Yêu Gái Xấu Như Cô, Nhiều Lúc Tôi Nhục Lắm – Truyện Ngắn EvaYeu.vn

Ngày bác chủ nhà thông báo, khu trọ sắp có thêm thành viên mới là nữ, anh và các anh giai khác háo hức hy vọng một em chân dài, xinh như mộng sẽ gia nhập vào khu trọ đang “dương thịnh âm suy”.

Ngày Chi đến, xẹp tan mọi ước mơ của con trai trong khu, tất cả thất
vọng bảo nhau: “Mắt anh để đâu không biết, ‘cá sấu’ vào khu toàn hot
boy, thật đau mắt anh em!”. Một người cùng dãy trọ còn thêm vào: “Giờ
khu mình đã có một bông hoa, chấm về sắc ưu ái lắm không qua trung bình. Đàn bà thời nay không đẹp thì vứt, thời cái nết đánh chết cái đẹp đã là diễm xưa”.

Con gái xưa cũng như nay, thiếu nhan sắc vốn dĩ nhiều thiệt thòi hay
phải chịu những lời chê của thiên hạ. Nhưng đúng thật con trai yêu bằng
mắt, Chi tìm mãi không ra điểm nào có thể mát nhãn người nhìn.

Nhưng nhờ sự thân thiện, Chi nhanh chóng hòa nhập với mọi người. Thi
thoảng các anh hỏi đùa Chi khi nào em cho họ ăn cỗ. Chi im lặng, cười
thoáng chút không vui. Còn anh thì nghĩ thầm, 29 chưa lấy chồng, lý do
duy nhất là Chi kém sắc.

Làm hàng xóm lâu với Chi, anh em trong khu trọ thêm quý mến. Chi
nhiệt tình, khéo léo, sẵn lòng giúp đỡ người khác, không ngại khó, ngay
cả khi gặp áp lực trong công việc, Chi vẫn trở về phòng trọ với nụ cười
lúc nào cũng nở trên môi. Anh thấy Chi thật đặc biệt, khác các cô gái
sống bề nổi anh từng quen. Từ lúc nào, anh bị Chi cuốn hút.

Chi thân thiết với người con trai khác, lòng anh dâng lên cảm giác
không vui, ghen tị. Anh nói với bạn cùng dãy trọ: “Hình như mình yêu Chi mất rồi”. Anh bạn anh vỗ tay: “Mày dám yêu Chi đúng là dũng cảm, mày
cưới nó, cả khu phong mày anh hùng”. Anh cười, các cụ nói không sai, cái nết đánh chết cái đẹp.

Anh ngỏ lời yêu, Chi bối rối từ chối: “Em không phù hợp với anh nên
người chấp nhận yêu em sẽ phải vượt qua nhiều khó khăn lắm đấy, anh làm
được không? Em không trẻ, không đẹp để đánh cược với tình yêu. Em cần
mối quan hệ nghiêm túc, rõ ràng”.

Anh nắm chặt tay Chi nói hãy đặt niềm tin vào anh, thời gian sẽ chứng minh cho Chi thấy sự thành tâm của anh. Người con gái tốt như Chi xứng
đáng được hạnh phúc. Mấy tháng sau anh nhận được cái gật đầu đồng ý của
Chi.

Biết anh và Chi yêu nhau, mấy anh trong khu trọ ồn ào: “Phải làm bữa
nhậu mừng đôi trai tài gái không sắc giữa biển người đã tìm được nhau
mới được”. Anh Minh thì thầm vào tai anh: “Tao nói thật, mày kiếm đâu
không được các em trẻ đẹp đôi mươi, yêu gái xấu thế sau dẫn đi đâu không ngẩng mặt lên được, rút lui còn kịp”. Anh chạnh lòng, xấu đâu phải lỗi
của Chi.

Ngoài việc Chi xấu, anh không có gì phàn nàn về Chi. Chi nấu ăn cực
khéo. Cuối tuần, Chi sang giúp anh dọn dẹp phòng ở sạch sẽ, gọn gàng,
nấu toàn món ngon cho anh thưởng thức. Anh nhủ lòng: “Vợ đẹp là vợ người ta, có ai đẹp mãi được đâu, rồi cũng phải già xấu đi, Chi tốt nết sau
này sẽ biết vun vén giữ lửa ấm cho gia đình”.

Biết anh có người yêu, mẹ khấp khởi mừng thầm, ngày nào cũng gọi
điện, giục con trai dẫn về ra mắt. Anh bàn với Chi: “Cuối tuần mình thu
xếp công việc về quê gặp bố mẹ anh. Em nhớ sắm mấy bộ quần áo đẹp mặc
vào nhé”. Chi cười tươi, liên tục hỏi anh về sở thích của bố mẹ, cô loay hoay với kế hoạch chọn quà cho bố mẹ anh.

Anh đưa Chi về, vừa thấy Chi, mẹ anh thần người đứng nhìn không chớp
mắt, nụ cười tắt trên môi. Bữa ăn diễn ra yên lặng, bố mẹ anh không hỏi
han Chi nhiều. Khi đứng rửa bát, Chi nhẹ nhàng hỏi khẽ: “Có phải em xấu
quá, bố mẹ không vui phải không anh?’’. Anh gật đầu, im lặng, quay đi.

Mẹ gọi anh nói chuyện, chậm rãi bảo: “Mẹ không cấm đoán chuyện các
con, hạnh phúc là của con, con tự quyết, nhưng thực sự nó xấu quá. Mẹ sợ làng xóm, họ hàng chê cười. Bao đứa con gái vừa đẹp người được nết sao
con không chọn lại đi chọn đứa con gái xấu không được nét gì thế”.

Anh nắm tay mẹ: “Con biết bố mẹ buồn, nhưng con yêu Chi thật lòng.
Chúng con rất hợp nhau, cô ấy hiền lành tốt tính, biết sống vì gia đình, bố mẹ hãy ủng hộ chúng con”. Mẹ rớm nước mắt: “Nó xấu thế thì…”. Câu
nói mẹ bỏ dở lưng chừng, sau tiếng thở dài.

“Không có phụ nữ xấu, chỉ có phụ nữ không biết làm đẹp”, anh nghĩ thế và quyết tâm thay đổi Chi. Anh sắm sửa tặng Chi váy vóc, quần áo thời
trang, mỹ phẩm. Nhưng lâu không thấy Chi mặc, anh nhắc thì Chi nói: “Lần sau anh đừng mua cho em những đồ này phí tiền đi, quần áo em để tự em
lựa chọn, em mặc những thứ này không phù hợp”.

Anh muốn thay đổi Chi, anh ghét cái cảm giác người ta nhìn anh chăm
chú, rồi quay sang nhìn Chi. Anh nặng lời: “Em hãy chăm sóc bản thân
mình đi, không biết thì học. Con gái ai cũng thích làm đẹp, không lẽ em
lại không. Yêu anh, em phải biết làm đẹp mặt anh”. Chi im lặng, quay mặt đi. Anh biết Chi đang cố giấu nước mắt.

Đám cưới thằng bạn đại học, anh đưa Chi đi cùng. Nhìn vợ, người yêu
mấy thằng bạn, cô nào cũng xinh xắn, sành điệu. Anh nhìn lại Chi đã
không có sắc, ăn mặc thì giản dị. Cái váy anh chọn cho, Chi bảo teen quá không mặc. Đám bạn nhìn Chi thì thầm to nhỏ. Anh ngại, khó chịu trong
lòng vô cùng, chỉ muốn rút nhanh khỏi bữa tiệc. Về phòng, sẵn hơi men
trong người, anh nói đi nói lại: “Cô muốn yêu tôi thì phải thay đổi,
nhất định phải thay đổi. Cô định làm xấu mặt tôi, mặt bố mẹ tôi đến bao
giờ? Yêu gái xấu như cô, nhiều lúc tôi nhục lắm cô biết không, nghe
người ta chê bai cô, tôi phải vờ như câm điếc. Cô là loại người gì mà
đầu óc không biết suy nghĩ thế?”.

Khi anh tỉnh cơn say, Chi về phòng từ bao giờ, để lại trên bàn mảnh
giấy ướt nhòe chữ: “Em xin lỗi, vì thời gian yêu em, anh đã không được
hạnh phúc. Ngay từ đầu, biết em xấu anh vẫn chọn yêu, thì đó là lỗi ở
anh. Đừng xúc phạm lòng tự trọng của em chỉ vì em xấu, anh không có
quyền. Xấu đẹp em không có quyền lựa chọn. Bố mẹ sinh ra em chỉ được
thế, nhưng nhân cách em không đánh giá qua bề ngoài anh ạ. Những gì hôm
nay anh đã nói, em coi như lời chia tay của anh. Mong anh sống hạnh
phúc”.

Anh biết mình sai, gọi điện xin lỗi, Chi không nghe máy, tin nhắn gửi đi, Chi không trả lời. Anh sang phòng Chi thấy khóa bên ngoài. Hỏi mọi
người xung quanh chỉ biết Chi đã đi ra ngoài. Hôm sau, anh thấy Chi mở
cửa phòng, Chi cúi chào anh, nhưng tuyệt nhiên không nói chuyện.

Đó là lần cuối cùng Chi đặt chân vào khu trọ, Chi về để dọn đồ đạc
chuyển đi mà không nói với anh một lời. Sự lạnh lùng, thờ ơ của Chi làm
anh sợ, sợ đánh mất Chi thật sự…

Anh phải đi tìm cô…

Rate this post

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.