Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi – Chương 440



Chương 440: Yêu nhau lắm cản nhau đau (8)

Tôi mím môi thầm nghĩ, Phó Thẳng Nam thật
sự rất thông minh, người tài xế kia không đáng tin
chút nào, tôi nghĩ rằng chí ít anh ta cũng sẽ báo
cảnh sát giúp mình.

Tôi không khỏi thở dài, xem ra người ngoài

vẫn không đáng tin.

Anh ấy nhìn tôi, ánh mắt khó hiểu: “Em không
tò mò hỏi xem Phó Thắng Nam như thế nào sao?”

Phải nói thế nào đây?

Phó Thắng Nam chản giúp tôi hơn một nửa
lượng axit sunphuric, anh không thể nào tốt hơn
tôi được, chẳng qua tôi chưa biết nên mở miệng
hỏi anh ấy như thế nào thôi.

Ngẩng đầu nhìn Thẩm Minh Thành, tôi mở
miệng hỏi: “Thẩm Minh Thành, có phải em rất ích
kỷ không?”

Anh nhíu mày, trầm giọng nói: “Anh ta đã tính
kế từ lâu, cũng không phải lỗi của em. Đây không
phải là điều em có thể đoán trước được. Em giận
Phó Thẳng Nam là đúng, nhưng Thẩm Xuân Hinh,
chúng ta không thể phủ nhận rằng anh ta đã làm
hết sức mình vì em”

Đúng vậy, anh đã làm hết sức. Anh là người
chứ không phải thần, anh cũng không ngờ được
Trình Tuấn Anh vẫn luôn che dấu thù hận với anh
trong lòng. Cũng không ngờ được anh ta đã đào
sẵn một cái bẫy lớn chờ họ trong nhiều năm như thế.

Nhưng tất cả đều bắt nguồn từ anh, đây là sự
thật.

Thấy tôi cau mày, Thẩm Minh Thành khế thở
dài, bất lực nói: “Thẩm Xuân Hinh, nếu nhiều
chuyện không bỏ qua được thì con đường sau
này sẽ càng mệt mỏi”

Tôi ngẩng đầu nhìn anh hỏi ngược lại: “Vậy
còn anh? Anh có thể bỏ qua chuyện thân thế của

Hồ Diệp, sau đó cùng cô ấy sống qua ngày được không?”

Anh im lặng, hơi nhíu mày: “Bây giờ chúng ta
đang nói chuyện của em”

Tôi gật đầu: “Đúng vậy, đúng là em, em chỉ đổi
cách nói với anh thôi. Nói thật chỉ cần đó là
chuyện không xảy ra trên người mình thì sẽ không
cảm nhận được gì cả, thậm chí là có thể tha thứ
được. Nhưng nếu có một ngày nào đó xảy ra trên
người mình thì thái độ sẽ khác hẳn”

Anh ấy mím môi, có lẽ nghĩ rằng tôi quá nhàm
chán, vì vậy đã lựa chọn im lặng.

Sau khi gây tê hết tác dụng, cảm giác đau đớn
do vết bỏng trên mặt từ từ ập đến, tôi nằm trên
giường, trong đầu đã bắt đầu tưởng tượng sau khi
vết sẹo trên mặt lành lại, nó sẽ như thế nào.

Bởi vì tôi gặp tai nạn, Mạc Đình Sinh và Lâm
Uyên cùng nhau đến. Trông thấy tôi, nước mắt
Lâm Uyên như trân châu thi nhau rơi xuống.

Tôi không muốn nói chuyện nên bọn họ cũng

không lên tiếng. Biết tôi vì bị Phó Thắng Nam liên
lụy cho nên mới bị thương, sắc mặt hai người
trông rất tệ.

Nhưng khi biết Phó Thẳng Nam đã chắn cho
tôi hơn phân nửa thì sắc mặt hai người họ có hơi
dịu đi một chút.

Nhưng dù sao cũng đã bị thương nên tóm lại
vẫn muốn có một lời giải thích.

Thế lực của Thẩm Quang, dựa theo cách thức
bắt giữ bình thường, cho dù nhà họ Trịnh có thế
lực đến đâu cũng không thể trốn tội được, dù sao
bọn họ cũng đã làm người khác bị thương.

Vì vậy, Trình Tuấn Anh đã bị kết tội cố ý tấn
công, hoàn toàn không nằm ngoài dự đoán, lập
tức bị bắt giữ.

Phó Thắng Nam bị thương rất nặng, vết bỏng
do axit sunfuric là vết bỏng diện rộng, nếu không
cẩn thận sẽ bị mất mạng.

Anh phải ở lại phòng chăm sóc đặc biệt trong

vài ngày cho đến khi tình trạng ổn định lại.

Khi chuyển lên phòng bệnh bình thường, tôi
vẫn nằm trên giường bệnh không thể cử động
được, băng gạc trên mặt đã được tháo, mắt tôi
không có vấn đề gì lớn nhưng trên mặt thì để lại
sẹo.

Trên má trái, vết sẹo quanh mắt không lớn, chỉ
cỡ ngón tay cái nhưng bởi vì ở trên mặt nên có vẻ
khó nhìn.

Bởi vì trông chướng mắt nên cho dù đã tháo
băng, tôi vẫn dán một miếng dán làm đẹp, được
các y tá trong bệnh viện giới thiệu cho tôi, nói rằng
có thể loại bỏ sẹo.

Nếu tôi muốn sống tiếp thì vết sẹo trên mặt
này sẽ có chút ảnh hưởng.

Phó Thắng Nam vẫn chưa tỉnh lại, bác sĩ nói
anh ấy cần phải nghỉ ngơi. Vết bỏng quá lớn làm
tẩn thương đến một số dây thần kinh.

Tôi dời ghế ngồi đến cạnh giường bệnh của
anh, nhìn anh phải nằm sấp vì vết bỏng trên lưng.
Nhìn khuôn mặt vẫn đẹp trai của anh liệu có để lại sẹo không?

Tôi tự hỏi liệu tôi và anh như vậy có tính là mắc nợ với
nhau không.

Cũng đã qua nhiều năm, chúng tôi không thể
phân biệt được mối quan hệ của mình rốt cục là
tình yêu trong miệng mọi người hay là mắc nợ
nhau theo tháng năm.

Vì nợ nhau cho nên không thể buông bỏ.

Phó Thắng Nam tỉnh lại vào ban đêm, bác sĩ
thay thuốc và giải thích: “Sau khi thuốc tê hết tác
dụng sẽ rất đau. Bệnh nhân tạm thời không thể
xuống giường, phải chú ý thay túi đựng nước tiểu
và lau chùi cơ thể cho anh ấy, để anh ấy không
khó chịu.”

Tôi gật đầu, những điều này tôi đều biết. Suy
nghĩ kỹ một chút thì nhiều năm như vậy đây là lần
đầu tiên tôi chăm sóc anh.

May mắn là từ trước đến nay anh rất ít khi bị
bệnh, cũng chưa bao giờ mắc bệnh nghiêm trọng gì.

Chuyện này cũng thật xui xẻo, đã an toàn trải sa cửa

cuộc đời vậy mà lại gặp phải chuyện không thể
giải thích được.

Bác sĩ rời đi, y tá cẩn thận thay thuốc sau lưng
cho anh, trên mu bàn tay anh còn cảm kim truyền
dịch, ý tá chăm sóc nhìn tôi nói: “Thuốc trên vết
thương cần phải thay ba tiếng một lần. Nhớ gọi
cho chúng tôi.”

Tôi gật đầu hạ giọng nói lời cảm ơn.

Không lâu sau khi y tá rời đi, Phó Thẳng Nam
tỉnh lại, anh nằm trên giường, môi mỏng khẽ nhúc
nhích, cổ họng có chút khàn khàn.

Tôi đứng dậy rót nước, cho anh uống bảng
ống hút, anh lắc đầu ra hiệu cho tôi dùng cốc trực
tiếp.

Tôi nghe lời, uống nước xong đỡ hơn một
chút, anh nhìn tôi, miệng trảng bệch: “Em không
có việc gì là được rồi”

Thật lạ là câu nói đầu tiên của người đàn ông
này lại khiến tôi bật khóc.

Tôi đè nén giọng nói, nhìn anh: “Phó Thắng
Nam, anh đúng là đồ khốn”

Anh cười, khóe miệng nhếch lên, mặc dù sắc
mặt hơi phờ phạc nhưng vẫn rất đẹp trai: “Đừng lo
lắng, chỉ là vết thương nhỏ, nghỉ ngơi là được”

Tôi trừng anh, cổ họng có chút đau, “Như thế
nào mới là bị thương nặng?” Suýt mất nửa tính
mạng mà còn nói là bị thương nhẹ, thật sự là coi
tính mạng mình không ra gì.

Anh cười yếu ớt nói: “Anh khát”

Tôi rất muốn làm một người vợ độc ác để anh
chết khát luôn nhưng khi nhìn ánh mắt anh thì lại
dịu đi.

Cho anh uống nước khiến lòng tôi trở nên
chua xót và khó chịu, nước mắt vô thức rơi xuống
mu bàn tay.

Anh nhìn thấy không khỏi khẽ thở dài cười nói:
“Sao lại nhiều nước mắt như vậy chứ, con gái
không nên khóc nhiều, khóc lâu dễ trở nên xấu xí”

Tôi nhìn chằm chằm anh, giọng nghẹn ngào:
“Mặt em cũng bị hủy rồi, còn có thể xấu đến mức
nào nữa. Phó Thẳng Nam, em không cần anh hi
sinh cho em. Anh làm vậy em cũng không biết ơn
đâu”

Anh cười: “Anh không muốn lòng biết ơn của
em, đồ ngốc, mục tiêu của Tuấn Anh là anh,
không phải em, cho nên anh gặp phải chuyện này
là lẽ đương nhiên. Em không cần phải tự trách”

Tôi cúi đầu, nhỏ giọng nói: “Em cũng nghĩ vậy”

Anh cười trầm thấp, giơ tay lên. Tôi muốn rụt
lại nhưng lại hơi dùng sức liền nghe thấy tiếng hít
mạnh của anh, hiển nhiên là động tới vết thương.

Quên đi, lôi kéo cũng không sao.

Bàn tay bị anh nảm lấy, có lẽ là gây mê quá
nhiều, tay anh rất lạnh, đây là lần đầu tiên tôi cảm
thấy tay anh lạnh như thế.

Anh ấy nói: “Thẩm Xuân Hinh, anh xin lỗi, anh
không thể làm người hùng trong lòng em, anh

cũng không thể xuất hiện và ngăn chặn
cho em, lần này anh cũng nghĩ mình có thể ngăn
chặn tất cả tổn thương cho em, nhưng vẫn không
thể, em vẫn bị thương”

Anh giơ tay định chạm lên vết sẹo trên mặt tôi
nhưng vì động tác quá mạnh khiến vết thương trở

nên đau đớn, anh thu tay lại.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.