Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi – Chương 686



Chương 686: Màn sương dần dần được hé mở (5)

Hoàng Văn Tích và tôi mới chỉ gặp nhau có
một lần, nhưng loại duyên phận này rất khó nói,
cô ấy để cho tôi ấn tượng khá u ám lạnh lùng,
nhưng kỳ lạ là tôi không hề sợ hãi, cũng không hề
chán ghét, ở một góc độ nào đó, cô ấy có vẻ rất
chân thật.

“Xoạch!” Bên tai truyền đến tiếng cửa xe đóng
lại, tôi cất di động đi, nhìn về phía bên ngoài xe,
thấy Phó Thắng Nam-xe bên cạnh, anh dìu một cô
gái trẻ xuống xe,

Nhìn dáng vẻ hai người hình như đều bị
thương, cô gái giống như đang hôn mê, nhìn khá
nghiêm trọng, trên người Phó Thắng Nam toàn bụi

bẩn, một bên mặt bị trầy da một chút.

Tôi vội vàng xuống xe, chạy tới bên xe anh:
“Sao lại thành ra thế này, xảy ra chuyện gì vậy?”

Nghe thấy âm thanh, Phó Thắng Nam quay

đầu nhìn về phía tôi, hơi bất ngờ, mở miệng nói:
“Vừa rồi lúc trở về bị tai nạn, sao em lại ở đây?”

“Chú ba đã về rồi, Thẩm Minh Thành kêu
chúng ta qua ăn cơm tối” Lúc nói chuyện tôi mới
thấy rõ cô gái anh đỡ là Chu Mai, lễ tân của công
ty, Phó Thắng Nam đưa cô vào trong xe, nói:
“Được, nhưng chúng ta đưa cô ấy đến bệnh viện
trước đã”

Tôi gật đầu, thấy một chàng trai cách đó
không xa chạy đến, là chàng trai hôm trước cầu
hôn với Chu Mai.

“Tổng giám đốc Nam, tôi đi cùng anh” Cậu ấy
nói, ánh mắt nhìn về phía Chu Mai còn đang hôn
mê trên xe, biểu cảm vô cùng căng thẳng và lo

lăng.
Phó Thắng Nam gật đầu, bảo cậu ấy lên xe.

Thấy Phó Thắng Nam muốn lái xe, tôi nhìn vết
thương của anh, giơ tay kéo anh lại khiến anh hơi
bất ngờ, có chút không hiểu.

“Anh bị thương, để em lái xe” Nói rồi, tôi trực

tiếp ngồi lên ghế lái, khởi động xe.

Phó Thắng Nam ngồi vào ghế phụ, suốt dọc
đường tôi có rất nhiều điều muốn hỏi nhưng Phó
Thắng Nam không nói, tôi cũng không mở lời, Chu
Mai ở phía sau còn đang hôn mê khiến chàng trai
lo lắng đến mức tay chân luống cuống.

Tới bệnh viện, sắp xếp điều trị xong, chàng trai
kia đi trả tiền thuốc men, tôi và Phó Thắng Nam
đứng ở hành lang, nhìn sắc trời tối dần, anh giống
như đang suy nghĩ gì đó, áo khoác ban nãy đã cởi
ra khoác cho Chu Mai nên hiện tại trên người anh

chỉ mặc một chiếc áo len đen.

Tôi tìm y tá, kéo anh đến chỗ y tá để xử lý vết
thương, sau đó tôi tự mình đi đến-trung tâm
thương mại gần bệnh viện mua cho Phó Thắng
Nam chiếc áo mới.

Lúc tôi trở về, thấy chàng trai đứng dưới lầu
bệnh viện gọi: “Cô Hinh, cảm ơn cô hôm nay đã
đưa Chu Mai tới đây”

Tôi nhìn anh ta, có vẻ vô cùng lo lắng, trên mặt

toàn là mồ hôi, trông vô cùng chật vật, tôi cười
nhạt, mở miệng nói: “Không có gì, tiện đường thôi.”
Dừng một chút, tôi lại nói: “Anh có thể nói cho

tôi biết hôm nay xảy ra chuyện gì không?”

Anh ta hơi ngẩn ra một lúc, nói: “Là anh của
Tôn Vũ Mai, anh ta định ra tay với tổng giám đốc
Nam nhưng lại bị Chu Mai ngăn lại, anh ta phát
điên rồi, cho nên tổng giám đốc Nam sợ xảy ra
chuyện mới lấy xe rời đi từ tầng hầm, bây giờ bên
tập đoàn Phó Thiên chắc còn đang rất loạn”

Anh ta nói không được rõ ràng lắm nhưng tôi
vẫn hiểu ra được chút, có điều không phải Tôn Vũ
Thanh vẫn luôn ở Macao sao? Sao anh ta lại trở

lại?

Tôi nhìn anh ta, gật đầu: “Chuyện hôm nay
phải cảm ơn hai người rồi.”

Nói xong tôi cầm theo áo khoác rồi vào viện,
vết thương trên người Phó Thắng Nam đã được
xử lý xong, Chu Mai bị đụng vào đầu và trầy xước
vài chỗ cũng đã được xử lý ổn thỏa nhưng thấy
cô ấy vẫn mãi không tỉnh, tôi hỏi bác sĩ: “Bác sĩ,
sao cô ấy vẫn chưa tỉnh lại?”

“Cô ấy bị đụng vào đầu, lại phải chịu kinh sợ,
có lẽ mấy giờ nữa mới tỉnh lại” Bác sĩ nói, đưa
Chu Mai vào phòng bệnh.

“Sau này có để lại di chứng không?” Chàng
trai kia có chút lo lắng đuổi theo hỏi bác sĩ.

“Cũng chưa nói trước được, bị thương ở đầu
có khả năng sẽ khiến não chấn động, việc này
phải đợi cô ấy tỉnh lại mới có thể nói được!”

Tôi đưa áo khoác mới mua cho Phó Thắng
Nam, thấy sắc mặt anh không tốt, tôi nói: “Buổi tối
có thể sang.nhà:chú ba không? Nếu-không muốn
đi em sẽ gọi điện nói với chú, bảo họ không cần
chờ chúng ta nữa”

Ánh mắt Phó Thắng Nam dừng trên người tôi,
sắc mặt dịu đi một chút, khoác áo lên, nói: “Không
cần đâu, một lát nữa chúng ta qua”

Sau đó anh nhìn chàng trai kia nói: ương
Văn đúng không?”

Chàng trai kia gật đầu: “Vâng, tổng giám đốc
Nam, là tôi!”

“Cậu ở lại chăm sóc cô ấy, có chuyện gì thì
liên hệ với số điện thoại trên danh thiếp, chờ cô ấy
tỉnh lại, có bất cứ yêu cầu gì đều có thể tìm tôi, dù
là tiền hay gì đều được!” Phó Thắng Nam đưa
danh thiếp trong tay cho Vương Văn.

Khóe miệng tôi không khỏi run lên, cách xử lý
vấn đề của Phó Thắng Nam đúng là vẫn luôn
khác người.

Vẻ mặt Vương Văn khó hiểu, nhưng vẫn duỗi
tay nhận lấy danh thiếp, mở miệng nói một câu:

“Cảm ơn!”

Tôi suy nghĩ một lúc, lấy một chiếc thẻ ngân
hàng trong ví ra đưa cho Vương Văn, nói: “Thời
gian này nhờ anh, tiền thuốc men, ăn uống, phí
sinh hoạt đều ở trong này, có vấn đề gì khác thì có
thể liên hệ với chúng tôi bất cứ lúc nào, đợi cô ấy
tỉnh lại thì chuyển lời tới cô ấy, an tâm dưỡng
thương, những chuyện khác để chúng tôi giải

quyết”

Vương Văn có chút do dự nhưng vẫn nhận lấy
thẻ ngân hàng, gật đầu nói cảm ơn.

Tôi và Phó Thắng Nam rời khỏi bệnh viện.
Trên xe.

Anh cầm di động, gọi mấy cuộc điện thoại,
trong đó có mấy cuộc là bảo Trần Văn Nghĩa ở
Macao chú ý an toàn, ngoài ra còn cho người đi
điều tra việc hôm nay, Tôn Vũ Thanh có vẻ muốn
bị cảnh sát bắt đi rồi.

Chờ anh xử lý xong việc, tôi lái xe, không mở
miệng quấy rầy anh.

Im lặng một lúc mới nói: “Tôn Vũ Thanh vì sao
lại muốn ra tay với anh? Anh ta là dân cờ bạc,
không phải vì tiền thì là vì sắc, nhưng tại sao đột

nhiên lại nhắm vào anh?”

Phó Thắng Nam nhìn ra phía bên ngoài cửa
sổ xe, giống như đang tự hỏi gì đó, một lúc sau
mới mở miệng nói: “Anh ta cần tiền, có điều không

phải từ phía anh”
Tôi nhìn anh, có chút khó hiểu.

Anh nhướng mày: “Tập trung lái xe đi, đèn đỏ
kìa”

Tôi bất ngờ nhìn thằng về phía trước, giãm
phanh lại, suýt chút bị dọa rồi.

Anh bất đắc dĩ day day trán, nói: “Anh không bị
Tôn Vũ Thanh giết chết mà lại suýt chút nữa chết
vì sai lầm của vợ rồi, có phải oan uổng lắm không”

Tôi nhíu mày, nhìn anh nói: “Anh đừng có nói
linh tỉnh”

Anh.cười thành tiếng,không khí dịu đi một
chút.

Đèn xanh, tôi khởi động xe.

Trên đường nghe anh nói: “Là Mục Dĩ Thâm,
việc ở Macao anh ta không chiếm được chỗ tốt
còn vô duyên vô cớ làm tổn thất hàng tỷ đồng lợi
nhuận, có lẽ nhà họ Mục tạo áp lực cho anh ta,
hành động này của Tôn Vũ Thanh là muốn khiêu

chiến với anh, xem ra anh ta vẫn tính toán chuyện
năm đó.”

Tôi hơi bối rối: “Chuyện gì cơ?”

Anh nhìn về phía tôi, kể cho tôi một chuyện từ
rất lâu rồi.

Ba mươi năm trước, ngành công nghiệp dầu
mỏ không phải do nhà họ Mục kinh doanh, nhà họ
Mục khi đó chỉ điều hành một vài xí nghiệp và
công ty dược, dây chuyền sản xuất vẫn chưa lớn
như bây giờ, ngành công nghiệp dầu mỏ cũng
chưa phát triển nhiều, khi đó do nhà họ Tống, một
trong bốn gia tộc lớn ở Hà Nội kinh doanh nên
người nắm quyền nhà họ Tống mới trao quyền
cho con gái là Thẩm Lâm Phong xử lý, sau này
Thẩm Lâm Phong gả cho nhà họ Mục, sản nghiệp
dầu mỏ cũng trở thành của hồi môn của nhà họ

Mục.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.