Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi – Chương 663



Chương 663: Tra ra người sau lưng (3)

 

“Phó Thắng Nam anh lại dở chứng à, bố đây
làm anh phiền như thế sao? Anh quản nhiều như
vậy làm gì? Có phải anh sợ người phụ nữ của anh
nhìn thấy thân thể cường tráng của bố đây, sợ cô
ấy si mê bố đây, mẹ nó ngay cả anh cũng là không
tự tin, ghen tị với thân hình của bố đây..”

Tôi nhìn Phó Thắng Nam, thấy sắc mặt anh
đen lại, tựa hồ không có cảm xúc gì khác, nghe
Hoắc Tôn mở miệng liến thoắng nói chuyện,
không hề ngăn cản, tôi giơ tay sờ đầu mũi một
chút, nghĩ thâm tên này đúng là chuyện gì cũng
dám nói:

Một lúc sau, Hoắc Tôn mới mặc quần áo tử tế
đi ra, đôi con ngươi màu đen nhìn Phó Thắng
Nam đầy oan ức, bộ dáng đó nhìn giống như là
anh ta bị Phó Thắng Nam cưỡng bức vậy, có chút
hình bóng của cô vợ nhỏ.

Phó Thắng Nam hoàn toàn không để ý đến
anh ta, mà là nhìn Tôn Nhất Thanh thảm hại ngồi

trên đất nói, “Cậu tự mình nói rõ đi!”

Lúc này người phụ nữ phía sau bức màn che
đi ra, quần áo đã mặc xong, người phụ nữ diêm
dúa lòe loẹt quyến rũ, hơi thở phong trần mạnh
mẽ tản ra từ trên người cô, cô ta dựa vào cạnh
bức rèm, nhìn Hoắc Tôn nói, “Tổng giám đốc
Hoắc, kéo quần lên liền không nhận người nữa à?
Anh đã đồng ý với tôi, chắc chắn là giữ lời mài”

Lúc nói chuyện, mắt cô ta nhìn về phía Tôn
Nhất Thanh, vốn dĩ là Tôn Nhất Thanh ban đầu rất
xấu hổ, lúc này gương mặt mắt đỏ lên, kìm nén

tức giận, hai tay siết thành hình quả đấm.

Người đứng xem cũng không ngốc, hiển nhiên
có thể nhìn ra người phụ nữ này có quan hệ với
Tôn Nhất Thanh.

Hoắc Tôn dựa vào ghế, cực kỳ lười biếng, mở
miệng nói: “Chuyện này tôi đồng ý với cô, nhưng
cô lại đắc tội với người đàn ông không nên đắc

tội, còn làm giám đốc Phó chúng tôi suýt chết,
chuyện nghiêm trọng như thế, cô vẫn nên hỏi
giám đốc Phó chúng tôi một chút, có thể hay
không, có thể đừng nhắc lại chuyện cũ với người
đàn ông của cô hay không!”

Tôi nhíu mày, cho nên, Hoắc Tôn dụ dỗ người
phụ nữ là bạn trai bạn gái với Tôn Nhất Thanh?
Người phụ nữ vừa rồi mới không chút đề phòng
với Hoắc Tôn như vậy…”

Chỉ mới suy nghĩ một chút tôi đã không chịu
nổi, huống hồ, Tôn Nhất Thanh này còn ở đây đó,
đây là trần trụi, chính diện, chính diện cho hắn một

cho hắn một đồng cỏ màu xanh mượt đó!

Người phụ nữ nghe xong lời nói Hoắc Tôn, lập
tức giận đến đỏ mặt, nhưng bởi vì đã tiếp xúc ở
nơi ăn chơi xa hoa lâu rồi, cho nên người phụ nữ
đó che giấu cực kỳ tốt.

Nhìn Hoắc Tôn cười nói, “Cậu Hoắc cậu đây là
trắng trợn trở mặt?”

Hoắc Tôn mặt dày không biết xấu hổ nhún

vai: “Không có, tôi đồng ý với cô, không tìm người
đàn ông của cô gây phiền phức, nhưng mà tổng
giám đốc phó lại không hề đồng ý, cô cũng đi
theo tôi, hay là tiện thể cùng tổng giám đốc Phó?”
Người phụ nữ bị anh ta làm cho nhục nhã sắc
mặt liền đen lại, nhưng vẫn không dám nói gì, mà
là đưa mắt nhìn về phía Phó Thắng Nam, nét
quyến rũ trên mặt không thay đổi, giọng nói nhẹ
nhàng mềm mại: “Tổng giám đốc Phó, tôi…”

“Tôi không nhận rác rưởi, cách xa tôi một
chút!” Phó Thắng Nam mở miệng nói, một câu nói
không bằng việc bảo người phụ nữ đó cút đi.

Sau đó anh nhìn Hoắc Tôn, lạnh lùng nói:

“Cậu đúng thật là bụng đói cái gì cũng ăn được!”

Hoắc Tôn giơ tay lên sờ đầu mũi một chút, mở
miệng nói: “Bố đây không bao giờ từ chối người
đưa đến trước cửa”

Phó Thắng Nam hừ lạnh, nhìn người phụ nữ
đó nói: “Thừa dịp tôi còn chưa tính sổ, cuốn xéo
đi, nếu không cô và hắn cùng nhau xuống biển

làm mồi cho cá ăn!” Lời nói không hề chừa một
con đường sống nào.

Người phụ nữ đó nghe xong sửng sốt một
chút, chắc có lẽ là đã bị dọa, chần chờ một chút,
rồi nhìn Tôn Nhất Thanh thảm hại đang tức giận
trên mặt đất một cái, sau đó đi ra ngoài.

Người phụ nữ đó đi rồi, Hoắc Tôn rung rung
hai chân, nhìn Phó Thắng Nam: “Tổng giám đốc
Phó , thái độ của anh đối với phụ nữ không tốt
lắm, sau này sửa đổi một chút, nếu không sau
này vợ chạy theo người ta mất”

Phó Thắng Nam không nhẹ không nặng nhìn
hắn một cái, mở miệng nói: “Hỏi đi!”

Sau đó, Phó Thắng Nam kéo tôi đứng sang
một bên, chờ Hoắc Tôn hỏi Tôn Nhất Thanh.

Hoắc Tôn bĩu môi, nhìn Tôn Nhất Thanh dưới
đất, trong mắt hiện lên chút nôn nóng, nhìn người
canh ở cửa, hắn mở miệng nói: “Đi lấy một số thứ
trong nhà bếp đến đây, để cậu nhỏ làm một ít việc
khuấy động không khí một chút.

Tôi không biết hắn muốn làm gì, thấy hắn nhìn
Tôn Nhất Thanh dưới đất, dáng vẻ hòa ái thân
thiện mở miệng hỏi: ‘Người anh em, nếu không
anh tự khai rõ đi, đừng ép tôi phải làm người xấu,
được không?

Tôn Nhất Thanh ngửa đầu, sau khi nhìn sau
một vòng quanh nhà, mặt đầy mơ màng nhìn
Hoắc Tôn nói: “Tổng giám đốc Hoắc, người ta
phải nói gì? Anh muốn tôi nhận cái gì? Tôi lập tức
nhận, anh muốn biết chuyện gì, tôi lập tức nói”

“Ha ha!” Hoắc Tôn cười một tiếng, gương mặt
tuấn tú lộ ra mấy phần chế giễu, “Giả bộ hồ đồ,
cũng được, tóm lại muốn chơi, cũng phải tận
hứng mới được.”

Người bị Hoắc Tôn kêu xuống lấy đồ trước đó
trở lại, Hoắc Tôn dựa vào ghế, mở miệng nói: “Để

người anh em của cậu Tôn có chút việc để làm!

Tôi không khỏi trợn to mắt, có chút kinh ngạc
nhìn hắn, không tưởng tượng nổi.

Phó Thắng Nam đem tôi kéo vào trong ngực,

vẫn là câu nói đó: “Đừng xem!” Sau đó bên tai tôi
liền truyền đến tiếng kêu thảm thiết của Tôn Nhất
Thanh.

Hoắc Tôn ở miệng nói: “Anh có thể tiếp tục giả
điên giả ngốc tiếp, tôi cũng không quan tâm, tóm
lại chỉ là cùng chơi mà thôi, tôi có chính là thời
gian và sức lực, không cần lo lắng anh không nói,
từ từ đi, không vội!”

Tôi kéo tay Phó Thắng Nam xuống, thấy Tôn
Nhất Thanh đang lăn lộn trên đất, hiển nhiên là
đau đến xoắn lại, nhìn hắn đau khổ kêu to: “Tôi
nói, tôi nói, lấy những thứ này ra đã!”

Hoắc Tôn ra hiệu bằng ánh mắt cho hai thuộc
hạ, hai người đàn ông đó trực tiếp cởi quần của
Tôn Nhất Thanh ra, cả người Tôn Nhất Thanh run
lẩy bẩy.

“Nói đi!” Hoắc Tôn mở miệng, trên mặt hiện
lên chút lạnh lẽo.

Đại khái Tôn Nhất Thanh cũng không tưởng
tượng được Hoắc Tôn sẽ biến thái như vậy, ở một

bên vừa run rẩy vừa nói: “Là Bảo Khôn, hắn nói tôi
theo dõi giám đốc Phó, mục đích chính là đem
quyền kinh doanh xuất nhập khẩu ở Ma Cao
chuyển cho hắn, ngày đó giám đốc Phó xảy ra
chuyện do tôi động chân động tay trong xe của
giám đốc Phó, tôi sai rồi, nhưng nếu tôi không làm
vậy, Bảo Khôn sẽ giết tôi, tôi không có cách khác,

tôi cũng chỉ có thể làm như thế:

Hoắc Tôn híp mắt một cái, “Cho nên, mấy
trăm ngàn anh thua ở sòng bạc là do Bảo Khôn
cho anh?”

Tôn Nhất Thanh gật đầu, người vẫn còn run
rẩy.

Tôi mím môi, im lặng nhìn hắn một chút nói:
“Thời điểm xảy ra chuyện, thi thể cảnh sát tìm
được là của ai?”

Hoắc Tôn cau mày, đại khái là cảm thấy câu
hỏi của tôi có chút lạc đề, nhưng mà Tôn Nhất
Thanh cũng chỉ sửng sốt một chút, nhìn tôi, hoang
mang nói: “Là Bảo Khôn, là hắn bị thuộc hạ của

Mục Dĩ Thâm giết chết, sau khi hắn chết, còn bị
Mục Dĩ Thâm tạt axit”

Tôi nhíu mày, nhìn Phó Thắng Nam, câu trả lời
này của Tôn Nhất Thanh có quá nhiều mâu thuẫn,
cũng quá nhiều điểm mơ hồ.

Phó Thắng Nam lắc ly nước trong tay, giống
như đang suy nghĩ điều gì đó, anh nhìn về phía
Hoắc Tôn, mở miệng nói: “Đã xác định được vị trí
của Bảo Khôn chưa?”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.