Mắc Nợ Trăm Triệu, Văn Võ Bá Quan Cầu Xin Ta Đừng Chết

Chương 4:



Két két!

Trong lúc hắn giơ tay lên, cánh cửa đột nhiên mở ra từ bên trong.

Trương Trường Ngôn sửng sốt.

Không đợi hắn kịp phản ứng, một bàn tay cầm lấy cổ tay hắn, một thiếu niên áo trắng xuất hiện ở trước mắt, đối phương hiển nhiên thân thể suy yếu, sắc mặt tái nhợt gian nan đứng vững, thiếu niên cố gắng thẳng lưng, nở một nụ cười suy yếu với Trương Trường Ngôn.

Thiếu niên mặt mày như nữ tử, nhưng khí thế quanh thân lại không ủy mị, thanh âm cũng là chất giọng trong trẻo và ôn nhuận của thiếu niên: “Tổ mẫu, Trương Tam công tử tới thăm Dung Chiêu, sao lại có thể chặn ngoài cửa?”

Dung Chiêu cười rạng rỡ với Trương Trường Ngôn: “Trương huynh là hảo huynh đệ của hài nhi.”

Trong lúc nói chuyện, giơ tay nện xuống lưng đối phương, thật sự là một khung cảnh “hảo huynh đệ” gặp mặt, nụ cười kia tràn đầy chân thành cùng cảm động.

Trương Trường Ngôn: “…?”

Dung Chiêu: Đây tuyệt đối là hảo huynh đệ, hảo huynh đệ đến cứu mạng ta!

Trương Tam công tử hoàn toàn ngây người.

Đây là thế tử cyar An Khánh Vương phủ? Còn sống? Hơn nữa…… Đây rõ ràng là một thiếu niên lang a!

Hắn theo bản năng nhìn từ đầu đến chân Dung Chiêu, lại từ chân nhìn lên đầu, trên mặt mang theo khiếp sợ cùng mông lung không che giấu được.

Đối phương thấp hơn hắn, rõ ràng là “phát dục không tốt”, không có lỗ tai, yết hầu không rõ ràng, thiếu niên ở tuổi này nếu như phát dục không tốt, không có yết hầu cũng rất bình thường, không thể làm chứng cớ.

Huống chi khí độ của đối phương hoàn toàn không giống nữ tử.

Hồi tưởng lại ký ức hiếm hoi, khuôn mặt Dung Chiêu… giống hệt lúc trước.

Lại nhìn đến mi tâm đối phương, một nốt ruồi đỏ nhạt vừa đẹp mắt lại dễ thấy, làm cho cả khuôn mặt giống như đồng tử ngồi dưới Quan m, mang theo khí chất trích tiên không vướng bụi trần.

Những thứ khác có thể giả vờ, nốt ruồi này không thể làm giả.

Năm đó hoàng thượng chính miệng khen ngợi An Khánh Vương thế tử có nốt ruồi đỏ ở mi tâm là tượng trưng cho “Phúc”.

Cho nên, người này đúng là thế tử An Khánh Vương phủ, vẫn còn sống rất tốt.

Trong hai tin tức phụ thân nhận được, thế tử chết bệnh là giả, một cái khác là thân phận của thế tử , hiện tại xem ra chỉ sợ cũng rất đáng hoài nghi.

Phụ thân e là đã trúng kế!

Vốn định đánh cho An Khánh Vương phủ trở tay không kịp, trăm triệu lần không nghĩ tới lại bị Dung Chiêu đột nhiên xuất hiện đánh cho trở tay không kịp.

Hơn nữa……

Hắn nói huynh đệ chỉ là lấy cớ, như thế nào An Khánh Vương thế tử cũng gọi hắn là huynh đệ?

Dung Chiêu “ốm yếu” ho khan hai tiếng , ánh mắt nhìn Trương Trường Ngôn vẫn thân thiết như cũ.

“Ta và Trương huynh tuy rằng chỉ có duyên gặp mặt, nhưng thần giao đã lâu, đã sớm muốn kết bạn với Trương huynh, hôm nay Trương huynh chủ động tới cửa, Dung Chiêu rất vui.”

Nguyên chủ ít khi ra ngoài, ký ức với bên ngoài rất ít, nhưng Trương gia và Dung gia có thù oán, An Khánh Vương thường xuyên ở nhà mắng Trương thừa tướng không phải người, về phần người nhà Trương thừa tường, Dung Chiêu chưa từng gặp nhưng cũng có biết.

Trương Trường Ngôn lớn hơn Dung Chiêu hai tuổi, đều là phụ thân tuổi già mới có con, được chiều hư.

Hôm nay Trương thừa tướng chọn hắn xông vào vương phủ, dựa theo tính tình Trương thừa tướng, nhất định sẽ không để cho người ta nắm được nhược điểm, cho nên biệt hiệu của Trương Trường Ngôn chính là … lỗ mãng.

Người lỗ mãng đưa thái y xông vào vương phủ, không phải không có đạo lý.

Trương Trường Ngôn đụng phải nguyên chủ “chết bệnh”, đến lúc đó “bí mật” của An Khánh Vương phủ có thể rung động kinh thành, sẽ không có người để ý vì sao Trương Trường Ngôn ngang ngược xông vào vương phủ.

Cho dù có người buộc tội, cũng nhiều nhất bị trách cứ hai câu.

Nhưng đây cũng là cơ hội của Dung Chiêu.

Đưa một người như vậy đến trước mặt cô, Dung Chiêu còn ứng phó không được?

Đánh giá post

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.