Mắc Nợ Trăm Triệu, Văn Võ Bá Quan Cầu Xin Ta Đừng Chết

Chương 31:



Mắt thấy kỳ hạn ba tháng càng ngày càng gần, ông dám chết sao?

Lúc này chết, đây tuyệt đối là chết không nhắm mắt a!

Trắc phi Bạch thị: “Vương gia, ngài thật sự không quan tâm sao? Thế tử đang làm càn mà!”

Dung Vĩ xoay người quát: “Câm miệng! Thế tử làm cái gì ngươi há có thể xen vào?”

Bạch thị: “…”

Vừa rồi không phải ngài đang mắng bất hiếu tử làm càn sao?

Bố cáo “bỏ số tiền lớn tuyển nghệ nhân” treo hơn nửa tháng, sau khi lấy xuống, rốt cục không có treo cái mới.

Mà lúc này, cách kỳ hạn ba tháng chỉ còn lại không đến một tháng.

Nhờ thao tác này, tên tuổi thế tử Dung Chiêu của An Khánh Vương vang dội suốt hơn hai tháng!

Dân chúng hâm mộ, cũng chờ mong thế tử An Khánh Vương bỏ ra một số tiền lớn mời mình.

Các quan to quý nhân thì xem náo nhiệt.

Đương nhiên, cũng có người rất ganh tỵ.

“Ta thấy tên này chỉ muốn nổi tiếng.”

“Cũng không phải, chỉ cố bám lấy một chữ hiếu, ba tháng qua thanh danh đã truyền khắp triều Đại Nhạn.”

“Sao lúc trước ta lại không nghĩ tới nhỉ?”

“Ngươi có nghĩ cũng dám lấy mười vạn ra không? Kỳ hạn ba tháng cũng sắp đến rồi, ngươi nghĩ vì sao nhiều người nhìn không vừa mắt như vậy lại không ai ra tay?”

“Nhưng An Khánh Vương thế tử hiện tại thanh danh rất lớn…”

Triều Đại Nhạn cũng không có chế độ khoa cử chính quy, tuyển quan chủ yếu là khảo hạch và tiến cử, nhưng cho dù là cái trước hay là cái sau, đương nhiên đều là thanh danh càng lớn càng tốt.

Không cần biết là tài tử phong lưu, đầy bụng kinh luân, hay là tôn sư trọng đạo, lắm tài nhiều tật, chỉ cần có thanh danh thì đều có khả năng làm quan.

Ai không muốn nổi tiếng?

Thế tử An Khánh Vương phủ hôm nay thanh danh chấn thiên.

Triều Đại Nhạn thành lập cho tới nay, cũng chỉ có một An Khánh Vương thế tử có thể làm cho người ta nghị luận sôi nổi hai tháng trở lên, vả lại còn có xu thế tiếp tục.

Đám công tử nghĩ mọi cách để được nổi tiếng làm sao có thể không hâm mộ Dung Chiêu?

Bọn họ chỉ có thể cầu nguyện kỳ hạn ba tháng nhanh chóng đến, cầu nguyện Dung Chiêu không trả tiền, danh dự mất sạch, cũng để cho một trận náo nhiệt “thế tử An Khánh Vương phủ” này đi qua.

Những người này chỉ là hâm mộ, nhưng có người lại là đau thấu ruột gan.

“Tam công tử, làm sao bây giờ? Phòng thu chi nói lập tức phải giao sổ sách, hắn thật sự không giấu được nữa!” Ngọc Trúc gấp đến độ mặt trắng bệch.

Hơn hai tháng ngắn ngủi, Trương Trường Ngôn gầy đi một vòng.

Hết cách, lủng tận hai vạn lượng cơ mà!

Còn không thể để Trương thừa tướng phát hiện ra lỗ thủng!

Những thứ hắn có thể cầm đều lén lút cầm đi đổi tiền, còn tìm mẫu thân hắn đòi chút tiền, lại mượn một ít của đám hồ bằng cẩu hữu mới miễn cưỡng khiến cho phòng thu chi phủ thừa tướng cầm cự được, không có tiết lộ chuyện hắn tham ô.

Nhưng dù sao vẫn chưa đủ hai vạn lượng, lỗ thủng còn chưa lấp đầy, một khi kiểm tra sổ sách, chắc chắn sẽ bị phát hiện.

Trương Trường Ngôn cả người đều không khỏe.

Hắn mạnh mẽ đứng lên: “Đi An Khánh Vương phủ, ta muốn tự mình tìm Dung thế tử lấy lại tiền của ta!”

Ngọc Trúc vẻ mặt khóc tang: “Nhưng lúc trước đi cũng không gặp thế tử.”

Trương Trường Ngôn mặc kệ những thứ này, hắn vẫn xông về phía An Khánh Vương phủ.

Tuy nhiên…

Vẫn không thấy Dung Chiêu.

Nhưng hôm nay lại khác với lúc trước, Thạch Đầu cười đưa cho hắn một tấm thiệp mời: “Trương Tam công tử, đây là thế tử cố ý bảo ta chuyển cho ngài, tuy nói thiệp mời đã đưa đến phủ thừa tướng, nhưng thế tử nói ngài và ngài ấy có giao tình không tầm thường, cho nên muốn đơn độc đưa cho ngài một tấm.”

Trương Trường Ngôn ngẩn ra, không hiểu.

Hắn có chút mờ mịt nhìn về phía “thiệp mời” trên tay.

Tấm thiệp mời này hoàn toàn không giống thiệp mời đã từng thấy trước đó, phong bì bên ngoài chất liệu rất cứng, mặt trước là chữ mạ vàng được in bằng sắt, cực kỳ đẹp mắt.

Đánh giá post

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.