Mắc Nợ Trăm Triệu, Văn Võ Bá Quan Cầu Xin Ta Đừng Chết

Chương 36:



Đây mới là nguyên nhân tuy rằng ông nổi trận lôi đình, lại tùy ý Dung Chiêu “làm bậy”.

Ông muốn nhìn xem, thế tử này rốt cuộc muốn làm gì?

Dung Chiêu đã từng bị nhốt ở nhà, hai người quanh năm suốt tháng cũng không nói được mấy câu, ông tổng kết lại mình căn bản không hiểu nữ nhi…

Dung Vĩ nhìn “bất hiếu nữ” của mình thật lâu, đối phương đang thờ ơ thưởng thức quạt xếp, nhưng ánh mắt thanh minh, có loại vân đạm phong khinh, thái sơn áp đỉnh, mặt không đổi sắc.

Bỏ qua chuyện đối phương làm, khí độ cùng trấn định này, quả thật không thể chê vào đâu được.

Mà “nữ cải nam trang” đúng là làm vô cùng tốt, không hề nhìn ra là đang ngụy trang.

Dung Vĩ đột nhiên tò mò, vì vậy ông hỏi: “Trong ba hoàng tử của đương kim thánh thượng, con cảm thấy ai sẽ thành công?”

Sau khi xuyên tới, ngoại trừ ký ức nguyên chủ, Dung Chiêu cũng cho người hỏi thăm qua thế cục.

Hiện nay Vĩnh Minh Đế tổng cộng có bốn người con trai, Trương hoàng hậu là kế hậu, con trai của Nguyên hậu là tiên thái tử.

Tiên thái tử đã qua đời, ngoài ra có nhị hoàng tử, tam hoàng tử, ngũ hoàng tử, ba hoàng tử này đều không phải tầm thường, cũng không có người nào có thể nghiền ép hai vị còn lại.

Dung Chiêu nhướng mắt nhìn Dung Vĩ: “Phụ thân, ai thành công đều không liên quan đến An Khánh Vương phủ, chúng ta không cần đặt cược.”

Dung Vĩ: “Sao lại không? Nếu cược đúng, có lẽ chúng ta có thể…”

Câu tiếp theo không nói, nhưng Dung Chiêu hiểu được.

Ý của An Khánh Vương là bọn họ cược đúng vị hoàng đế kế tiếp, chờ đối phương đăng cơ, An Khánh Vương phủ bọn họ sẽ tránh được “tội khi quân”.

Dung Chiêu nở nụ cười, đôi mắt xinh đẹp giống như hai ngôi sao sáng chói, trong mắt lấp lánh: “Không, con chỉ tin tưởng chính mình, vận mệnh không thể nằm trong tay người khác.”

Nói xong, cô gấp quạt nhẹ lay động, bày ra một tư thái phong lưu: “Phụ thân, người có xem trọng hoàng tử nào không?”

Dung Vĩ lắc đầu: “Ba vị hoàng tử được dạy dỗ rất tốt, đều không tệ, nhưng cũng khó phân cao thấp.”

Dừng một chút, ông như là nghĩ đến gì đó, có chút xuất thần, lẩm bẩm: “Nhưng chung quy khí độ không bằng tiên thái tử, nếu tiên thái tử còn sống…”

Tiên thái tử đã chết mười tám năm, nguyên chủ đối với người này không có ấn tượng.

Cô tò mò: “Tiên thái tử có phải còn có một đứa con không?”

Loảng xoảng!

Xe ngựa đột nhiên bất ổn, tựa như đụng vào thứ gì đó, thân thể Dung Chiêu và Dung Vĩ nghiêng về phía trước, Dung Chiêu bắt lấy xe ngựa, tay kia nhanh chóng giữ chặt Dung Vĩ.

Hai người đồng thời nhíu mày.

Bên ngoài, Tạ Hồng mắng to: “Ngươi đánh xe kiểu gì thế? Muốn chết à!”

Rất nhanh, lão vén rèm lên, áy náy nói: “Vương gia, thế tử, là phu xe không cẩn thận đụng vào tảng đá ven đường, hạ nhân đã bảo đổi phu xe rồi.”

Dung Vĩ hất tay Dung Chiêu ra, cao ngạo hừ một tiếng, sau đó thản nhiên nói: “Tiếp tục đi thôi.”

Dung Chiêu lại vén rèm bên cạnh lên, một đôi mắt thâm thúy nhìn về phía nam tử cổ quái bị Tạ Hồng đẩy tới ven đường, đối phương cúi đầu chịu giáo huấn, thấy không rõ mặt.

Cô hơi cúi đầu, ngăn trở sự sắc bén trong mắt.

“Nhiều người quá…”

Khi Trương thừa tướng mang theo ba đứa con trai và nữ quyến của lão đến, không ít người đã có mặt.

Thôn trang này cách kinh thành rất gần, nhưng lại không ở trong nội thành, cho nên diện tích rất lớn, cũng rất tinh xảo.

Đại môn thôn trang nghiễm nhiên đã được trang hoàng qua, xa hoa khí phái.

Càng làm cho người ta kinh ngạc chính là, phía trên treo một chuỗi đèn lưu ly xinh đẹp, loáng thoáng có thể thấy được ánh lửa nhảy nhót bên trong chiếu rọi ra chữ viết, mỗi đèn lồng là một chữ, nối liền tạo thành một hàng…

“Chúc An Khánh Vương thân thể khỏe mạnh”.

Lúc này đang là hoàng hôn, trời chưa tối, có thể tưởng tượng chờ sau khi trời tối, ngọn đèn lưu ly xinh đẹp này sẽ chiếu rọi ra ánh sáng như thế nào.

Lão Trương không hiểu sao có chút hâm mộ.

Tuy nói An Khánh Vương thế tử này không đáng tin cậy, nhưng tấm lòng với cha ruột làm cho mỗi một người làm cha đều hâm mộ.

Đánh giá post

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.