Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi – Chương 538



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chương 538: Hoàn toàn chọc giận Phó Thắng Nam 5

 

Tôi mỉm cười yếu ớt, ngẩng đầu nhìn anh ta, ngồi xổm quá lâu, chân có chút tê dại, vai có chút đau nhức, cười nói: “Đây vốn là việc của tôi, không phải tôi đã nói rồi sao? Ở nơi này làm việc không có phân biệt nam nữ” Đột nhiên, tất cả mọi người đều cười, buổi chiều Phó Thắng Nam định đưa Âu Dương Cơ đi xem việc xây dựng cơ sở, nghe được ý của anh, có lẽ cho ông cụ Âu Dương một phần dự án.

Chu Nhiên An theo sau hai người họ, thỉnh thoảng giải thích về một số từ ngữ chuyên ngành về công trình, hai người họ trông như thế này thật xứng đôi! Nhìn thấy bọn đang đi về phía mình, tôi cúi đầu và tập trung vào việc của mình.

Tôi vốn tưởng rằng sau khi xem xong bọn họ sẽ rời đi, nhưng Chu Nhiên An đột nhiên nói: “Ông nội Âu Dương, đi bộ lâu như vậy chắc ông cũng mệt rồi. Ở đây có một chỗ nghỉ ngơi, trước tiên đi nghỉ ngơi đi. Ông cũng có thể nếm quả lê ở đây!” Người già dường như đặc biệt thích trái cây, nhất là những trái vừa hái trên cây xuống.

Khi Chu Nhiên An nói lời này, ông ấy tất nhiên vui vẻ ở lại.

Vì vậy, Chu Nhiên An liền đỡ Âu Dương Cơ đi đến phòng nghỉ ngơi, Phó Thắng Nam đưa mắt nhìn về phía tôi.

Tôi vốn tưởng rằng anh sẽ đơn giản là liếc mắt nhìn qua tôi thôi, nhưng anh đột nhiên nói: “Thư ký Xuân Hinh, hãy giúp chúng tôi đi ra phía sau căn cứ để hái một ít hoa quả” Anh nhướng mày, nói như việc này đối với anh không liên quan: “Dường như giám đốc Mục đã nói, cần em hết sức phối hợp với công việc của chúng tôi.” Điều này nghe có vẻ không liên quan, nhưng hàm ý là nếu tôi không đi thì chính là không hợp tác với anh.

Thấy vậy, tôi gật đầu, để những thứ trong tay sang một bên, nói: “Được, vậy các người đợi một lát!” Tôi tìm thấy một vài túi ni lông rồi đi ra khỏi căn cứ, phần lớn đất ở thôn Hòa An là vườn trái cây nên không khó để hái hoa quả.

Chỉ là do toàn là bùn đất, lại do trận mưa lớn đêm qua nên hơi lầy lội, vườn cây ăn trái có tường rào bao quanh, một mặt sợ gia súc vào quấy phá, mặt khác cũng tiện cho người trồng cây ăn trái ở đây phân biệt đất đai của từng gia đình với nhau.

Hàng rào bao quanh bằng mây gai, nếu không tìm được lối vào thì có thể bị đâm bị thương.

Tôi đang đi dạo quanh vườn cây ăn quả thì thấy Lưu Thanh đi ra, anh ta cười và nói: “Lối vào ở phía bên kia, cô phải rẽ vào đó. Có điều, đêm qua trời mưa mà ở đây thì tất cả là công trường đang thi công. Chắc trên đường không dễ đi lắm, cô phải cẩn thận một chút!” Tôi gật đầu và đi một đoạn theo hướng anh ta chỉ, cũng gần như tìm được đường vào vườn cây ăn quả.

Vào mùa tháng 8, hầu hết lê trong sân đều có thể ăn được, nhưng một số quả đậu trái sau nên chưa chín hẳn.

Những quả như vậy sẽ có vị hơi chua, mà tôi hái cho người già ăn nên muốn tìm quả ngọt hơn một chút.

Cũng may buổi trưa, quả to đầy rẫy không có giọt nước nào. Tôi nghe có người nói chuyện phiếm, nhịn không được liền dừng lại nghe kỹ.

Đó có vẻ là Phó Thắng Nam và Chu Nhiên An.

Nhưng Phó Thắng Nam đột nhiên dừng lại gọi: “Thư ký Xuân Hinh, hái hoa quả chưa?” Tôi sửng sốt, nhìn cái túi trống không, cười nói: “Còn chưa có, không phải anh cùng cô Nhiên An hái sao? Chỉ một mình ông nội Âu Dương ăn nên cũng không cần quá nhiều, tôi đi trước đây!” “Đến thì cũng đã đến rồi, trời rất nóng, hay hái nhiều một chút mang về, mọi người cùng nhau ăn, phải không thư ký Xuân Hinh?” Chu Nhiên An vừa nói, vừa cố tình đi đến bên cạnh Phó Thắng Nam, vì sợ rằng tôi sẽ không thấy được sự thân thiết giữa hai người bọn họ.

Tôi gật đầu, nói một cách bình tĩnh: “Được, vậy thì hái!” Tôi chỉ đơn giản là đi vòng quanh vườn cây ăn quả và tìm thấy một cây lê trồng tươi tốt, cũng tình cờ là tôi có thể với tay hái được.

Chu Nhiên An đi theo tôi như một bóng ma, thấy tôi hái được vài trái bỏ vào túi, cô ta cũng theo tôi hái, sau đó lau lau trong tay hơn nửa ngày, cắn một miếng, méo mặt nhìn tôi: “Thật chua, cô Xuân Hinh, cô hái về ai ăn, lãng phí trái cây!” Tôi không nói nên lời, nhìn cô ta nói: “Cô không ăn thì có người khác ăn, thấy chua thì tự mình tìm trái khác ăn đi!” Tôi mặc kệ cô ta đi trước tìm cây hái, chưa kịp quay đi cô ta đã lớn tiếng nói: “Trái của cái cây này nhất định rất ngon, thư ký Xuân Hinh, sao cô không trèo lên hái! Tôi ngước mắt liếc nhìn cây ăn quả mà cô ta đang chỉ, mím môi, có chút không nói nên lời, cái cây cũng cao vài mét, vì vậy trái của nó cũng được mặt trời chiếu đến, nhưng cao như vậy, đâu phải muốn hái là hái được “Tôi không leo cây!” Tôi nói, cũng không có ý định nhiều lời với cô ta.

“Không phải chứ!” Cô ta ngạc nhiên nhìn tôi: “Anh Thắng Nam nói rằng, từ nhỏ đến lớn cô đều sống ở nông thôn, chẳng nhẽ cô không thể không leo cây được hay sao?” Phó Thắng Nam dường như đã đi đâu đó, tôi cau mày nhìn cô ta: “Phó Thắng Nam Cô gật đầu, coi đó là điều đương nhiên: “Đúng vậy, trước đây anh ấy đã nói với tôi rất nhiều chuyện!” Tôi gật đầu, a một tiếng, tôi không định có ý định nói tiếp.

Nhìn thấy Phó Thắng Nam nhấc theo một túi trái cây đi lại đây, anh nhìn chúng tôi và nhẹ nói: “Có chuyện gì vậy?” “Anh Thắng Nam, anh đã về rồi!” Chu Nhiên An giống như một con công, bước đến chỗ Phó Thắng Nam nói: “Anh nhìn xem, quả trên cây lê này, nhìn từ xa nó to và mềm, nó trông rất ngon” Phó Thắng Nam gật đầu, nhẹ nói: “Cây cao có hơi cao một chút, trèo lên không dễ” Chu Nhiên An gật đầu, đáng thương nói: “Trước đây em nghe nói cô Xuân Hinh có vẻ thích leo cây, cho nên tôi muốn cô Xuân Hinh thử xem” Tôi cứng họng, luôn cảm thấy hai người này có chút bệnh thần kinh.

Tôi không có ý định để ý đến hai người bọn họ, vừa định rời đi, Phó Thắng Nam nhìn tôi, khuôn mặt tuấn tú có ý vị sâu xa: “Cây lê trong sân Hoàng An còn cao hơn thế này, bốn mùa nghe nói năm nào em cũng trèo lên hái. Thử xem!”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.