thi triển sức mạnh chín ngàn năm như thế này”

 

Anh ấy nói thêm: “Hơn nữa lúc tôi ở Long Đô có đề cập đến Diệp Phi, lại so sánh với những chỉ tiết của cuộc trò chuyện hôm nay, thì người đến chiều nay chắc chắn là Chín Nghìn Tuổi rồi”

 

 

“Nếu đó không phải là sự khâm phục từ trong tim dành cho cậu, với tính cách và phong cách của anh ấy, đó sẽ là một cuộc chiến trực tiếp”

 

Ông ta hài lòng nhìn Diệp Phi: “Sư huynh, như sư huynh nói lúc đó, cậu sớm muộn gì cũng sẽ đứng trên đỉnh của Trung Quốc này. Xem ra phán đoán của ta là đúng”

 

“Đại ca đánh giá cao rồi”

 

Diệp Phi nhẹ nhàng xua tay: “Tôi chỉ là một bác sĩ nhỏ, hơn nữa Vân Đỉnh cũng là tình yêu của chúng ta. Thì đỉnh cao của Trung Quốc ở đâu?”

 

Cao quá thì lại sợ gió lạnh, càng đứng trên cao, trách nhiệm lại càng lớn, Diệp Phi không muốn phải lo lắng cho tính mạng của mọi người.

 

“Trước hết không cần nói tới đỉnh đó, ta chỉ muốn biết, liệu tiểu Phi có thực sự muốn, đi tới Nam Lăng để làm hội trưởng không?”

 

Hoàng Tam Trọng vui mừng hét lên: “Nam Lăng rất giàu có, còn có gần 10.000 đứa trẻ, làm hội trưởng, thật là tiện nha”

 

“Im lặng!”

 

“Nam Lăng là nơi ở của gia tộc họ Thẩm. Thẩm Thiên Sơn đã chết ở Trung Hải. Mặc dù cuộc điều tra không liên quan gì đến tiểu Phi, nhưng gia đình họ Thẩm vẫn coi tiểu Phi như cái gai trong mắt”

 

Hoàng Thiên Kiều gõ đầu của Hoàng Thiên Kiều: “Anh Phi đi tiếp quản, không khác gì cừu đi vào miệng hổ”

 

Cả hai bên đau buồn, Diệp Phi đã để Thẩm Thiên Sơn quỳ xuống, rồi phế bỏ đan điền của anh ta, cuối cùng Thẩm Thiên Sơn chết ở Trung Hải, sau đó gia đình họ Thẩm vô cùng căm ghét Diệp Phi .

 

“Ây dà, đây là sự thật, nhưng cũng không phải đặt quá nhiều lo lắng về lũ vô dụng của nhà họ Thẩm đâu.”

 

Hoàng Tam Trọng thở ra một hơi dài: “Nghe nói Thẩm Thiên Sơn đã chết, sau khi Tiết Như Ý bị loại bỏ, toàn bộ gia tộc họ Thẩm và gia tộc họ Vũ đều bị cuốn vào cuộc chiến tranh giành quyền lực”

 

“Nhà họ Thẩm đang nghĩ cách phân chia tài sản của Thẩm Thiên Sơn, tứ đại đệ tử của Nam Lăng Vũ hội đều muốn trở thành hội trưởng, nghe đồn bọn họ đã đánh nhau mấy lần rồi”

 

“Hiện tại bọn họ chỉ muốn tranh giành quyền lực, không ai có hứng thú báo thù cho Thẩm Thiên Sơn”

 

Hoàng Tam Trọng rõ ràng là muốn hỏi về tình hình ở Nam Lăng Vũ hội: “Diệp Phi sang đó giải quyết cục diện đó không biết sẽ phải gặp bao nhiêu khó khăn đây”

 

“Nam Lăng Vũ hội quả thực bây giờ vô cùng hỗn loạn”

 

Hoàng Phi Hổ với Diệp Phi một lòng chân thành, không có chút toan tính nói: “Đương nhiên là do cuộc tranh giành quyền lực của mấy người bọn họ, nhưng cũng có sự tính toán cố tình của 9 vạn năm.”

Đánh giá post

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.