Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi – Chương 446



Chương 446: Yêu nhau lắm cản nhau đau (14)

 

Sở dĩ Phó Nam Oanh muốn tự sát là vì bị
người ta cưỡng hiếp… Đã thế còn bị người ta làm
hỏng mặt.

Bảo sao Trịnh Tuấn Anh lại nghĩ đến việc
dùng axit sunfuric để tạt tôi, anh ta khinh thường
việc dùng một cách tương tự để làm hại tôi mà
chỉ muốn tôi chết mà thôi.

“Nhưng mà, những người kia không thù không
oán gì với các anh, tại sao lại phải tàn nhãn như
vậy?” Kể cả có thì nỗi oán hận đấy phải lớn đễn
cỡ nào thì mới có thể ra tay nặng như thế?

Anh ta lắc đầu, khẽ thở dài: “Năm đó thủ đô
loạn lảm, có rất nhiều cô gái vô tội giống Nam
Oanh, thế lực của Mạc Đình Sinh rất lớn, ông ta
còn vội vàng muốn tẩy trảng lại, nên cuối cùng đã
đá rất nhiều đàn em thuộc các lĩnh vực khác nhau
ra ngoài. Mấy người đó muốn trả thù nhà họ Mạc,

còn biết được rằng cô con gái của Mạc Đình Sinh
đã bị thất lạc lâu năm cũng mới mười mấy tuổi,
vậy là họ cứ thế nhảm vào các cô gái trẻ đi một
mình để ra tay, thủ đoạn cực kỳ tàn nhẫn”

Tôi cảm thấy chuyện như vậy thật sự không
thể hiểu nổi, nổi giận: “Sao họ lại có thể làm vậy
chứ?”

“Chính vì chuyện năm đó nên sau này Mạc
Đình Sinh đã đi tìm con gái trong âm thầm, chỉ
nghe ngóng chỗ này chỗ kia chứ không công khai
việc tìm người nữa”

Tôi cũng hiểu được đại khái, vậy là Trịnh Tuấn
Anh đã quy hết mọi trách nhiệm về việc này lên
đầu Phó Thẳng Nam, vì anh không nghe điện
thoại nên mới không đến cứu Phó Nam Oanh kịp
thời.

Những cô gái bình thường gặp phải chuyện
như vậy, dù có may mản sống sót thì cũng chẳng
còn dũng cảm mà sống tiếp được nữa, huống chỉ
mặt cô ấy còn bị phá hỏng nữa.

Cũng chính vì thế mà cuối cùng Phó Nam
Oanh đã chọn cách tự sát, đối với cô ấy mà nói thì
đó cũng chính là sự giải thoát.

Nhưng đối với Trịnh Tuấn Anh và Phó Thẳng
Nam thì đó lại là một ác mộng mà cả đời hai
người sẽ chẳng bao giờ quên nổi.

Dọc đường đi về bệnh viện chúng tôi đều im
lặng, bên phía bệnh viện kiểm tra cho Phó Thắng
Nam, không có vấn đề gì.

Mạc Đình Sinh dứt khoát đặt vé bay về thủ đô,
chắc vì sắp được về nên Lâm Uyên cực kỳ vui vẻ,
bà ấy đã nấu rất nhiều đồ ăn ngon mang đến.

Mấy ngày qua Mạc Đình Sinh và Lâm Uyên
hầu như toàn ở lại bệnh viện ăn với tôi.

Lâm Uyên thường nói là nhiều người ăn với
nhau mới vui.

Có lẽ vì mấy ngày vừa rồi tôi ăn nhiều hơn
bình thường nên cứ có cảm giác mình béo lên rồi
thì phải.

Lúc ăn tối, Lâm Uyên nói: “Ngày kia là giao
thừa, mẹ bảo La Linh chuyển bị đồ đạc xong rồi,
đồ ăn cũng đã mua đủ. Mẹ nghe ngóng, nghe nói
vùng Hoàng An thích ăn món trứng cuộn thịt, dưa
khô và khâu nhục, đấy đều là sở trường của La
Linh đấy”

Nói đến đó, bà ấy nhìn về phía Phó Thẳng
Nam, vẫn vui vẻ như cũ: “Tổng giám đốc Phó, bình

thường người thành phố Giang Ninh các cháu
thích ăn gì thế?”

Phó Thắng Nam ngừng lại một lát, có lẽ vì ban
ngày mới gặp Trịnh Tuấn Anh xong nên cảm xúc
của anh không ổn lắm, cứ ngồi yên suốt.

Anh ngẩn ra, thậm chí còn chẳng nghe thấy
Lâm Uyên đã nói gì.

Tôi phải huých tay anh ấy, thì anh ấy mới hoàn
hồn lại, khó hiểu nhìn tôi rồi sau đó còn ngẩn mặt
ra hỏi: “Sao thế?”

Lâm Uyên xấu hổ cười nói: “Tổng giám đốc

Phó, tết ở thành phố Giang Ninh có gì đặc biệt không?”

Anh lắc đầu, bình tĩnh đáp: “Không có gì, vẫn
giống bình thường thôi”

Lâm Uyên ngân ra, không hỏi thêm gì nữa.

Mạc Đình Sinh gắp thêm đồ ăn cho Lâm
Uyên, ý là bảo bà yên tĩnh ăn cơm.

Ăn cơm xong, không khí vốn còn đang khá vui
vẻ lại trở nên hơi xấu hổ, Phó Thắng Nam cứ thầm
nghĩ gì đó mãi.

Vì sắp phải quay về thủ đô rồi nên bây giờ Phó
Thẳng Nam xuống giường một lúc cũng không
sao, Lâm Uyên và Mạc Đình Sinh cũng quay về
khách sạn.

Tôi ở lại trong viện với Phó Thắng Nam, Lâm
Uyên và Mạc Đình Sinh rời đi. Phó Thảng Nam gọi
điện cho Trần Văn Nghĩa, nói chuyện công việc.

Tôi lẳng lặng ngồi một bên, đợi anh ấy nói
chuyện xong thì đã khoảng nửa tiếng sau rồi.

Anh cúp máy, khẽ nhíu mày rồi lấy quyển sách

trên tay tôi, nhìn tôi rồi khế nói: “Trân Văn Nghĩa
đã mua loại thuốc mỡ tốt nhất rồi, chúng ta về
dùng, chắc chẳng bao lâu thì sẽ bình thường thôi”

Thấy ánh mắt anh ấy đang nhìn vào mặt
mình, tôi mới nhận ra là anh ấy đang nói đến vết
sẹo trên mặt tôi.

Tôi khế lắc đầu, mỉm cười: “Không sao đâu,
không có gì đáng ngại cả”

Anh nhấc tay lên, cực kỳ dịu dàng.

Tôi kéo anh ấy, nói: “Lát nữa bác sĩ đến thay
thuốc là có thể ngủ được rồi”

Anh mỉm cười, kéo tôi vào lòng rồi nói: “Anh
đã khỏe lắm rồi, em đừng lo.”

Sao lại không lo được chứ, mặc dù ở trên
lưng, nhưng dù sao cũng là vết sẹo rất lớn, dù
không nhìn thấy thì vẫn tính là có một vết sẹo rồi.

Nghĩ đến chuyện lúc chiều, tôi quay sang nhìn
anh ấy, nói: “Có phải là anh vẫn chưa yên tâm về
chuyện của Trịnh Tuấn Anh không?”

Anh ngẩn ra một lúc rồi nhẹ nhàng lắc đầu:
“Không, anh đánh tiếng với phía nhà giam rồi,
không có gì đâu”

Tôi gật đầu, không biết làm gì nữa, lại nhìn
anh ấy rồi hỏi: “Nếu như anh không muốn chấp
nhận chuyện của Lâm Uyên và Mạc Đình Sinh thì
em sẽ không qua lại với họ nữa.”

Đọc full tại truyen.one nhé Anh nhíu mày, bất ngờ nhìn tôi:

“Sao tự nhiên em lại nói thế?”

Nói thế nào đây?

Tôi nghĩ ngợi rồi nói: “Mặc dù chuyện của Phó
Nam Oanh không liên quan trực tiếp đến nhà họ
Mạc, nhưng cô ấy đúng là vì nhà họ Mạc mà gặp
chuyện không may. Anh thầm cảm thấy khó chịu
với nhà họ Mạc em cũng hiểu, cuộc sống này dài
như vậy, không cần phải tự làm khó mình đâu”

Anh bật cười: “Thẩm Xuân Hinh, chuyện đã
qua rồi, nếu cứ rối rắằm mãi thì con đường sau này
của chúng ta sẽ rất khó đi đấy”

Tôi ngẩn ra, còn định nói thêm vài câu thì
bác sĩ đã đi vào.

Sau khi kiểm tra miệng vết thương và những
vấn đề khác, bác sĩ lên tiếng: “Vết sẹo đã lên vảy
rồi, không có vấn đề gì lớn mấy ngày tới nếu có
ngứa thì cũng phải cố gắng không dùng tay để gãi
nhé, nếu không là động đến miệng vết thương,
làm ảnh hưởng đến việc lành lại đấy”

Tôi gật đầu, y tá đưa cho tôi vài đơn thuốc, tất
cả đều là thuốc mỡ cần dùng sau khi xuất viện

Từ Thanh Xuân đến thủ đô cũng không lâu
lắm, chỉ mất khoảng bốn tiếng bay thôi.

Lúc quay về biệt thự, tất cả mọi người đã
đứng đợi sẵn ngoài cửa, Phó Bảo Hân đợi bên
trong, nhanh chóng kéo tay Phó Thắng Nam để
hỏi rõ mọi chuyện.

Mạc Đình Sinh và Lâm Uyên nhìn tôi, do dự
một lúc, Lâm Uyên mở lời: “Thẩm Xuân Hinh, sắp
giao thừa rồi, con và tổng giám đốc Phó ở với
nhau cũng không được đông vui lắm, hay là hai

đứa đến chỗ cha mẹ đi. Nếu hai đứa sợ đi xa quá

thì mẹ và cha con đến đây, được không?”

Tôi hơi ngẩn ra, nghĩ một lúc rồi nói: “Hai
người hỏi ý Phó Thắng Nam xem thế nào đi”

Lâm Uyên nhìn về phía Mạc Đình Sinh, giống
như đang hỏi ý ông ta, Mạc Đình Sinh nhìn về phía
tôi, trâm giọng nói: “Năm nay đón năm mới chung
với nhau đi, Thanh Mây và Trí Trung cũng ở đây,
cả gia đình ở cùng chỗ với nhau cho vui”

Tôi mím môi, không đồng ý ngay mà nhìn về
phía Phó Bảo Hân đang đứng hỏi chuyện Phó
Thảng Nam.

Mặt khác, bên ngoài biệt thự có một chiếc
Land Rover màu đen đang từ từ đi vào sân, là xe
của Kiều Cảnh Thần.

Sau khi đỗ xe, anh ta xuống trước, đi về phía
Phó Thẳng Nam, hai người chỉ nhìn nhau, Kiều
Cảnh Thần mở miệng trước, giọng anh ta rất trầm:
“Không sao chứ?”

Đọc full tại truyen.one nhé Phó Thắng Nam gật đầu: “Không có việc gì!”

Chắc anh ta cũng biết đại khái chuyện ở –
Thanh Xuân, dù sao thì cũng là người ở chung với
nhau vài năm rồi, cả hai đều rất rõ đối phương là
người thế nào.

Tất cả mọi người cùng đi vào sảnh lớn, hình
như khoảng thời gian này Phó Bảo Hân đã ở đây
quán xuyến mọi chuyện, mọi thứ đều được dàn
xếp rất hợp lý.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.