Chân Long Chí Tôn Đô Thị

Chân Long Chí Tôn Đô Thị – Chương 988



CHƯƠNG 988

Lời vừa dứt thì anh liếc nhìn Ngụy Thương Kiều đang nói chuyện vui vẻ với Tần Hồng Long, ánh mắt rất lạnh.

Một lúc sau, Lý Thế Nhân đã trở về.

Sau khi ông ta bước vào cửa nhà, bầu không khí trong phòng khách cuối cùng cũng thu liễm, tất cả mọi người cùng nhau ngồi vào bàn.

Nhiều ghế như vậy, duy nhất không có chỗ của Vương Nhất.

Ngụy Thương Kiều vẻ mặt áy náy: “Xin lỗi, Vương Nhất, ghế trong nhà chỉ có nhiêu đó, hay là cậu ngồi ở bàn trà?”

Vương Nhất đã biết Ngụy Thương Kiều là loại người gì ánh mắt của anh đầy lạnh lẽo, không nói gì, chỉ cầm bát cơm, một mình ngồi ở bàn trà.

Lý Thế Nhân liếc nhìn Vương Nhất, không nói gì.

Lý Khinh Hồng muốn nhường chỗ cho Vương Nhất, Lạc Thanh Thủy lại ấn cô lại: “Đừng làm loạn, nó nhịn hết lần tới lần khác, nhất định là có dự định của nó!”

Lý Khinh Hồng sững người: “Có ý gì ạ?”

Lạc Thanh Thủy không lên tiếng, chỉ liếc nhìn Vương Nhất trên sô pha đầy thâm ý: “Cháu và nó chung sống lâu như vậy, có nhìn thấu nó không?”

Lý Khinh Hồng nhớ lại, rất nhanh thì lắc đầu: “Không ạ.”

“Vậy thì không phải là tốt rồi sao?”

Trên mặt Lạc Thanh Thủy nở nụ cười lạnh: “Ngay cả dì cũng không nhìn thấu nó, Ngụy Thương Kiều có thể nhìn thấu sao?”

Nghe vậy, tim của Lý Khinh Hồng nhảy lên: “Ý của dì là—”

“Theo dì thấy, nó giống một loại động vật.”

Lạc Thanh Thủy từ từ nhả ra một chữ: “Sói.”

“Nếu sói quay đầu, ắt có lý do, không phải là cảm ơn thì là báo thù!”

Chủ đề của Lạc Thanh Thủy vừa dứt, Vương Nhất bỗng đứng dậy, đi tới trước mặt Ngụy Thương Kiều: “Bác gái, mới lần đầu gặp mặt thì bác tặng cho tôi nhiều tiền như vậy, trong lòng tôi thật sự lăn tăn, như vậy đi tôi cũng tặng bác gái một món quà.”

Nhìn một màn này, Lạc Thanh Thủy hơi nheo mắt lại, vụt qua một tia sắc lạnh.

“Báo thù bắt đầu.”

Vốn bàn ăn rất náo nhiệt, bởi vì câu nói này của Vương Nhất, trở nên yên tĩnh một cách quỷ dị.

Tất cả mọi người, bao gồm cả Lý Thế Nhân cũng ngạc nhiên liếc nhìn Vương Nhất, vẻ mặt mang theo một chút thích thú.

Theo bọn họ thấy, Vương Nhất chỉ là tự rước lấy nhục mà thôi.

Ngụy Thương Kiều sững người, sau đó nhìn Vương Nhất mà bật cười, xua tay nói: “Đều là người một nhà, đâu cần xa lạ như vậy? Bác gái không cần quà của cậu.”

Tuy bà ta đang cười, nhưng sâu trong đôi mắt lại hiện ra sự mỉa mai.

Bà ta có thân phận gì, lại đi nhận quà Vương Nhất tặng.

Nói giảm lại, cậu ta có thể tặng được quà gì chứ? Bà ta có thể nhìn trúng sao?

Đánh giá post

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.