Cô Vợ Đáng Gờm Của Lăng Thiếu

Cô Vợ Đáng Gờm Của Lăng Thiếu – Chương 408



Chương 408

Khóe miệng Trần Do Mỹ nhếch lên cao cao.

Đêm nay Cố Nam Thành ngủ lại Tây Thành Lục Hồ, Trần Do Mỹ xuống bếp học nấu nướng vì gã làm gã rất cảm động, sau khi ăn xong Cố Nam Thành liền ôm Trần Do Mỹ trở về phòng ngủ, một lát sau cả phòng dâng tràn sắc xuân…

Ngày hôm sau, Nam Tầm vừa đưa Cố Hoan lên xe trường, Cố Nam Thành đã lái xe trở lại.

Nam Tầm như không nhìn thấy gã, lập tức đi vào trong phòng.

Cố Nam Thành nhìn bóng dáng mảnh khảnh của Nam Tầm, hung hăng đóng sầm cửa xe, đi nhanh đuổi theo, dùng sức nắm lấy tay Nam Tầm: “Cô chuyển tiền của tôi đi đâu?”

Nam Tầm quay đầu lại lạnh nhạt nhìn gã: “Buông tay.”

Cố Nam Thành buông cô ra, nhìn sắc mặt vàng vọt của cô mà ghét bỏ nói: “Cô cho rằng tôi muốn chạm vào cô? Nếu cô đã chuyển tiền đi, chúng ta bây giờ cũng chẳng vui vẻ gì, không bằng dứt khoát ly hôn đi.”

Nam Tầm vặn vẹo cổ tay bị gã nắm lấy, lạnh lùng nói: “Tôi nói muốn ly hôn cũng được, lấy hết tài sản của anh ra đổi, muốn tôi tính giúp anh xem có bao nhiêu không?”

Cố Nam Thành không hề che giấu chán ghét và khinh miệt trong lòng: “Nam Tầm, làm người đừng nên quá tham lam, nếu không cuối cùng không chiếm được cái gì cả, tôi vẫn có thể lấy lại số tiền cô chuyển ra ngoài.”

Nam Tầm cười lạnh: “Anh cứ việc thử xem.”

“Được, đây là cô ép tôi.”

Cố Nam Thành gọi điện thoại cho luật sư bảo phối hợp với cảnh sát điều tra ngay trước mặt Nam Tầm, sau đó lại gọi cho thư ký, bảo anh ta tìm hacker truy tìm hướng đi cuối cùng của nguồn tiền, cũng ra lệnh gã phải nhìn thấy kết quả sau một giờ.

Nam Tầm không để ý đến gã, không chút lo lắng đi lên lầu.

Sau khi cúp điện thoại, Cố Nam Thành trở về phòng dọn đồ, lần này gã đem hết mọi thứ của mình đi.

Nam Tầm cứ ngồi một bên lạnh lùng nhìn gã, không nói cái gì cả.

Cố Nam Thành lấy đi tất cả mọi thứ, không để lại cả đôi vớ, người hầu kéo vài vali xuống lầu, phòng ngủ chính và phòng để quần áo lập tức trống vắng không ít.

Lúc này còn chưa có điện thoại gọi đến, Cố Nam Thành không kiên nhẫn đi ra ban công, gọi điện hỏi.

Nam Tầm như ước nguyện mà nghe thấy tiếng Cố Nam Thành tức giận mắng chửi người, khóe miệng nhếch lên nụ cười lạnh lẽo trào phúng.

Số tiền đó cô đã chuyển tới ngân hàng nước ngoài, mười mấy tài khoản ở các quốc gia khác nhau, dù Cố Nam Thành tra được thì trong thời gian ngắn cũng không ngăn cản nổi.

Quả nhiên, lúc Cố Nam Thành tiến vào thì sắc mặt đã rất đen, Nam Tầm cười trào phúng mà nhìn gã: “Thế nào, có thể lấy về được không?”

Cố Nam Thành nói: “Chỉ cần tôi muốn là lấy về được.”

Nam Tầm cười nói: “Không, anh không lấy lại được, trước khi anh đóng băng lại, tôi sẽ dùng danh nghĩa của hai ta quyên góp hết cho cô nhi viện, không lấy lại được đồng nào cả.”

Cố Nam Thành bị lời này của Nam Tầm làm tức đến sắc mặt xanh mét, ánh mắt lạnh lùng dừng lại trên đôi má gầy gò ảm đạm của cô, chán ghét nói: “Có câu tướng từ tâm sinh, cô xem dáng vẻ bây giờ của mình có giống năm đó chút nào không?”

Nam Tầm cảm thấy thực buồn cười: “Tôi và anh ở bên nhau năm vừa mười tám tuổi, lúc ấy còn tuổi xuân phơi phới, gần mười năm, anh còn hy vọng xa vời tôi đẹp như thiếu nữ, dung nhan không thay đổi? Con tiện nhân kia trẻ tuổi, anh bảo cô ta sinh đứa con thử xem.”

Đánh giá post

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.