Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi – Chương 453



Chương 453: Người muốn đợi trong những năm tháng cuối đời (7)

 

Tôi cau mày và không nói gì, tôi không biết về
những chuyện này, quần áo tôi mặc hàng ngày
cũng là do Phó Thắng Nam và Trần Văn Nghĩa
sắp xếp. Chỉ là vật ngoài thân mà thôi, quần áo
mấy trăm nghìn, mấy triệu hoặc là mấy chục triệu
đều có thể mặc được, thoải mái là đủ rồi, sao phải
để ý nhiều làm gì.

Chiếc hộp ba mươi lăm tỷ kia cuối cùng đã
được người đàn ông mặc vest đấu giá được, đối
với tôi, chiếc hộp không có giá trị như vậy, tôi chỉ
muốn mở hộp ra.

Sau khi suy nghĩ, tôi nhờ Trần Văn Nghĩa tìm
người đàn ông mặc vest kia và xin số điện thoại,
tôi nghĩ anh ta chắc cũng tò mò muốn mở chiếc
hộp thì có thể cùng nhau mở ra.

Lần đấu giá tiếp theo đều chỉ là những trang
sức và đồ cổ, tôi không biết nhiều về nó, xem một
lúc xong tôi định rời đi.

Hoàng Nhược Vi là nhân viên công tác, sau
khi đấu giá kết thúc còn phải ở lại giúp đỡ.

Trần Văn Nghĩa và tôi đi ra khỏi viện bảo tàng
mới chỉ đi được vài bước đã bị chặn lại.

“Cô ơi, xin dừng bước!”Đọc full tại truyen.one nhé

Tôi không khỏi quay đầu lại, nhìn thấy là
người đàn ông vừa nãy đã mua chiếc hộp, tôi mỉm
cười: “Xin chào!”

Anh ta gật đầu: “Thưa cô, tôi có thể mời cô
uống một chén trà được không?”

Tôi nhìn Trần Văn Nghĩa và nghĩ là có phải
anh ta đã nói với người đàn ông này là chúng tôi
có chiếc hộp khác sao.

Trần Văn Nghĩa gật đầu, ra hiệu rằng tôi có
thể nhận lời, tôi gật đầu, nhìn người đàn ông kia,
nói: “Anh tên là gì?”

“Tôi họ Đăng, cô có thể gọi tôi là Đặng Viêu:

Anh ta nói, rồi nở một nụ cười nhẹ, có chút thận
trọng.

Tôi gật đầu cười: “Tôi tên Thẩm Xuân Hinh, rất
vui được làm quen”

Anh ta mỉm cười và làm một tư thế mời: “Cô
Xuân Hinh, xin mời!”

Chúng tôi theo anh ta vào một quán trà, ngồi
xuống, một nghệ nhân pha trà tao nhã và duyên
dáng đang biểu diễn nghệ thuật pha trà.

Đăng Việt không vội nói, chỉ xem người phụ
nữ đang biểu diễn trà đạo, nói: “Trà đạo ở Giang
Ninh đã nổi tiếng ngàn năm, hôm nay được nếm
thử, đúng là may mắn”

Tôi không nói chuyện, Trần Văn Nghĩa khẽ liếc
anh ta một cái, trầm giọng nói: “Anh Đăng Việt, tốt
hơn nên vào thẳng chủ đề thôi”

Đăng Việt thờ ơ nhìn Trần Văn Nghĩa, mỉm
cười rồi nhìn tôi nói: “Vừa rồi tôi nghe nói cô Xuân
Hinh có một chiếc hộp giống tôi ở buổi đấu giá, tôi
tò mò nên muốn thử cho chắc ăn.
Anh ta nói, rồi nở một nụ cười nhẹ, có chút thận
trọng.

Tôi gật đầu cười: “Tôi tên Thẩm Xuân Hinh, rất
vui được làm quen”

Anh ta mỉm cười và làm một tư thế mời: “Cô
Xuân Hinh, xin mời!”

Chúng tôi theo anh ta vào một quán trà, ngồi
xuống, một nghệ nhân pha trà tao nhã và duyên
dáng đang biểu diễn nghệ thuật pha trà.

Đăng Việt không vội nói, chỉ xem người phụ
nữ đang biểu diễn trà đạo, nói: “Trà đạo ở Giang
Ninh đã nổi tiếng ngàn năm, hôm nay được nếm
thử, đúng là may mắn”

Tôi không nói chuyện, Trần Văn Nghĩa khẽ liếc
anh ta một cái, trầm giọng nói: “Anh Đăng Việt, tốt
hơn nên vào thẳng chủ đề thôi”

Đăng Việt thờ ơ nhìn Trần Văn Nghĩa, mỉm
cười rồi nhìn tôi nói: “Vừa rồi tôi nghe nói cô Xuân
Hinh có một chiếc hộp giống tôi ở buổi đấu giá, tôi
tò mò nên muốn thử cho chắc ăn. Có thât⁄e. +12

hai chiếc hộp có thể cùng nhau mở ra không”

Tôi mím môi: “Anh Đăng Việt cũng giống như
tôi đang nghĩ, nhưng tôi để chiếc hộp ở nhà.
Chúng tôi đã để lại địa chỉ rồi khi nào rảnh thì anh
Đăng Việt mang chiếc hộp kia đến, cùng xem là
có mở được không”

Anh ta nhướng mày, nhẹ nhàng uống trà, cười
nói: “Cô Xuân Hinh đúng là người chu đáo, nhưng
cô Xuân Hinh, tôi rất tò mò, chiếc hộp của tôi là
đấu giá được, vậy chiếc hộp của cô là từ đâu mà
có?”

Tôi hơi cau mày, dừng lại một chút rồi nói: “Cái
hộp của tôi không phải là đấu giá mới có được,
chỉ là bề trên trong nhà truyền lại thôi”

Sắc mặt Đăng Việt nhàn nhạt, nhưng chỉ chốc
lát, anh ta lại mỉm cười nhìn tôi: “Vậy thì tôi đoán
cô Xuân Hinh hẳn là một người sinh ra trong một
gia đình danh giá rồi, chiếc hộp này, người bình
thường không thể có được”

Nói xong, anh ta khế nhíu mày, trầm ngâm nói:
—&A í¡

“Tuy tôi không phải là người gốc ở Giang Ninh,
nhưng tôi vẫn có chút hiểu biết về Giang Ninh, ở
Giang Ninh hình như không có dòng họ lớn nào là
họ Thẩm thì phải!”

Tôi mỉm cười yếu ớt liếc nhìn Trần Văn Nghĩa,
anh ta hiểu ý, nói với Đăng Việt: “Anh Đăng Việt
suy nghĩ nhiều rồi, chúng tôi không phải là dòng
họ lớn gì, chỉ là một gia đình nghèo mà thôi, tuy
chiếc hộp đấy là do cụ bà để lại, chúng tôi cũng
không biết có phải là hộp rồng phượng mà anh đã
đấu giá được hay không, cho nên cần phải xác
nhận lại”

“Được rồi, thời gian cũng không còn sớm nữa,
chúng tôi về trước đây”

Đăng Việt khẽ cau mày nhìn tôi nói: “Cô Xuân
Hinh, vậy.. “

Tôi cười: “Thật ngại quá, ở nhà còn có đứa
nhỏ, tôi phải trở về”

Tôi nói xong, lập tức đứng dậy, Đăng Việt

dường như có điêu muốn nói, nhưng thấy tôi
—“A í

chuẩn bị rời đi, anh ta cũng thôi.

Ra khỏi viện bảo tàng, trên xe, Trần Văn Nghĩa
khởi động xe, nhìn lướt qua gương chiếu hậu, thấy
một chiếc xe đi theo, môi anh ta nhếch lên, có
chút khinh thường.

Tôi quay lại nhìn xem, thấy người lái xe là
Đăng Việt, nhẹ giọng nói: “Người đàn ông tên
Đăng Việt này, anh đã kiểm tra chưa?”

Trần Văn Nghĩa lắc đầu: “Vẫn chưa, nhưng
đến tối sẽ biết là ai”

Nhìn chiếc Maybach đi theo sau, tôi có chút
nhíu mày: “Có người phía sau chúng ta”

Trần Văn Nghĩa gật đầu.

Điều khiến tôi khó hiểu là, tại sao Đăng Việt lại
muốn theo dõi chúng tôi chứ?

“Họ định tìm thứ gì đó từ tôi sao?” Tôi có chút
hơi khó hiểu, nói ra.

Trần Văn Nghĩa khế lắc đầu: “Tôi nghĩ là bọn
họ đang dòm ngó chiếc hộp kia” Dừng lai DÔ,

chút, anh ta nhìn tôi: “Chiếc hộp kia cô có biết nó
từ đâu tới không?”

Tôi lắc đầu: “Từ nhỏ tôi đã thấy bà ngoại để
trong tủ rồi, hình như chưa từng được mở ra, tôi
chỉ nghĩ đấy là hộp trang sức thôi, tôi không quan
tâm lắm nên cũng không để ý”

Anh ta ừ một tiếng, rồi nói: “Điều mà Đăng
Việt muốn biết, dường như là người đẳng sau
chiếc hộp đấy”

Đọc full tại truyen.one nhéTôi mím môi, không nói nữa,

việc này có đoán cũng không đoán được.

Chiếc xe phía sau vẫn tiếp tục chạy theo, có lẽ
vì sợ quá lộ liễu, chiếc xe đấy đã lùi về sau một
đoạn.

Trần Văn Nghĩa đang lái xe về phía biệt thự,
tôi thấy vậy không khỏi nói: “Cho bọn họ biết địa
chỉ quá không an toàn, trước tiên cắt đuôi bọ họ
đãi”

Dù sao vẫn không rõ Đăng Việt là ai, không
nên để bọn họ điều tra ra được, đối phương ả.¿

trong tối mình lại ở ngoài sáng, không an toàn.

Trần Văn Nghĩa gật đầu, đi đường khác, tăng
tốc độ, cũng may anh ta rất quen thuộc Giang
Ninh, không bao lâu đã cắt đuôi được chiếc xe đi
theo.

Trở lại biệt thự, trời đã sẩm tối, Tuệ Minh đang
ngủ, dì Triệu sắp xếp đồ đạc chuẩn bị xuống lầu.

Thấy tôi đi về, bà vội vàng đến đón: “Cậu chủ
gọi về mấy lần hỏi cô đã về chưa, tôi sợ là cậu ấy
lo lắng, cô gọi lại cho cậu ấy đi”

Tôi gật đầu, vừa rồi trên đường có chuyện, tôi
không để ý điện thoại, mở ra thì thấy máy đã hết
pin.

Lập tức, tôi quay lại phòng ngủ để sạc điện,
sau khi tảm rửa xong tôi mới gọi cho Phó Thẳng
Nam, vừa mới gọi, bên kia đã bấm nghe.

Dường như Anh đang đợi cuộc gọi của tôi,
giọng nói hơi trầm xuống: “Em đang nằm trên
giường à?”

Tôi buồn cười, bật loa ngoài, đặt điện thoại lên.
bàn trang điểm, nói vào điện thoại: “Em vừa tắm
xong, còn anh thì sao?”

“Anh nhớ eml” Người đàn ông này, đôi khi
thực sự…

Không cùng anh lảm nhảm, tôi cười: “Hôm
nay thế nào? Ở thủ đô có mưa không?”

Lễ Thanh minh có mưa, Giang Ninh thì mưa
tầm tã, đang là mùa gieo trồng, mưa nhiều là
chuyện tốt.

Anh ừ một tiếng, giọng có chút nặng nề, nói:
“Hội đấu giá thế nào rồi?”

Suy nghĩ một chút, tôi nói: “Em đã thấy chiếc
hộp kia, giống hệt chiếc hộp ở nhà”

“Tại sao em không mua nó?”Anh trầm giọng,

nói.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.