Chân Long Chí Tôn Đô Thị

Chân Long Chí Tôn Đô Thị – Chương 979



CHƯƠNG 979

Là đối tượng tái giá mà gia tộc sắp xếp sẵn cho Lý Khinh Hồng, Tần Hồng Long của nhà họ Tần.

Anh ta uống một ngụm trà trong ly, sau đó bình tĩnh mở miệng: “Ý của hai người là Lý Khinh Hồng không tái giá được, không thể gả cho tôi đúng chứ?”

Ánh mắt của Lý Tinh Sở hơi tối đi, thần sắc của Lý Phan lại trở nên lo lắng.

Bởi vì bọn họ đều nhìn thấy trong đôi mắt hẹp dài đầy lạnh lẽo của Tần Hồng Long vụt qua tia sắc lạnh, rõ ràng kết quả này không thể khiến anh ta hài lòng.

“Cậu Tần, không phải chúng tôi không muốn gả, mà là chồng của cô ta quá mạnh, hơn nữa tiện nhân đó cũng rất trinh liệt, vậy mà dùng cái chết để ép!”

Lý Phan vội vàng giải thích.

“Không cần nói nữa!”

Lãnh Nhan lại khoát tay, sắc mặt âm trầm: “Thất bại là thất bại, nếu Lý Khinh Hồng đã không thể gả cho tôi, hợp tác của chúng ta kết thúc tại đây, vị trí gia chủ đời tiếp theo, các người đi tranh đoạt đi!”

Lý Phan nghe vậy, lập tức thay đổi sắc mặt, ánh mắt của Lý Tinh Sở càng âm trầm.

Anh ta là nam đinh xuất sắc duy nhất của thế hệ thứ ba của nhà họ Lý, nhưng lại không có được sự yêu quý của Lý Thế Nhân, trong mắt ông ta chỉ có hai cô con gái.

Lý Tuyết Nhi còn trẻ, không thể làm nên chuyện gì, người duy nhất phải lo lắng chính là Lý Khinh Hồng, vậy nên anh ta mới muốn ép Lý Khinh Hồng tái giá.

Nhưng bây giờ đã mất đi sự ủng hộ của nhà họ Tần, dựa vào anh ta căn bản không thể lay động được địa vị của Lý Khinh Hồng ở nhà họ Lý.

“Hồng Long, tôi biết chúng tôi luôn không đối phó, nhưng vì vị trí gia chủ, tôi thật sự cần sự giúp đỡ của anh!”

Lý Tinh Sở trầm giọng nói: “Coi như trao đổi, sau này khi anh cạnh tranh vị trí trong gia tộc, tôi cũng sẽ dốc hết sức!”

“Ha ha, anh cảm thấy tôi còn có năng lực cạnh tranh vị trí gia chủ ư?”

Tần Hồng Long sờ vào cái chân bị gãy của tôi, cười tự giễu, nhưng rất nhanh anh ta lại nói: “Muốn tôi giúp anh cũng không phải không được, nhưng tôi muốn có được Lý Khinh Hồng, cái khác tôi đều không cần!”

Lý Tinh Sở đồng ý không chút do dự: “Chỉ cần anh có cách, tôi nhất định tặng cô ta cho anh!”

Tần Hồng Long cười ha hả: “Cách ấy à, có rất nhiều, chẳng qua chỉ là khiến Vương Nhất biến mất khỏi thế gian này mà thôi, cứ để tôi lo.”

Tiễn ba con Lý Tinh Sở rời đi, Tần Hồng Long sờ cái chân bị gãy của mình, thần sắc phức tạp.

“5 năm rồi, thời gian thật nhanh…”

Ngay sau đó, biểu cảm của anh ta đột nhiên trở nên vặn vẹo: “Vương Nhất, cuối cùng đợi được anh tới Yên Kinh rồi, thù của năm đó, tôi sẽ trả lại gấp trăm gấp nghìn lần.”

“Vợ của anh, chỉ là bước đầu tiên!”

Ngày hôm sau, Vương Nhất thức dậy sớm, kinh ngạc phát hiện, Lý Khinh Hồng và Vương Tử Lam dậy còn sớm hơn, không khỏi ngạc nhiên hỏi: “Sao lại dậy sớm như vậy?”

Trên mặt Lý Khinh Hồng không có bất cứ nụ cười nào: “Tử Lam lạ giường, tỉnh giấc từ rất sớm, em cũng vậy.”

Tim của Vương Nhất rung lên, không nói bất cứ điều gì, bữa cơm tối qua, người không vui nhất chính là Lý Khinh Hồng.

Không dễ dàng gì mới hạ quyết tâm làm hòa với gia tộc, vừa tới Yên Kinh, lại bị gia tộc đối xử như vậy, còn ép cô tái giá, đã khiến cô chết tâm, hơn nữa người phụ nữ đó buổi tối cũng có mặt, càng khiến cô mất hứng.

Đánh giá post

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.