Thần Vương Lệnh

Thần Vương Lệnh – Chương 554



Chương 554

Chị Vinh nói: “Nếu đã bị xoá vậy cậu học từ đâu?”

Tần Thiên cười lạnh nói: “Người có lòng xoá bỏ Quỷ Môn Thập Tam Châm từ Bổn Kinh m Phù Thất Thuật kia, tất nhiên đã ghi lại đến chỗ khác.”

Hắn không nói “chỗ khác” là cái gì, thật ra chính là Thần Vương bí điển.

Chia thành một cuốn sách thượng và hạ. Quyển thượng còn gọi là Diêm Vương kinh, bộ Quỷ Môn Thập Tam Châm này được ghi chép ở quyển hạ, ngay cả lão chưởng quỹ cũng không học được.

“Ý cậu là cậu nhận được truyền thừa mà người có lòng ghi lại ở chỗ khác?” Liễu Như Ngọc hỏi.

Tần Thiên không trực tiếp trả lời, vẻ mặt hắn nhìn xa xăm, giọng nói trầm thấp: “Mấy ngàn năm biến động bất ngờ, chỉ vây quanh Quỷ Môn Thập Tam Châm đã dấy lên bao nhiêu sóng gió, há là người bình thường sao có thể tưởng tượng được.”

“Ngoại trừ Quỷ Môn Thập Tam Châm, còn có bao nhiêu báu vật chìm ngập trong dòng lịch sử.”

“Rất nhiều thứ trong đó đã vĩnh viễn biến mất.”

“Tuy nhiên tôi tin nhất định cũng có rất nhiều thứ đã được giữ lại thông qua lối khác.”

“Nó có thể là trên cao núi tuyết, hoặc là sông băng sâu thẳm, hoặc là rừng cây bao la, hoặc là samạc mênh mông.”

“Hoặc là một ông lão mù mắt đầu đường, hoặc là trong ta của một ông già tóc bạc trong thôn làng.”

“Những món bảo vật còn sót lại che giấu hào quang, đàn lẳng lặng chờ đợi người có duyên.”

Chị Vinh cùng Liễu Như Ngọc đều bị hấp dẫn mà không hề hay biết.

Bọn họ bị giọng nói trầm thấp của Tần Thiên, bước vào thế giới ngàn năm biến hóa sóng gió hỗn loạn.

Lại từ trong ánh mắt sâu không thấy đáy của Tần Thiên, dường như nhìn thấy hào quang rực rỡ.

Một lúc lâu sau, chị Vinh mới nuốt nước bọt, nhìn Liễu Như Ngọc nói: “Em có tin cậu ta đã tạo ra câu chuyện này không?”

“Cũng quá ly kỳ đi.”

Liễu Như Ngọc do dự một chút, nhìn thẳng Tần Thiên nói một cách kiên định: “Em sẵn sàng tin tưởng anh ta.”

“Được!” Chị Vinh cắn răng nói: “Tôi sẽ cho cậu một cơ hội.”

“Tuy nhiên phải nói trước, họ Tần, nếu cậu không chữa được cho An lão gia tử, vậy thì cậu phải đồng ý với tôi.”

“Từ nay về sau không dây dưa với Liễu Như Ngọc nữa, đảm bảo chắc chắn sẽ vĩnh viễn biến mất khỏi thế giới của em ấy.”

“Đại ngôn ký vừa rồi cũng sẽ không tồn tại.”

Tần Thiên nói: “Nếu tôi chữa khỏi thì sao?”

Chị Vinh lập tức nói: “Sau này bất kể cậu muốn làm gì, tôi cũng ủng hộ hết mình.”

“Kể cả việc cậu muốn lừa dối vợ cậu, hẹn hò với người phụ nữ này.”

Liễu Như Ngọc đỏ mặt nói: “Dương Vinh, chị nói cái gì vậy!”

Mặt Tần Thiên cũng đầy hắc tuyến, hắn sở dĩ nói nhiều như vậy chẳng qua chỉ muốn có được sự tín nhiệm của Dương Vinh, thứ nhất là báo đáp Liễu Như Ngọc.

Dù sao tạm thời kéo cô ta đến làm người phát ngôn, đúng là cũng giúp ích rất nhiều.

Mặt kháclà vì kính nể An Quốc lão gia tử.

Đánh giá post

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.