Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi – Chương 445



Chương 445: Yêu nhau lắm cản nhau đau (13)

 

Phó Thắng Nam cơ bản đã có thể tự đi lại, chỉ
cần không vận động quá mạnh thì sẽ không gây
ảnh hưởng gì.

Bên hông nhà giam có một cánh cửa tương
đối nhỏ, dành cho người nhà phạm nhân tới thăm
tù.

Bởi vì đã dặn dò trước, cảnh sát đứng canh ở
cửa nhìn thấy tôi và Phó Thắng Nam liền tiến lên
phía trước một bước chào hỏi: “Tổng giám đốc
Phó, bà Phó.”

Phó Thắng Nam gật đầu, vươn tay nắm lấy
tay tôi, cảnh sát dẫn đường phía trước.

Bước qua cánh cửa là một con đường hơi
hoang vắng, hai bên đường là sân huấn luyện
tương tự thao trường quân sự, đẳng sau là một
tòa nhà lớn, nơi trông giữ phạm nhân, có cảnh sát
canh gác bên ngoài. .

Còn chưa đến phòng thăm hỏi, dường như
biết Phó Thắng Nam bị thương, viên cảnh sát đi
hết sức chậm rãi.

Ước chừng hơn nửa tiếng sau mới nhìn thấy
Trịnh Tuấn Anh, cách tấm kính an toàn dày cộp,
đôi tay anh ta bị chiếc còng số 8 khóa chặt,
gương mặt hơi tiều tụy.

Nhưng khí chất sắc bén trên người anh ta
chưa từng mất đi. Ngồi xuống ghế, anh ta nhìn
Phó Thắng Nam, mấp máy môi, không cầm ống
nghe lên.

Dùng một tư thế bình thản dựa lên ghế, đôi
mắt đen lạnh nhạt nhìn Phó Thắng Nam, ánh mắt
đặc biệt khinh thường.

Đây là muốn trở mặt với nhau.

Tôi nhìn anh ta, trong lòng đột nhiên cảm thấy
thật đáng buồn.

Hai người đàn ông vốn là bạn thân thiết cùng
nhau trải qua sinh tử, nhưng giờ đây lại biến thành
như thế này.

Không khỏi thở dài.

Một lúc lâu sau, Trịnh Tuấn Anh mới cầm lấy
ống nghe, ánh mắt lạnh lùng nhìn Phó Thẳng
Nam, cất lời: “Cô ta thật may mắn!”

Hiển nhiên “cô ta” chính là đang nói tôi!

Tôi mím môi, không nhịn được siết chặt tay,
bởi vì lực hơi mạnh nên có chút đau đớn lan tràn.

Nhẹ thở ra hít vào một hơi, yên lặng tiếp tục
nghe họ nói.

Phó Thắng Nam nhướng mày, sắc mặt lạnh
lùng: “Cậu vốn biết cô ấy vô tội, cô ấy không đáng
phải chịu sự tổn thương này”

Trịnh Tuấn Anh ngước mắt nhìn tôi, hơi nhíu
mi: “Vết sẹo trên mặt cô ta sẽ theo cô ta cả đời,
mãi mãi không thể xóa bỏ.”

Tôi sờ vết thương trên mặt theo bản năng,
trong lòng hơi nhói lên.

Cuối cùng vẫn là người bình thường, ai lại
không để ý mấy vết sẹo này!

Phó Thắng Nam khinh thường việc nói
chuyện với anh ta, chỉ lên tiếng: “Tuấn Anh, cậu có
bao giờ nghĩ rằng mình đã sai chưa?”

“Không bao giờ!” Trịnh Tuấn Anh đột nhiên
hét lớn, giọng nói mang theo vẻ đứt ruột đứt gan:
“Tôi không bao giờ sai, người sai là các người, các
người đấy!”

Phó Thẳng Nam nhìn anh ta, lười mở miệng,

nhưng ánh mắt nóng rực của anh lại khiến tay
nắm ống nghe của Trịnh Tuấn Anh bắt đầu run lên.

Anh ta ném ống nghe xuống, cảm xúc hơi kích
động. Phó Thắng Nam nhìn anh ta không nói gì.

Cảnh sát đi tới ngăn Trịnh Tuấn Anh đang
kích động lại, nhìn Phó Thắng Nam như dò hỏi
xem có muốn tiếp tục nói chuyện không.

Phó Thắng Nam lắc đầu, ý bảo cảnh sát dẫn
anh ta đi đi. Sảc mặt anh âm u nhìn theo bóng
dáng khuất dần của họ.

Khoảng chừng mười phút sau, người phụ

trách nhà giam đi tới, nhìn về phía Phó Tháng

Nam nói: “Tổng giám đốc Phó, người đã được sắp xếp
xong, anh có yêu cầu gì khác không?”

Phó Thắng Nam đưa một phong thư cho ông
ta, lên tiếng: “Đưa bức thư này cho cậu ta, nói với
cậu ta rằng tôi sẽ nuôi nấng Tuệ Minh thật tốt.”

Người nọ gật đầu, nhận thư, hơi thấp thỏm.

Cùng Phó Thắng Nam ra khỏi nhà giam, trên
xe, tôi khó hiểu hỏi anh: “Anh đưa thư gì cho Trịnh
Tuấn Anh vậy?”

Anh lắc đầu, lấy ra một bao thuốc lá, vừa định
châm lửa thì thấy tôi đang nhìn chảm chảm, đành
cất về chỗ cũ.

Nhẹ giọng nói: ‘Là thư Nam Oanh viết cho cậu ta.

Về chuyện của Phó Nam Oanh, lẽ ra tôi không
nên hỏi nhiều, nhưng vì bản tính tò mò nên không
nhịn được.

Không khỏi cất lời: ‘Phó Thắng Nam, anh có
thể nói với em một chút chuyện về Phó Nam Oanh không?”

Anh nhíu mi, để tài xế khởi động xe, phong
cảnh ngoài cửa sổ chầm chậm di chuyển.

Mãi một lúc lâu sau, anh mới nhìn tôi nói: “Khi
bà ngoại còn trẻ vẫn luôn có một tiếc nuối là
không thể trở về cố hương của mình, nơi có khu
vườn trồng đầy những loại hoa cỏ bà đặt hết tâm
tư vào, một ngày ba bữa, cùng với ông ngoại, một
chú chó và một con mèo, sống nốt quãng đời còn lại:

“Ông ngoại là người Bảc, ba đời tòng quân,
vốn dĩ có thể ở lại thủ đô tiếp tục nuôi dưỡng dạy
dỗ thế hệ sau dựa vào cơ nghiệp tổ tông hùng hậu
và thanh danh hiển hách. Nhưng vì bà ngoại đột
nhiên rời đi, tâm nguyện của bà đến lúc chết vẫn
không thể hoàn thành, nên ông ngoại liền dẫn
theo mấy đứa con tuổi còn nhỏ đi tới Giang Ninh.
Vì tương lai con cái, ông bắt đầu kinh doanh tại
Giang Ninh, từ đó mới có tập đoàn Phó Thiên như
hiện tại” Đọc full tại truyen.one nhé

Tôi yên lặng lắng nghe, hơi dựa đầu lên vai
anh, dường như anh chưa từng kể với tôi chuyện
của nhà họ Phó.

Kéo sát tôi vào lòng, anh tiếp tục nói: “Sau đó
tiến độ phát triển của tập đoàn Phó Thiên có sự
khởi sắc, nhưng ông ngoại vẫn mong rằng con
cháu nhà họ Phó có thể tự mình lập nghiệp. Ông
đưa cô về thủ đô, sau đó dẫn theo cả anh và Nam
Oanh đến thủ đô vì muốn cho bọn anh có cơ hội
lựa chọn”

“Sau đó anh quen biết Tuấn Anh và Cảnh
Thần ở thủ đô, đồng thời Nam Oanh cũng làm
quen với bọn họ. Nam Oanh để ý Tuấn Anh khiến
anh cảm thấy rất bất ngờ. Từ nhỏ tính tình con bé
đã kỳ lạ, nhưng trời sinh tấm lòng trong sáng
không có tâm cơ gì. Khi đó trong lòng Tuấn Anh
vẫn luôn tồn tại người con gái khác, không hề có
cảm giác với Nam Oanh”

“Nam Oanh theo đuổi cậu ta hai năm, bỏ hết
mặt mũi của mình. Sau đó không biết vì sao Tuấn
Anh bất chợt đồng ý ở bên con bé. Nhưng không

bao lâu sau, Nam Oanh lại chủ động đề nghị chia
tay với cậu ta, chắc là do phát hiện cậu ta vẫn còn
vấn vương người con gái khác, cho nên.. ”

“Sau đó vì sao cô ấy lại tự tử?” Phó Nam
Oanh là một cô gái lạc quan, dù có thất tình chia
tay thì hẳn cũng không ảnh hưởng đến mức phải
đi tới bước đường tự tử.

Phó Thẳng Nam không đáp lời, nhưng tôi phát
hiện anh hơi khác thường, đây là lần đầu tiên tôi
thấy dáng vẻ đứng ngồi không yên của anh.

Anh đang run! Đọc full tại truyen.one nhé

Tôi duỗi tay nắm lấy tay anh, lại bị anh nằm
ngược lại. Anh ngước mắt nhìn tôi, đôi mắt hơi mờ
sương, giọng nói nghẹn ngào, trong lúc nhất thời
như không thể thốt nên lời.

“Phó Thắng Nam, anh có thể không nói,
không sao, không sao đâu!” Tôi vội an ủi anh,
không tiếp tục truy hỏi.

Thật lâu sau anh mới thở dài một hơi, thả lỏng
hơn: “Tối đó anh lạc mất con bé, con bé goi §ỉ’9

anh rất nhiều, rất nhiều cuộc, nhưng anh lại không
bắt máy. Không phải anh cố ý không nghe, mà
anh cho rằng con bé giống như ngày thường tính
tình nóng nảy. Nhưng anh không thể ngờ tới, con
bé sẽ chạy tới quán bar. Thủ đô của mười năm
trước không giống bây giờ, tối đó Nam Oanh đã bị
người ta hủy hoại”

Tôi đột nhiên nghĩ đến lúc anh và Mạc Đình
Sinh nói chuyện ở bệnh viện, trong lòng không
khỏi lộp bộp.

Tôi nhìn anh, cảm thấy hơi mơ hồ: ‘Là Mạc
Đình Sinh sai người làm?”

Anh gật đầu: “Chờ đến lúc anh và Tuấn Anh
tìm được Nam Oanh, con bé đã bị ném vào ngõ
nhỏ bên cạnh quán bar, khắp người toàn là máu,
bụi bẩn không nhìn nổi”

Anh đột nhiên ngước mắt nhìn tôi, trong đôi
mắt ngập hơi sương: “Mười mấy thằng đàn ông,
sau khi bọn chúng làm xong chuyện ghê tởm đó
với Nam Oanh, còn rạch mặt con bé. Con bé nằm

trong bệnh viện suốt một tháng, nhưng bị thương
quá nghiêm trọng, bộ phận sinh dục đã hỏng
hoàn toàn”

Trong nháy mắt, tôi rợn người, cơ thể hơi run

rẩy, sự sợ hãi trong lòng ép tôi gần như không thở nổi.

 


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.