Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi – Chương 449



Chương 449: Người muốn đợi trong những năm tháng cuối đời (3)

 

Trân Văn Nghĩa đưa cho tôi một chai nước,
nhìn tôi nói: “Bà chủ, đến giờ lên máy bay rồi.”

Tôi nhìn về phía cửa vào, đã có người lục tục
lên máy bay, đành nói vào điện thoại: “Mình nhất
định sẽ quay về trước khi cậu sinh em bé, phải lên
máy bay rồi, mình cúp máy trước.”

Dắt Tuệ Minh lên máy bay, Trần Văn Nghĩa
nhản tin cho Phó Thắng Nam, sau đó nhận chăn
từ tiếp viên, đưa cho tôi và Tuệ Minh, nói: “Sáng
nay dậy sớm, bốn tiếng nữa máy bay mới hạ cánh,
hai người ngủ một giấc đi”

Tôi khế cười, nhìn anh ta nói: “Trần Văn Nghĩa,
trước kia tôi từng nghe anh đã kết hôn, hai người
có con chưa?”

Anh ta gật đầu, nhìn tôi nói: ‘Bà chủ, chúng tôi
có con”

Câu trả lời này thật đứng đắn!

Thấy anh ta cẩn thận đắp chăn cho Tuệ Minh,
lại chỉnh dáng nằm phù hợp cho bé con, tôi cảm
thấy người đàn ông này ở nhà chắc chắn cũng
chăm sóc vợ con mình rất ân cần.

Không khỏi nói: “Trần Văn Nghĩa, vợ con anh
đều ở thủ đô sao?” Trước kia hình như nghe nói
bọn họ sống ở Giang Ninh, bây giờ công ty chuyển
đến thủ đô, hẳn là bọn họ cũng chuyển nhà đến
thủ đô.

Anh ta gật đầu: “Vâng!”

Vậy tốt rồi!

Vốn muốn trò chuyện thêm với anh ta, nhưng
tôi phát hiện người này cực kỳ ít nói.

Gần đây chất lượng giấc ngủ của tôi không
tối, ngủ một lúc, lại dậy ăn chút đồ ăn và trái cây,
không bao lâu đã tới nơi.

Xuống máy bay, Trần Văn Nghĩa đưa tôi và
Tuệ Minh về thẳng biệt thự lúc trước.
Thấy dì Triệu, tôi không khỏi ngẩn người.
Nhiều năm không gặp, mái đầu của bà ấy đã đầy
tóc bạc.

Thấy tôi về, bà ấy cười nói: “Cậu chủ nói cô về
đây, để người khác phục vụ sợ cô không quen nên
mới gọi tôi tới đây phụ giúp cô mấy ngày”

Nói xong liền nắm tay tôi: ‘Mấy năm không
gặp, Xuân Hinh gầy đi rồi”

Trong lòng tôi rất vui mừng sung sướng, nhiều
năm không gặp, lại không nói nên lời thân thiết.

Dắt Tuệ Minh tới giới thiệu với dì Triệu, bà đã
lớn tuổi, ôm Tuệ Minh hơi khó khăn, chỉ nắm tay
bé con ngảm nghía, muốn nói lại thôi. Tôi biết ý
của bà, nhưng cũng chỉ cười khẽ.

Sắp xếp xong xuôi, Trần Văn Nghĩa liền rời
khỏi, dì Triệu vẫn kéo tôi đến trò chuyện. Dì kể
rằng những năm tôi rời đi, Phó Thảng Nam cứ
cách một thời gian sẽ về đây, say trong men rượu
một đêm, hôm sau lại chạy về thủ đô làm việc. Dù
mệt mỏi vẫn không có cảm giác gì.
“. `…
Lâu lâu anh lại ra nghĩa trang, có nhiều lúc đi
cả đêm, có nhiều lúc mưa to, sau khi trở về bị cảm
nặng, dù vậy, anh vẫn cứ đi.

Tôi yên lặng nghe, dường như rất nhiều
chuyện trong quá khứ, Phó Thắng Nam đều chưa
từng đề cập.

Hàn huyên hồi lâu, ngày hôm sau, Hoàng
Nhược Vi tới, đã gần một năm tôi chưa gặp cô ấy.

Cô ấy trông ngày càng chuyên nghiệp, vừa
thấy tôi thì cười nhẹ nói đúng một từ: “Gầy!”

Tôi cười khẽ, đón cô ấy vào biệt thự. Dì Triệu
pha trà, cô ấy nhìn tôi, mãi lâu sau mới hỏi: “Nghe
nói Tưởng Vân Nam đã gặp chuyện.”

Đọc full tại truyen.one nhé Tôi hơi hoảng hốt, chuyện này đã

từ lâu, khế gật đầu, mở miệng nói: “Cô ở Giang Ninh thấy thế nào?”

Cô ấy cười nhẹ: “Hiếm có dịp tổng giám đốc
Phó để mắt đến tôi, đề bạt tôi làm giám đốc khu
vực, rất may mắn. Sự nghiệp của tôi tính ra cũng
không tồi”

Tính tuổi, cô ấy cũng hơn ba mươi rồi. Hơi
ngừng lại một lát, cô ấy tiếp tục hỏi: “Có điều trên
phương diện tình cảm, lại không có gì đáng nói”

Nếu thời gian không sai, án tử của Lâm Đình
năm nay là chấp hành.

Uống một ngụm trà, cô ấy yếu ớt lên tiếng:
“Tôi đi thăm anh ta rồi, gầy đi rất nhiều. Tôi từng
chán ghét căm hận người này, vốn cho rằng nhìn
thấy anh ta nghèo túng không chịu nổi, tôi sẽ vui
mừng, sẽ sung sướng. Nhưng hình như không
phải vậy:

Nhìn cô ấy, tôi không nhịn được nghĩ ngợi. Dù
sao cũng từng là người yêu, mặc dù có hận đến
mấy, thời gian trôi qua, nỗi hận đó phai nhạt theo
năm tháng, những gì còn sót lại cũng chỉ có sự
không đành lòng.

Nói tới đây, cô ấy hơi ngừng lại: “Đúng rồi, tối
nay ở ngoại thành phía nam Giang Ninh có một
buổi đấu giá, nghe nói do nhà họ Mục ở thủ đô tổ
chức, cô có muốn đi không?”

Tôi lắc đầu, khẽ cười nói: “Cô cũng biết đấy,
tôi không thích chỗ náo nhiệt.”

Cô ấy mấp máy môi: “Cũng không phải đến
chỗ náo nhiệt gì đâu. Tôi có một người bạn đang
làm ở tập đoàn Mục Thị. Những vật bọn họ đấu
giá tôi đã xem qua, có một chiếc hộp gỗ đàn
hương rất giống chiếc cụ Phó cho cô. Tôi nghe nói
hai chiếc hộp đó là hộp long phượng, chỉ khi đặt
cạnh nhau mới có thể mở ra được. Trước kia
không phải cô từng hỏi tôi làm sao mở được
chiếc hộp kia sao. Tôi đã tra xét rất nhiều tài liệu,
cuối cùng cảm thấy khả năng này đáng tin cậy
nhất”

Trong thoáng chốc tôi không phản ứng kịp,
ngẩn người nói: “Hộp long phượng?”

Cô ấy gật đầu: “Nếu không thì tối nay cô đi
cùng tôi đến đó xem. Nói không chừng có thể tìm
ra phương pháp mở hộp”

Nói vậy khiến tôi thấy có chút tò mò, liền gật

đầu nói: “Vậy tối nay tôi đi với cô một chuyến.”

Nghĩ đến nhà họ Mục ở thủ đô, tôi không khỏi
nhớ đến ông lớn tung hoành trong giới dầu mỏ
kia, không biết có phải người nhà bọn họ không.

Nếu đúng là vậy thì sẽ rất khó vào được hội
đấu giá này. Nghĩ ngợi một lúc, tôi cất lời hỏi: “Hội
đấu giá của nhà họ Mục không phải dễ tham gia
như vậy, có thiếp mời không?”

Hoàng Nhược Vi gật đầu cười: “Nếu tôi đã đề
cập chuyện này với cô, tất nhiên là có thể tham
gia. Danh tiếng của tập đoàn Phó Thiên ở Giang
Ninh rất lớn, nếu nhà họ Mục muốn làm gì ở Giang
Ninh thì đều phải thông báo trước một tiếng với
tổng giám đốc Phó. Nên nếu tổng giám đốc Phó
giao cho tôi xử lý việc này, thiếp mời chắc chắn
không thành vấn đề”

Tôi gật nhẹ đầu, vậy thì cũng không có gì
đáng lo.

Ngừng một chút, cô ấy suy tư: “Cô ở thủ đô
cũng được một thời gian rồi, địa vị của nhà họ

Mục như thế nào, tôi đã tra xét không ít tư liệu, hỏi
qua không ít người, bọn họ đều nói không biết. Tôi
nghĩ một nơi có thể bán đấu giá nhiều món đồ
quý báu như vậy, chắc chản không phải gia đình
bình dân nào rồi. Tôi lại không rõ, bọn họ có nhiều
đồ vật đáng giá như vậy, nếu thiếu tiền quá thì sao
không mang tới thủ đô đấu giá, vậy thì giá cả ngày
càng cao hơn, không đúng sao?”

“Tôi không quá rõ về nhà họ Mục, nhưng thật
ra trước kia ở đám cưới của Mạc Thanh Mây tôi
đã từng gặp một vị ở nhà họ Mục, nhìn rất có
dáng vẻ đức cao vọng trọng” Nghĩ một lúc, tôi lại
nói: “Có lẽ họ khiêm tốn, lý do đến nơi này bán
đấu giá không khó đoán, Giang Ninh là cố đô ba
triều đại, tuy không rực rỡ như thủ đô, nhưng bảo
bối giá trị ngàn đô không hề ít, người biết nhìn
hàng cũng không thiếu. Có lẽ bọn họ lựa chọn nơi
này là để thuận tiện tìm hiểu về những món đồ ở
Giang Ninh”

Trong hội trường đấu giá, bán đấu giá không
chỉ có nhà họ Mục, còn có vài nơi có đồ tốt cũng
đem bán. Phần lớn những người tham gia đấu giá

đều là các chuyên gia giới đồ cổ và nhân vật giám ~
định đồ cổ lão làng.

Những người này tất nhiên đều sẽ mang theo
những đồ vật giá trị cao tới, không phải để bán
đấu giá, mà là để người ngoài mở rộng tầm mắt,
so tài cao thấp trong nghề.

Nói thẳng ra, đây cũng là một loại ham hư
vinh, cũng như nhóm người tầng lớp dưới đem
biệt thự xe hơi ra làm công cụ khoe khoang.

Mà trong giới đồ cổ, kiến thức về đồ cổ lịch
sử lâu đời trong tay càng thêm giá trị.

Loại đua đòi này đã thăng hoa lên một độ
cao mới. Người thường không có tiền không thể
đụng vào, kẻ có tiền lại bị cản trở bởi kiến thức và tầm nhìn.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.