Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi – Chương 452



Chương 452: Người muốn đợi trong những năm tháng cuối đời (6)

 

Mọi người dưới khán đài gật đầu.

Người dẫn chương trình nói: “Thực ra, giá trị
của chiếc hộp này nằm ở câu chuyện mà nó
mang theo. Chiếc hộp này nhìn qua thì trông rất
bình thường, nhưng nếu các vị để ý kỹ, các vị sẽ
thấy rằng chất liệu của chiếc hộp này được làm
bằng gỗ đàn hương hàng trăm năm tuổi, hiện tại
muốn tìm loại gỗ này cũng không tìm được, bởi vì
nó đã tuyệt chủng, ngoài ra chiếc hộp này được
làm thủ công, vậy nên hình dáng bên ngoài chiếc
hộp này cũng không có vẻ gì là đặc biệt!”

Nói xong, người dẫn chương trình quay mặt
bên kia của chiếc hộp về phía khán giả.

Khán giả lập tức ồ lên và người dẫn chương
trình nói: “Sau khi nghe thấy tiếng của mọi người,
tôi đã đoán trước rồi, bởi vì lần đầu tiên nhìn thấy,
tôi và mọi người đều có phản ứng giống nhau.
Đây chính là chỗ kỳ diệu của chiếc hộp, các vị
nhìn từ mặt nào cũng sẽ cảm thấy rằng chiếc hộp
này có thể được mở bằng ổ khóa, nhưng khi nhìn
kỹ, các vị sẽ thấy rằng chiếc hộp này không thể
dùng chìa khóa để mở”

“Thực ra, đây là một hộp rồng phượng. Ở đây
chỉ có một chiếc, vẫn còn một chiếc hộp nữa, cho
đến nay, chúng tôi vẫn không biết nó ở đâu. Nếu
muốn mở chiếc hộp này, bắt buộc phải tìm một
chiếc khác, chỉ khi nào hai chiếc hộp hợp lại thì
mới mở ra được”

“Cô nhìn xem, tôi đã nói rồi!”Hoàng Nhược Vi
có chút kích động nói.

Tôi gật đầu, ánh mắt nhìn về phía chiếc hộp
gỗ đàn hương trên bục đấu giá, nhìn kỹ thì đúng là
không có sự khác biệt giữa chiếc hộp này và
chiếc hộp mà bà ngoại tôi đã tặng.

Nhưng vì là hộp rồng và phượng nên chắc
phải có chút khác biệt.

Người dẫn chương trình trên sân khấu nói:
“Giá của chiếc hộp này bắt đầu từ bảy triệu. Ai có
hứng thú, có thể bắt đầu đấu giá”

Theo lý thuyết thì giá thấp như vậy, chắc chẳn
là sẽ có người mua được, nhưng sau nửa ngày,
giá của nó mới chỉ tới ba trăm năm mươi triệu, và
không ai muốn trả thêm nữa.

Tôi có chút khó hiểu, đến gần Hoàng Nhược
Vi, hỏi: “Tại sao không có ai muốn mua chiếc hộp
này vậy?”

Hoàng Nhược Vi hạ giọng nói nhỏ : “Dễ hiểu
thôi, không biết bên trong chiếc hộp rồng phượng
này có gì không, mà muốn mở ra thì phải cần một
chiếc hộp khác, không tìm được hộp khác thì mua
lại hộp này cũng vô nghĩa”

“Nhưng giá trị sưu tập của nó rất cao. Cho dù
không tìm được hộp còn lại, thì chất liệu gỗ này
cũng rất quý, nếu để mua sưu tập, một trăm năm
sau sẽ có giá trị cực kỳ lớn”

Hơn nữa, so với những thứ tiền tỷ vừa rồi, mấy
– trăm triệu này không hề đắt.

Hoàng Nhược Vi mỉm cười: “Nhiều người đều
biết chiếc hộp này là của ông Mục, ông cụ nhà họ
Mục rất yêu quý chiếc hộp này, mà bây giờ lại bị
cậu chủ nhà họ Mục mang ra đấu giá, khả năng
cao chỉ là lừa bịp thôi, chắc chản sẽ không bán,
cậu chủ nhà họ Mục không có can đảm đến vậy”

Nghe đến cậu chủ nhà họ Mục này, tôi cảm
thấy có chút tò mò, tôi nhìn quanh nơi đấu giá và
không khỏi thốt lên: “Tại sao cậu chủ nhà họ Mục
vẫn chưa đến?”

Hoàng Nhược Vi giơ tay lên, chỉ vào xung
quanh nói: “Ở đây đều có giám sát, có lẽ cậu chủ
nhà họ Mục đang ở một chỗ nào đó quan sát tất
cải”

Tôi bĩu môi, cảm thấy người này có chút vô vị.

Nhìn chiếc hộp trên bục đấu giá, tôi suy nghĩ
một lúc rồi nói: “Cô có chắc chắn nhà họ Mục sẽ
không bán thứ này không?”
= Cô ấy nhún vai: “Khó mà nói được. nung

“Được rồi, hiện tại giá đấu của chiếc hộp này
là một tỷ năm trăm năm mươi triệu. Còn có ai ra
giá cao hơn không? một tỷ năm trăm năm mươi
triệu lần một, một tỷ năm trăm năm mươi triệu lần
hai…” Người chủ trì mở miệng, gõ vào cái cọc
trước mặt.

“Ba tỷ năm trăm triệu!” Có người mở miệng,
lập tức phá vỡ bầu không khí đang yên tĩnh.

Người vừa lên tiếng là Trần Văn Nghĩa, tôi có
chút bối rối, quay đầu lại nhìn anh ta, khó hiểu,
hỏi: “Trợ lý Trần, anh…”

Anh ta nhìn tôi với vẻ mặt nghiêm túc: “Tổng
giám đốc Phó muốn có chiếc hộp kia. Có lẽ cậu
ấy muốn mở chiếc hộp của cô.”

Tôi sững sờ, nói: “Đồ trong chiếc hộp kia đều
là của bà ngoại tôi, tôi chỉ muốn mở ra xem một
chút thôi, không mở ra được cũng không sao, có
thể lưu giữ là tốt rồi”

Anh ta mỉm cười: “Tổng giám đốc Phó hy
vọng cô biết được những thứ trong đấy”
— “=4
Người dẫn chương trình tiếp tục nói ba tỷ năm
trăm triệu lần thứ nhất.

Hoàng Nhược Vi đến gần tôi, nói nhỏ: “Chiếc
hộp này mua lại với giá ba tỷ năm trăm triệu cũng
không lỗ, nếu có cả hai chiếc hộp, giá trị chắc
chắn sẽ rất cao, sau này cũng có thể coi là vật gia
truyền của gia đình”

Tôi cũng rất muốn như vậy, một chiếc hộp thì
không mở được, nếu mở được hộp này cũng là
một điều tốt và có giá trị sưu tâm.

Chủ trì nói đến lần thứ ba, chuẩn bị đóng cọc,
tôi vốn tưởng là đã có thể mang chiếc hộp này về
rồi.

Nhưng không ngờ, một giọng nói âm trâm đột
nhiên vang lên: “Ba mươi lăm tỷ!”

Ngay lập tức, những người tại phòng đấu giá
bắt đầu náo loạn, cái giá này đã vượt xa giá trị
của chiếc hộp

Không mua được chiếc hộp cũng không sao,
nếu thực sự muốn mở chiếc hộp thì có thể liên lạc
riêng với người mua chiếc hộp này.

Thật không đáng để bỏ ra nhiều tiên cho
chiếc hộp này.

Đọc full tại truyen.one nhé  Nhưng cũng có chút kỳ lạ, nhìn xung quanh
một vòng, tìm kiếm người vừa hét lên.

Tại khu vực VIP ở hàng ghế đầu, Hoàng
Nhược Vi nói: “Đây hình như chỉ là một trợ lý, nhân
vật chính vẫn chưa lộ mặt đâu!”

Tôi nhìn người đàn ông đang cầm tấm bảng,
mặc bộ vest đen, mái tóc được chải tỉ mỉ, khuôn
mặt có chút nghiêm túc,

Tôi không nhịn được hỏi Hoàng Nhược Vi:
“Tại sao cô biết anh ta không phải là ông chủ
vậy?”

Với khí chất như vậy, dù thế nào cũng sẽ là

người thành công, tôi đã nghĩ anh ta là ông chủ.

Hoàng Nhược Vi liếc tôi một cái, lắc đầu:
“Điều này có nghĩa là cô không quan sát cẩn thận,
nhìn kỹ quần áo của anh ta mà xem, tất cả những
gì anh ta đang mặc đều là quần áo của thương
hiệu lớn, cả bộ này có lẽ phải mấy tỷ, trang phục
đúng là không tệ.”

Nói xong, cô ấy nhìn Trần Văn Nghĩa bên
cạnh, nói: “Cô nhìn xem Trợ lý Trân, lương hàng
năm của anh ấy là ba tỷ năm trăm triệu, cô cho
rằng quần áo của anh ấy dưới ba tỷ năm trăm
triệu sao?”

Tôi nhíu mày: “Vậy một bộ quần áo tiền tỷ vẫn
chưa thể nói lên điều gì sao?”

Cô ấy vỗ trán, dựa vào tai tôi, nói: “Ý tôi là
người đàn ông này và Trần Văn Nghĩa có cấp độ
ngang nhau, cao hơn người bình thường rất nhiều,
nhưng lại không bằng ông chủ thật, cô hãy nghĩ
lại xem quần áo của Phó Thắng Nam, bình
thường như thế nào?”

Điều này, tôi chưa xem kỹ nhãn hiệu quần áo

– của Phó Thắng Nam, không thể không nói: “Quần
áo của Phó Thắng Nam nói chung đều là hàng
đặt làm riêng, nhiều năm nay anh ấy đều mặc
màu giống nhau, dường như không có gì đặc biệt”

Đúng vậy, luôn là màu đen và không bao giờ
thay đổi màu sắc, có lẽ như vậy nên mới đặt làm
riêng.

Cô ấy ngập ngừng và nói: “Cô nghĩ là hàng
đặt riêng không bằng hàng của thương hiệu lớn
sao? Chỉ phí sản xuất của nhà thiết kế đã quá đắt
so với quần áo trên người họ, ngoài ra, nhà thiết
kế sẽ tự mình làm, tìm những loại vải tốt nhất để
làm ra, hơn nữa quần áo được đặt riêng sẽ không
được chuyển nhượng bản quyền thiết kế của bộ
quần áo ấy cho người khác, tức là cả thế giới gần
như chỉ có một bộ mà thôi”

 


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.