Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi – Chương 442



Chương 442: Yêu nhau lắm cản nhau đau (10)

Tôi mím môi, hơi cười nhẹ, nhìn bà ấy nói:
“Cháo bà nấu rất thơm, cảm ơn bà!”

Bà ấy hơi sửng sốt, nước mắt rơi xuống càng
nhiều, nhưng lại cười rồi.

Tôi nghĩ, tóm lại là phải thoải mái, tôi không
muốn biến thành người như Trịnh Tuấn Anh.

Cái gọi là nhớ mong, không phải sự bình yên
giả tạo, mà là sau khi vết thương bị đào lên, vẫn
tin tưởng và mong đợi vào tương lai.

Tiễn Lâm Uyên đi xong đã là rạng sáng rồi, tôi
không buồn ngủ lắm, nghĩ tới nửa đêm phải dậy
chuyển vị trí cho Phó Thắng Nam, cho nên tôi bèn
ở đây luôn.

Đọc full tại truyen.one nhé .Nửa đêm, tôi thiêm thiếp ngủ,

mơ hồ cảm thấy có tiếng động, mở mắt ra đã thấy Phó Thắng

Nam đang cố gắng rời giường.
Dường như ý thức được, tôi vội vàng từ
giường ngồi thẳng dậy, xuống giường đỡ lấy anh.

Thấy tôi tỉnh rồi, có lẽ vì miệng vết thương nứt
ra mà trán anh lấm tấm mồ hôi, có chút áy náy
nhìn tôi: “Đánh thức em rồi sao?”

Tôi lắc đầu, hơi đau lòng đỡ anh nói: “Anh sao
vậy? Bác sĩ nói rồi, vẫn chưa thể xuống giường”

Anh mím môi, cánh tay nắm lấy mép giường,
mở miệng nói: “Vào nhà vệ sinh.”

Tôi hơi sững người một lát, nói: “Có cái bô…”

“Đỡ anh vào!” Anh mở lời, giọng nói vẫn trâm

thấp có lực, mang theo sự nam tính cùng nghiêm
nghị đặc biệt của anh.

Chung quy là kiêu ngạo, tôi không cách nào
lay chuyển được anh, bèn đỡ anh xuống giường.

Một người cao mét tám, anh dựa vào tôi,
không biết có phải tôi ảo giác không, nhưng
dường như anh không hề đặt sức nặng lên người
tôi.

Bước vào phòng vệ sinh, cánh tay anh vẫn
đang truyền dịch, tôi gân như không nghĩ gì nhiều,
cúi đầu muốn giúp anh cởi thắt lưng.

Bị một tay anh giữ lại, sảc mặt có chút bất
lực: “Được rồi, anh tự làm được, em ra ngoài đợi
anh đi”

Tôi không yên tâm: “Anh ngồi xuống không
tiện!” Lưng bị thương, đi còn tạm được, nhưng
ngồi xuống vết thương sẽ rách mất.

Anh cười nhẹ, lắc đầu: “Không sao, ở bên
ngoài đợi anh, ngoan”

Tôi nhìn anh, thực sự không yên tâm, đặt chai
truyền nước treo sang một bên, mở miệng nói:
“Em giúp anh cởi, không nhìn anh, em đỡ anh ngồi
xuống là được”

“Ngoan, ra ngoài đợi anh!” Khuôn mặt anh
mang theo nét cười, nửa dỗ nửa đẩy: “Không cần
lo lắng, anh cũng không phải trẻ con, anh tự biết
như thế nào, có gì anh sẽ gọi em”

Bốn mắt nhìn nhau, anh nói rất chắc nh để

khiến tôi tin anh, tôi thì đang nghĩ sao lại có người
ngang ngược như vậy chứ!

Hơi hơi thở dài, tôi bước ra khỏi phòng vệ sinh,
cửa phòng bị anh đóng lại.

Tôi mím môi, phát hiện con người này thật sự
rất cố chấp.

Bởi vì không yên tâm, tôi ngồi ở ngoài đợi một
lúc, rất lâu sau, tôi có chút lo lắng, không khỏi hét
vào phòng vệ sinh: “Phó Thắng Nam, anh vẫn ổn
chứ?”

“Ừ, không sao!” Anh trả lời, giọng nói lạnh lùng.

Khoảng mười phút sau, nghe thấy tiếng nước
chảy, tôi đứng dậy, chuẩn bị bước vào, không ngờ
vừa đẩy cửa, anh đã đứng ở cửa phòng rồi.

Thấy anh không sao, tôi thở phào nhẹ nhõm,
vươn tay đỡ anh quay lại giường.

Bởi vì cứ cách ba tiếng phải thay thuốc một
lần, y tá bước vào giúp anh thay thuốc, lần này
không có che đậy nhiều, vết thương trực tiếp tiếp
xúc với không khí.

Nhìn vết thương lớn sau lưng anh, trái tim tôi
nhất thời căng thẳng, sợ đến toát mồ hôi lạnh.

“Da thịt thối rữa gần như đã hết rồi, thịt non
bắt đầu mọc lên, cần phải ở viện một thời gian, cố
hết sức đừng cử động mạnh quá, sẽ làm rách thịt
non, ảnh hưởng đến tốc độ lành của vết thương”
Bác sĩ giải thích xong, cắt bỏ những phần thịt rữa
trên lưng Phó Thẳng Nam, thu dọn dao phẫu
thuật, sau đó để y tá tiếp tục khâu miệng vết
thương.

Tôi nhìn vết thương sau lưng anh, máu thịt lẫn
lộn, lông tơ không khỏi dựng lên, sợ tới mức cả
người đều run rẩy.

Băng bó xong vết thương còn phải truyền
dịch, bởi vì ảnh hưởng của thuốc, Phó Thắng Nam
nặng nề ngủ thiếp đi.

Tôi ngồi bên giường bệnh, không sao ngủ
được, vết sẹo này có lẽ sẽ tồn tại suốt đời anh.

Sau khi tìm được Tuệ Minh, tôi không + con

bé tới bệnh viện, trực tiếp đưa con bé cùng Thẩm
Minh Thành quay về thủ đô.

Tôi vốn muốn đưa Phó Thẳng Nam về bệnh
viện ở thủ đô, nhưng nghĩ đến đường xá đi lại khó
khăn, sẽ làm rách vết thương, nên dứt khoát đợi
vết thương lành lại mới quay về.

Mạc Đình Sinh cùng Lâm Uyên gần như ngày
nào cũng đến thăm chúng tôi, lúc đến cũng không
thể coi là yên lặng, nhưng cũng khá hài hòa.

Lâm Uyên lấy cháo cùng thức ăn ra, thấy sắc
mặt tôi không được tốt, hơi hé miệng nói: “Hay là
con về khách sạn ngủ một giấc đi, tinh thần tốt
hơn rồi hãy qua đây, tối nay mẹ và… Cha con ở
đây trông cho?”

Nói tới đây, bà ấy có phần dè dặt, tôi lắc đầu:
“Không sao, buổi tối ở đây ngủ cũng được, không
ảnh hưởng đâu, hai người ở thủ đô nhiều chuyện
bận rộn, vẫn nên quay về sớm để xử lí đi”

Lâm Uyên vội vàng lắc đầu: “Không có chuyện
gì đâu, mẹ cũng bằng này tuổi rồi, chuyện của
công ty cứ giao hết cho Húc Diệu xử lí, không vội.”

Tôi cũng không nói nhiều, đêm qua quả thực
ngủ không ngon, bây giờ đã là buổi trưa, cơn buồn
ngủ đánh úp đến.

Lại thêm ăn cơm nữa, căng da bụng trùng da
mắt, Phó Thắng Nam cũng nặng nề ngủ rồi, Lâm
Uyên cùng Mạc Đình Sinh cũng đang yên lặng
ngồi một bên chăm sóc.

Hoặc là có lẽ quá yên lặng, tôi không biết làm
Sao, cứ mơ mơ màng màng mà ngủ thiếp đi.

Đêm qua ngủ không ngon, một giấc này ngủ
vô cùng say, đang ngủ có y tá vào thay thuốc, tôi
cảm nhận được nhưng chỉ hơi mở mắt, lại thực sự
quá buồn ngủ nên cứ thế ngủ tiếp.

Một mạch đến buổi chiều, lúc tỉnh lại, Phó
Thẳng Nam đang đọc sách, Mạc Đình Sinh không
ở đây, Lâm Uyên dựa vào một bên có chút mệt
mỏi muốn ngủ.

Thấy tôi tỉnh rồi, Phó Thắng Nam đặt sách

trong tay xuống, xé lấy khăn giấy đưa cho 4

Tôi có chút ngây người, không hiểu ý của anh,
anh cười nhẹ, giọng nói dịu dàng: “Lau nước
miếng đi!”

Tôi…

Lấy khăn giấy, lau lau miệng, tôi mím môi, ngồi
thẳng người mở miệng nói: “Đã là buổi chiều rồi
sao?”

Anh gật đầu: “Đói chưa?”

Sao tôi lại cảm thấy người được chăm sóc là
tôi thế này?

Không khỏi mở miệng hỏi: “Anh đói chưa?”

Lâm Uyên nghe thấy tiếng nói, cũng tỉnh táo
lại, nhìn nhìn tôi cùng Phó Thắng Nam, lại lấy điện
thoại ra xem thời gian.

Thấy đã chiều rồi, bà đứng dậy rót cho tôi cốc
nước, nói: ‘Uống miếng nước, cha con quay về
làm cơm rồi, lát nữa sẽ qua”

Tôi sửng sốt, nhận lấy cốc nước, nhìn nhìn
Phó Thẳng Nam nói: “Anh thấy thế nào, cảm giác
đỡ hơn chưa?”
Anh gật đầu: “Không đau như trước nữa rồi!”

Lâm Uyên đứng dậy đi vào phòng vệ sinh, lúc
bước ra lấy giấy lau lau tay, nhìn chúng tôi nói:
“Muốn ăn gì nào?”

Phó Thẳng Nam lắc đầu, ánh mắt nhìn về tôi
nói: “Muốn ăn chút gì không?”

Tôi nghĩ nghĩ: “Gì cũng được!”

Trong một chốc mà nghĩ ra muốn ăn gì, thực
sự rất khó.

Lâm Uyên nhấc túi đi ra ngoài, điện thoại vẫn
mãi không động đến lại reo lên, là Mạc Thanh
Mây gọi tới.

Giọng nói cô ấy có phần chói tai: “Người cậu
thế nào rồi, vẫn ổn chứ? Chỗ đó là bệnh viện nào
vậy?”

Tôi bị cô ấy oanh tạc bằng một đống câu hỏi,
dừng lại một lát mới nói: “Mình không sao, vẫn

đang ở Thanh Xuân, có lẽ mấy ngày nữa mới có
thể quay về thủ đô.”

Cô ấy hẳng giọng một cái, mở miệng nói:
“Mình biết cậu đang ở Thanh Xuân, mình đang hỏi
cậu đó là bệnh viện nào ở Thanh Xuân”

“Là bệnh viện nhân dân, sao vậy?”

“Lát nữa mình qua đó tìm cậu, ăn cơm chưa?”

Tôi ngây người, nhìn bên ngoài cửa sổ, không
nhịn được hỏi: “Cậu đến Thanh Xuân khi nào vậy?”

“Vừa xuống máy bay, không nói nữa, cậu gửi

địa chỉ cho mình đi, lát mình qua tìm cậu” Nói
xong, cô ấy cúp máy, Phó Thắng Nam nhìn tôi,

cười nhẹ: “Mạc Thanh Mây à?””


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.