Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi – Chương 540



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chương 540: Hoàn toàn chọc giận Phó Thắng Nam 7

 

“Em đang tự giận mình à?” Một giọng nói truyền đến bên tai tôi.

Tôi ngước mắt lên thì thấy đó là Phó Thắng Nam, anh đứng cách đó không xa, nhíu mày nhìn tôi với một chút bất lực, phản ứng theo bản năng của tôi là từ trên mặt đất bật dậy.

Nhưng sau khi nghĩ lại, tôi đã bỏ cuộc, dù sao anh cũng đã nhìn thấy nó, bây giờ cứu vấn lại hình tượng của tôi cũng vô ích.

Tôi có một chút xấu tính nói: “Không cần anh quan tâm Anh bước tới, đứng sang một bên và nói: “Anh không quan tâm đến em, nhưng những quả lê này hái cũng không dễ dàng, em định làm hư chúng sao?” Tôi mím môi, dừng lại một chút, rồi nhặt lên tất cả trái cây đã dính đầy nước bùn, nhìn anh nói: “Anh hài lòng chưa?” Anh nhìn tôi, như cười như không, mà cũng giống như nín cười.

Anh không đưa tay ra nhận lấy, chỉ nhìn tôi nói: “Dậy đi, ông cụ Âu Dương còn chờ ăn cơm!” Nói xong liền tự mình bỏ đi, chắc là không có ý giúp tôi, trong lúc không thấy tôi đi tới, cho nên chạy lại xem bộ dạng ngốc nghếch của tôi sao? Tựa hồ toàn thân tôi toàn là đất sét, khi tôi đến công trường, Lưu Thanh đã ngồi trên bậc thềm nghỉ ngơi, anh ta há to miệng một lúc, không thể giấu giếm biểu cảm cường điệu của mình.

“Cô Xuân Hinh, cô té xuống hầm à?” Tôi mím môi, muốn khóc không ra nước mắt: “Cũng xem là như vậy!” Anh ta vẫn còn lương tâm, cố nhịn cười rồi lấy trái cây dính đất trên tay tôi rửa sạch.

Nhìn tôi nói: “Bên căn cứ có một phòng tắm.

Cô có thể nhanh chóng đi tắm sạch, nhưng cô không có mang theo quần áo để thay. Nếu cô không ngại thì cứ dùng tạm của tôi trước đi!” Ngoại trừ như vậy thì tôi không thể nghĩ ra cách nào khác trong khoảng thời gian ngắn này.

Tôi gật đầu: “Được, cảm ơn anh Anh ta cười nói: “Khách khí cái gì, mau đi đi!” Tôi lấm lem bùn đất, đi đâu cũng bị nhìn, cứ như tôi đã đang lăn trong bùn vậy.

Cuối cùng khi đi vào phòng tắm, Trần Văn Nghĩa nhìn tôi trong khu tắm rửa nói: “Cô Xuân Hinh, Tổng giám đốc Nam kêu tôi mang quần áo cho côi!” Tôi nhìn thấy nó, anh ta đang cố nín cười.

Tôi không khỏi cảm thấy uất ức, cũng không tiếp tục làm kiêu nữa. Tôi cầm lấy quần áo trên tay anh ta, nín thở nửa ngày, tức giận nói: “Anh nói với Phó Thắng Nam, tôi sẽ không cảm ơn anh ấy vì bộ quần áo anh ấy đã cho tôi. Tôi như vậy đều là do anh ấy hại, coi như anh ấy có lương tâm, còn biết gửi quần áo cho tôi. “Trần Văn Nghĩa gật đầu, vẻ mặt cố nhịn cười, nói: “Cô Xuân Hinh, cô có thể vào tắm rửa trước, tôi sẽ ở đây canh cho cô, mau đi Bởi vì căn cứ toàn là nam, không có phân biệt nam nữ, may mà phòng tắm đều độc lập.

Tôi gật đầu, nói cảm ơn! Sau một ngày bận rộn, tôi vốn định đi thẳng về, khi gặp Lưu Thanh ở nửa đường, anh ta nói: “Cô Xuân Hinh, trợ lý Trần vừa tới thông báo và nói rằng chúng ta sẽ cùng nhau ăn tối, cô đừng vội vàng trở về!” Tôi nhíu mày: “Không phải lúc sáng đã cùng nhau ăn cơm sao?”

Anh ta cười: “Không phải ông cụ Âu Dương, mà đoán chừng là Tổng giám đốc Nam muốn mời thêm một số người. Mọi người đi ăn cùng nhau cũng rất vui. Tôi nghe nói Âu Dương Cơ thường sống một mình và thỉnh thoảng có cháu gái đến gặp ông. Ông ấy lớn tuổi rồi, ông thích đàn con cháu chúng tôi tụ họp với nhau, náo nhiệt hẳn ra” Nói cũng đúng mài! Tôi gật đầu đồng ý: “Được rồi, vẫn là ở điểm du lịch sao?”

Anh ta gật đầu: “Một lát nữa tôi sẽ gọi xe, có thể hơi nhiều, Tổng giám đốc Nam thì lái xe, một lát cô ngồi chung với họ!” “Được rồi được rồi!” Ngừng một chút, hắn nói: “Chẳng qua, Âu Dương Cơ nghe nói cô hái trái cây, cho cô cũng mọi người ăn đi? Cô đi đil” Tôi sửng sốt: “Không phải hái được rất nhiều sao, mọi người ăn chưa?” Anh ta gật đầu: “Ăn rồi, ăn rồi, trợ lý đặc biệt Trần mang một cái bao lớn cho chúng tôi, với lại chúng tôi hằng ngày đều ở trong vườn trái cây ăn chán, cô đừng lo lắng cho chúng tôi” Sau khi chào hỏi anh ta, tôi đến thẳng phòng của Âu Dương Cơ.

Trước khi bước vào, tôi nghe thấy tiếng nói vui mừng từ bên trong truyền ra.

Là giọng của Âu Dương Cơ: “Đứa nhỏ Nhiên An này, nói chuyện thật là giỏi. Ông già tôi đã lâu không được vui vẻ như vậy” Chu Nhiên An đáp: “Ông nội Âu Dương, đừng nói như vậy. Ông cho bọn chúng con nói chuyện với ông là vinh hạnh cho chúng con, nếu có thể khiến ông vui vẻ thì đó sẽ là phúc lớn!” Ngay khi lời nói này vừa dứt, một tràng cười lại phát ra, không thể phủ nhận rằng Chu Nhiên An quả thực là người xử lý mối quan hệ giữa các cá nhân tốt hơn tôi.

Tôi giơ tay gõ cửa, giọng nói bên trong tiếp tục vang lên, là Âu Dương Cơ nói: “Phó Thắng Nam, khi đó cậu và Chu Nhiên An cưới nhau, ông già cả xương, lại bị bệnh vì sợ không chịu nổi nên không đi” Vừa nói, ông ấy vừa lấy trong túi ra một chiếc hộp nhỏ xinh xắn đưa cho Chu Nhiên An: “Cô Nhiên An, đây là một chút tâm ý của ông, cũng không phải là quý giá. Đó là khi ông đi Myanmar chiến đấu, trong chiến tranh, bà cụ nhà ông có tặng ông một món quà, ông đã giữ nó suốt bao năm nay, đó là một chùm vòng tay rồng phượng.

Ông tặng cho con, là một chút tấm lòng của ông” Chu Nhiên An thụ sủng nhược kinh nhìn Phó Thắng Nam, có chút ý tứ muốn hỏi anh có thể tiếp nhận hay không.

Phó Thắng Nam có lẽ không nghĩ tới chuyện Âu Dương Cơ sẽ đột nhiên tặng thứ gì đó. Sau một hồi sững sờ, anh đưa tay ra lấy chiếc hộp từ tay Âu Dương Cơ và nói: “Ông ơi, tâm ý của ông con xin nhận. Chiếc vòng này là của ông, là vật ông lưu giữ về bà, con không thể nhận được!” Ông ấy có chút không vui khi thấy anh từ chối: “Ai kêu cậu cầm đi? Tôi đưa thứ này cho cháu dâu nhà họ Phó, cậu đừng có mà cầm, để Nhiên An cầm lấy!” Nói rồi ông ấy mở hộp ra, lấy chiếc vòng bên trong ra, đeo vào cổ tay Chu An Nhiên, cười nói: “Cháu dâu, sau này phải thật hạnh phúc bên thằng bé này!” Chu Nhiên An có lẽ chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ đột nhiên nhận được một món quà như vậy, cô ta nhìn Phó Thắng Nam có chút sững sờ.

Phó Thắng Nam khẽ cau mày, nhưng khi nhìn ông cụ vui mừng, anh không tiện nói nhiều.

Vốn dĩ tôi có gõ cửa, nhưng người bên trong có vẻ khá chăm chú, không thèm nghĩ ngợi gì nữa, liền xoay người chuẩn bị rời đi.

“Cô chủ, cô đến rồi!” Trần Văn Nghĩa đột nhiên xuất hiện sau lưng tôi, với một đĩa hoa quả đã cắt gọt xong, nhìn tôi hỏi.

Tôi sửng sốt, một lúc sau mới nói: “Anh đi gọt hoa quả à?”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.