Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi – Chương 441



Chương 441: Yêu nhau lắm cản nhau đau (9)

Như có một cục bông trong lòng tôi vậy, đau
từng cơn, tôi nhìn anh lắc đầu, nước mắt lưng
tròng, rất khó chịu: “Phó Thắng Nam, trước giờ em
không cần anh hùng”

Anh cười nhẹ, kéo tay tôi đặt lên cạnh bờ môi
anh. Môi anh rất lạnh, tôi biết thuốc gây mê của
anh hết tác dụng rồi, vết thương bắt đầu đau lên.

Anh nói: “Bốn năm trước, anh vô tình hại em
và con. Bốn năm sau, anh lại vô tình suýt nữa hại
em. Thật xin lỗi, anh biết em oán hận trong lòng.
Thật ra, như vậy cũng tốt. Biết được Tuệ Minh xảy
ra chuyện, em không nói một tiếng nào mà bỏ đi.
Em cầu xin Mạc Thanh Mây, cầu xin nhà họ Thẩm,
nhưng lại chỉ quên mình anh. Khi em gặp nguy
hiểm, người đầu tiên em nghĩ đến không phải là
anh. Anh không trách điều đó, mà trách anh làm
không đủ tốt, không đủ để cho em khi gặp chuyện

thì nghĩ đến việc dựa vào anh, rất xin lỗi”

Tôi mở miệng, muốn phủ nhận. Nhưng tự
dưng nhận ra, dường như điều anh nói là sự thật.

Không biết nên nói thế nào, tôi lừng khừng
một lát, chỉ có thể nói: “Phó Thắng Nam, đừng nói
nữa!”

Anh cười nhẹ: “Không sao, anh bảng lòng đợi,
bằng lòng nỗ lực, đợi em đặt anh lên vị trí số một”

Tôi vẫn luôn cảm thấy tôi sống nửa đời người,
chỉ cứu sống một mình Phó Thắng Nam. Nhưng
bây giờ nghĩ kĩ lại, thật ra không phải như vậy.

Có lẽ tôi chỉ cứu sống bản thân tôi. Tôi dường
như không hiểu cái gì là nghĩ thoáng và lãng quên.
Tôi quen với việc đem những quan hệ đã qua
mang lên lưng mà tiếp tục đi về phía trước.

Không chịu đi tiếp xúc với người mới, càng
không chịu quên đi những gì đã đối diện với người yêu.

Cho nên con đường đi trước đến nay, chúng
tôi đều rất vất vả.

Thuốc mê hoàn toàn hết tác dụng, anh đau
đến mồ hôi đầy đầu. Nhưng tôi lại không làm
được gì, giặt khăn lau mồ hôi cho anh. Anh chỉ

cười nhìn tôi, hình như đau đến không còn là mình nữa.

Thấy tôi quỳ xuống bên giường, anh nói:
“Thẩm Xuân Hinh, em đang làm gì vậy?”

Tôi biết, anh chính là muốn nói chuyện với tôi
mà di chuyển sự chú ý.

Tôi mở túi nước tiểu ra, chậm rãi nói: “Đổi túi nước tiểu!”

Không có âm thanh của anh nữa, dường như
anh trầm tĩnh trong chớp mắt.

Tôi biết, người được người khác ngưỡng mộ,
không hề muốn bị người ta nhìn thấy bộ dạng thế
này của mình. Tôi hiểu cái khó xử của anh.

Tôi im lặng xử lý xong mọi chuyện. Anh nhắm
mắt lại, hình như ngủ rồi.

Nhưng mồ hôi chỉ chít thấm ra trán nói cho tôi
biết, anh không hề ngủ. Tôi lặng lẽ lấy khăn lau mồ
hôi cho anh.

Tay tôi bị anh nắm chặt lại, bốn mắt nhìn
nhau, mắt anh đen láy sâu thẳm vô cùng.

Lúc này, im lặng mới là tốt nhất.

Tôi không nói gì, anh cũng không. Lau mồ hôi
cho anh xong, tôi khẽ sát lại gần anh, hôn nhẹ lên
bờ môi anh.

“Phó Thắng Nam, em là vợ anh, cái này không
hề khó coi. Sau này chúng ta sẽ đau ốm, sẽ già rồi
chết đi, tất cả những điều này sẽ từ từ theo thời
gian mà xảy ra. Đây là điều bình thường, không khó coi”

Anh nhìn tôi, ánh mắt xa xăm, lâu sau mới
buông lỏng tay tôi ra.

Bác sĩ nói, anh có thể ăn chút thức ăn lỏng.
Lâm Uyên nấu ít cháo đem đến, tôi thổi từng
muỗng đút anh ăn.

Anh dường như không muốn ăn cho lắm,
nhưng mỗi lần tôi đưa cháo đến miệng anh, anh
nhìn tôi một hồi và rồi vẫn phải mở miệng ra ăn.

Tôi đút một lúc, anh ăn được nửa bát. Lâm
Uyên nhìn chúng tôi, cứ im lặng như thế mà ngồi
xuống.Đọc thêm Sủng Vợ Lên Trời

Đút anh ăn cháo xong, Lâm Uyên đưa phần
cháo mới cho tôi, trong mắt đã ngấn nước.

Bà ấy nói: “Con cũng phải ăn chút đi, không
thể để bản thân đói được”

Tôi ngước mắt nhìn bà ấy, lén nhìn thấy sự
đau khổ và thương xót trong mắt bà ấy. Tôi vô
thức nhận lấy cháo, sau rồi mới nhận ra trong tay
vẫn còn phần cháo còn lại của Phó Thắng Nam.

Thuốc nước truyền quá nhiều, Phó Thắng
Nam chống cự không nổi, nên ngủ thiếp đi.

Lâm Uyên thấy tôi ăn mới mấy miếng đã bỏ
xuống rồi. Bà ấy có chút thương xót, nói: “Phải ăn
nhiều một chút, nếu không sao con có sức mà
chăm sóc câu ấy”

Tôi nghĩ cũng đúng, rồi cầm cháo lên lại ăn vài ~
miếng nữa, quả thực ăn không vào nổi nữa nên
tôi mới bỏ xuống.

Bà ấy dọn dẹp, nhìn tôi, vẫn thương xót nói:
“Con nhất định phải chăm sóc tốt cho bản thân”

Tôi nhìn bà ấy, cảm thấy trong lòng hơi nghẹn
lại. Tôi không nhịn được, nhìn bà ấy hỏi: “Lúc đầu
bà vứt bỏ tôi, trong lòng bà nghĩ gì?”

Chủ đề nói chuyện như thế này, có chút đột
ngột. Mấy năm nay, mỗi ngày tôi đều nói với người
khác, không có cha mẹ ruột cũng không sao, tôi
không cần.

Nhưng thật ra, mỗi lần nhìn thấy người khác
làm nũng, khoác tay cha mẹ đi trên đường thì tôi
đều rất ngưỡng mộ. Tôi sợ người khác sẽ nhìn
thấu được sự ngưỡng mộ này của tôi, nên tôi
cũng không dám nhìn lâu.

Nước mắt bà ấy rơi xuống, cơ thể hơi run rẩy.
Tôi biết, đây là cảm xúc đau thương khó chịu.

Không đợi bà ấy trả lời, tôi tự nghĩ tự nó “Lúc

nhỏ tôi có viết một bài tập làm văn và được đạt
giải. Có lẽ là vào năm lớp ba, đề văn là “Mẹ của
tôi”. Bà ngoại rất vui vì tôi đạt giải, nói với tôi rằng
muốn xem bài văn của tôi. Tôi đưa cho bà ấy xem,
ngay cả Vũ Linh, người bạn đi học cùng với tôi, tôi
cũng cho cô ấy xem. Tôi vốn dĩ muốn đốt bài văn
đó đi, nhưng cuối cùng vẫn không nỡ nên giữ lại”

Thấy bà ấy lau nước mắt, tôi thở dài: “Thật ra
bà không giống với người mẹ mà tôi tưởng tượng.
Lúc nhỏ tôi vẫn luôn nghĩ, mẹ của tôi như thế nào.
Bởi vì tôi chưa từng gặp qua mẹ, cho nên tôi nghĩ
chắc bà ấy cũng giống như mẹ của Vũ Linh, thích
lải nhải. Mỗi sáng Vũ Linh không chịu dậy thì bà
ấy sẽ đứng bên cạnh giường Vũ Linh mà càm
ràm, sau đó làm ồn đến khiến cho Vũ Linh bùng
nổ. Cũng có khả năng, mẹ của tôi sẽ giống như
mẹ của Vương Tuyết ở trong hẻm nhỏ đó, luôn
thích mua váy đẹp với đồ đẹp cho Vương Tuyết.
Tôi đã nghĩ qua rất nhiều dáng vẻ vê bà, nhưng
không hề nghĩ qua bà như thế này. Hình như bà
không phải người mẹ mà tôi tưởng tượng, không

có sự tốt đẹp và dịu dàng ấm áp trong sự ” Xong

của tôi. Sự xuất hiện của bà không đem đến sự
tốt đẹp và yêu thích cho tôi, chỉ đem đến sự đau khổ”

Giọng nói bà ấy càng nghẹn ngào, có lẽ là khó
chịu vô cùng, rất lâu sau mà cũng không thở lại
bình thường được.

Bà ấy nói: “Thẩm Xuân Hinh, xin lỗi con, mẹ
sai rồi. Con hãy cho mẹ thêm một cơ hội, mẹ sẽ
cố gắng, nhất định sẽ làm một người mẹ giống
như trong tưởng tượng của con”

Tôi có chút đau xót, người lúc nhỏ ngày đêm
đều mong nhớ, thì ra lớn lên rồi mới phát hiện, có
lẽ có những người chỉ thích hợp sống trong kí ức
mới đủ đẹp đẽ.

Tôi rút khăn giấy, đưa bà ấy lau nước mắt: “Tôi
không có cách nào hiểu được cảm xúc và buồn
bã của bà khi bỏ rơi tôi. Nhưng tôi có thể hiểu
được sự thương yêu mà bà dành cho con mình.
Bà ngoại nói, bất luận con đường chúng ta đi có

tối bao nhiêu, thì trong lòng nhất định phải có ánh

sáng. Nhưng tôi không thể ngồi được chỗ luôn có
ánh sáng. Thực ra các người không có sai, có lẽ
chỉ có số mệnh là sai. Lúc đầu tôi oán hận các
người, nhưng bây giờ không oán nữa”

Không có ai trên thế gian mà này mà hoàn
hảo cả, Lâm Uyên với Mạc Đình Sinh không phải
người xấu, cũng không phải người tốt. Bản thân
họ làm cha mẹ, tuy có sai, nhưng cũng không
hoàn toàn sai.

Chắc tôi cũng được xem là người may mắn,
gặp được Phó Thắng Nam chân thành, cha mẹ
không phải là những người vô tình vô nghĩa, cũng
xem như là may mắn vô cùng.

Người mẹ mà Lâm Gia Hân nói, bất cứ ai gặp
rồi, chỉ sợ trong lòng đều khó tránh nảy sinh chán ghét.

Số phận của Chu Nhiên An đủ thê lương, lúc
nhỏ cô ta bị bỏ rơi, bây giờ tất cả thành tựu có
được lại bị cha mẹ ruột thúc ép.

Nghĩ kĩ lại, đời người sao có thể hoàn hảo, ai
mà không phải lông gà khắp đất, vẫn phải bôn ba
về phía trước, dũng cảm đối diện với cuộc sống.

Lâm Uyên nói: “Xuân Hinh, mẹ biết mấy năm
nay con rất khổ. Con đường sau này, cha mẹ sẽ đi
cùng với con, chỉ cần con đừng né tránh cha mẹ,

cha mẹ sẽ luôn ở bên con”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.