Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi – Chương 426



Chương 426: Linh hồn mỗi người đều là nửa người nửa quỷ (5)

Thấy tôi đột nhiên nói chuyện như thế, lạnh
lùng hơn bình thường rất nhiều, Lâm Uyên bỗng
ngơ ngác một chút, phút chốc ngạc nhiên, xúc
động lôi kéo Mạc Đình Sinh, nói năng có hơi lộn
xộn: “Được, được, ăn cái gì cũng được cả”

Mạc Đình Sinh vẫn xem như bình tĩnh, giơ tay
vỗ nhẹ vào mu bàn tay của bà ấy, nhìn bà ấy an ủi,
sau đó vẫy tay gọi nhân viên phục vụ đến dọn dẹp
bàn ăn, lại chọn món một lần nữa.

Hình như tâm trạng của Lâm Uyên rất tốt, nhìn
tôi nói: “Thẩm Xuân Hinh, bình thường con có
thích ăn món gì không? Mẹ nhớ trước đây lúc
mang thai con, mẹ rất thích ăn sườn xào chua
ngọt và mấy món ngọt, con có thích những món
này không?”

Mẹ con đồng lòng, đây là sự thật không thể

nào thay đổi được, đúng là từ khi tôi bắt đầu biết
chuyện thì tôi đã rất thích ăn đồ ngọt và những
món chua ngọt, cho đến bây giờ cũng vẫn còn
như vậy, nhiều năm rồi vẫn chưa thay đổi.

Ký ức về những món ăn này, có lẽ là thuộc về
sự cảm ứng rồi, thấy bà ấy bày ra vẻ mặt trông
mong nhìn tôi, thôi gật đầu, nói một tiếng: “Có!”

Cuối cùng cũng không ngó lơ nữa, nụ cười
trên gương mặt của Lâm Uyên càng tươi hơn, nhìn
tôi nói: ‘Mẹ nghe nói mấy hôm nay Tuệ Minh đã
đến Thanh Xuân, gần đây Phó Thẳng Nam cũng
khá bận rộn, hay là con về nhà họ Mạc ở một thời
gian đi. Mẹ vẫn luôn dọn dẹp căn phòng của con,
Thanh Mây cũng quay về nhà họ Mạc rồi, mẹ thấy
con và con bé hình như khá thân thiết, vừa hay
cũng có thể trò chuyện cùng nhau”

Nói xong, vẻ mặt bà ấy mong chờ nhìn tôi, tôi
nhìn bà ấy, nhưng lại nhớ tới Chu Nhiên An, tôi cực
kỳ không thích người phụ nữ lúc nào viết lên mặt
sự tham lam và thèm muốn kia.

Nhưng cũng không biết vì sao lại thương xót
cho bà ấy, nghe được những chuyện trong quá
khứ kia từ trong miệng của Lâm Gia Hân, tôi cũng
cảm thấy đau lòng, nếu như chính bà ấy kể ra, có
lẽ lại càng thê thảm hơn nữa.

Mạc Đình Sinh chọn món ăn, nghe thấy lời
của Lâm Uyên liền nhìn về phía tôi, vẻ mặt cực kỳ
chờ mong vào câu trả lời của tôi.

Tôi đản đo vài giây, mở miệng nói: “Tôi ở nhà
họ Phó rất tốt, Phó Thắng Nam cũng chỉ bận rộn
một vài hôm mà thôi, đợi qua mấy ngày nữa
chúng tôi định ra nước ngoài chơi.”

Mặc dù không nói rõ ra lời từ chối, nhưng câu
nói này cũng đã thể hiện rất rõ ràng.

Lâm Uyên còn tính mở miệng nói thêm gì đó,
nhưng hình như bà ấy nhìn thấy ai đó, vẻ mặt lập
tức tối sâm xuống.

Xuất phát từ lòng tò mò, tôi quay đầu nhìn
sang, trái lại cũng không bất ngờ gì, là Lâm Hạnh Nguyên.

Không muốn mà cứ gặp hoài, người mình
muốn gặp, có lẽ đang ở trước mắt, nhưng đi hết
mấy vòng cũng không không gặp được, trái lại là
người không muốn gặp, lúc nào cũng quẩn quanh
trước mắt. Đọc full tại truyen.one nhé

Mạc Đình Sinh cũng đã nhìn thấy Lâm Hạnh
Nguyên, chỉ là hơi nhíu mày, trên mặt có một chút
ghét bỏ khó mà phát hiện.

Nhưng mà vẻ mặt của Lâm Uyên lại rất rõ
ràng, thể hiện sự chán ghét.

Dù sao cũng từng là mẹ con, tôi cứ nghĩ rằng
Lâm Hạnh Nguyên và đôi vợ chồng nhà họ Mạc ít
nhất cũng có chút tình cảm.

Nhưng lúc Lâm Hạnh Nguyên đi tới chào hỏi,
vẻ mặt của Lâm Uyên tối sầm xuống.

“Mẹ… Chủ tịch Lâm!” Lâm Hạnh Nguyên mở
miệng, giữ vững nụ cười trên gương mặt nhìn Lâm
Uyên: “Hai người cũng đến đây ăn cơm sao!”

Vẻ mặt của Lâm Uyên tối sầm, nói thẳng

không thèm nể nang gì: “Cô Lâm, cả nhà tôi
đang dùng bữa, nếu như không có chuyện gì thì
đừng quấy rầy chúng tôi.”

Câu này, thật sự rất lạnh nhạt vô tình.

Đột nhiên Lâm Hạnh Nguyên sượng mặt, một
lúc lâu sau mới mở miệng, có hơi tủi thân: “Chủ
tịch Lâm, có lẽ bà đã nghĩ nhiều rồi, tôi chỉ qua
đây hỏi thăm một chút mà thôi, không có ý gì
khác cả”

Lâm Uyên không nói gì cả, vẻ mặt tối tăm khó
coi, còn Mạc Đình Sinh một khi đã thẳng thắn lật
mặt rồi thì hơi thở quanh người có thể làm người
ta e dè thoái lui.

Đôi mắt đục ngầu của ông ta liếc nhìn Lâm
Hạnh Nguyên một cái, có hơi ác liệt: ‘Không cần!”

Vẻ mặt của Lâm Hạnh Nguyên tủi thân, có thể
thấy rõ ràng, chuyện cô ta không được chào đón
cũng không phải chuyện ngày một ngày hai.

Nhưng tôi có hơi tò mò, Phó Thắng Nam đã
chặt đứt nguồn kinh tế của cô ta, nhà họ Mạc và
cô ta cũng chẳng còn quan hệ gì với nhau nữa rồi.

quay về thủ đô cũng lâu rồi, gặp cô ta mấy lần, lúc
nào quần áo hàng hiệu trên người cô ta cũng đắt
tiền, cô ta không đi làm, không có người chu cấp,
sao còn ăn xài tiêu pha nhiều như thế?

Mặc dù không được chào đón nhưng Lâm
Hạnh Nguyên vẫn vui vẻ nở nụ cười chào tạm biệt
Lâm Uyên và Mạc Đình Sinh, nhìn qua thì dường
như cô ta vẫn là con gái của nhà họ Mạc như xưa.

Thấy cô đã đi xa rồi, Lâm Uyên thở phào,
giọng nói lạnh lùng: “Người con gái này cũng
không phải là thứ gì tốt đẹp, suy nghĩ không sạch se.

Mạc Đình Sinh nhíu lông mày, không nói chuyện.

Tôi nhìn nhìn hai người, thế là bật cười, có hơi
chế giễu nói: “Lúc đầu nhận nhầm người không
phải cô ta, chẳng biết từ đâu ra mà có cha có mẹ,
được cưng chiều đội lên trời, có lễ nghĩa và thân
phận của một cô chủ, đột nhiên lại biết được
chuyện mình bị nhận lầm, cuối cùng bị biến về

nguyên hình, không còn lại gì, từ đầu đến cuối
dường như cô ta cũng chẳng làm sai cái gì nhỉ?”

Phút chốc Lâm Uyên cạn lời, đúng là chẳng
thể nói được tiếng nào, Mạc Đình Sinh nhíu nhíu
mày nhìn tôi, có hơi bực dọc: “Thẩm Xuân Hinh,
con đang nói bậy nói bạ cái gì vậy?”

“Hai ông bà, tôi rất hâm mộ tình cảm giữa hai
người, cũng rất khâm phục sự bảo bọc của của
hai người dành cho người thân của mình, nhưng
ai sinh ra cũng là con người, xin hai người trong
lúc bao che khuyết điểm của bản thân mình thì
cũng hãy đứng ở vị trí của người khác suy nghĩ
cho người ta, hai người hễ là khoan dung cho
người khác một chút, dịu dàng một chút, cũng
không đến nỗi tự tay xô con gái ruột của mình ra,
tự tay ép chết cháu ngoại của chính mình”

Nếu nói tiếp nữa thì e là tôi lại nói tới chuyện
cũ, nói xong, tôi không nhìn gương mặt trắng bệch
của của Lâm Uyên và Mạc Đình Sinh nữa, cầm túi
lên, xoay người bỏ đi.

Con người không ai là hoàn mỹ cả, nhưng
cũng vì không hoàn mỹ như thế, nên mỗi người
mới trở thành có một không hai, chúng ta chẳng
phải người tốt, cũng chẳng phải là người xấu.

Bất luận là ai khi suy nghĩ vấn đề theo cách
nhìn của bản thân cũng đều cảm thấy mình chẳng
có gì sai, nhưng mà có đôi lúc, cũng nên suy nghĩ
cho người khác một chút.

Việc này không liên quan gì đến chuyện có
phải là thánh mẫu hay không, nếu chỉ vì không
thích một người mà đi tiêu diệt kẻ đó, như vậy thì
không bao lâu sau thế giới này sẽ hỗn loạn.

Phó Thắng Nam đỗ xe trước cửa nhà hàng,
thấy tôi đi ra ngoài, xuống xe, đứng bên cạnh xe
vẫy vẫy tay với tôi.

Tôi đi đến bên cạnh anh, dụi vào lồng ngực
anh, choàng tay ôm lấy anh.

Anh ôm tôi, giọng nói trầm thấp, vẫn bùi tai
như trước đây: “Làm sao thế?”

Tôi nép trong lồng ngực anh, chẳng muốn
nhúc nhích, rầu rĩ nói: “Em không muốn làm một
người tốt, nhưng em cũng không muốn làm người
khác bị tổn thương.” Đọc full tại truyen.one nhé

Anh cười nhạt, trong giọng nói chất chứa một
ít sự bất đắc dĩ: “Gặp chuyện gì rồi?”

Tôi buông anh ra, ngửa đầu nhìn anh nói: “Phó
Thắng Nam, nếu như, em chỉ nói là nếu như, sau
này anh có yêu người khác, anh phải sớm nói cho
em biết, để em có thể ra đi một cách có thể diện”

Chân mày xinh đẹp của anh cau lại, giơ tay
lên nâng mặt tôi, đôi mắt đen sâu thẳm: “Thẩm
Xuân Hinh, trừ em ra, anh có thể chắc chản là, cả
đời này anh sẽ không yêu một ai khác nữa”

Tôi cười yếu ớt, nép vào lông ngực của anh
chẳng buồn lên tiếng, quãng đời về sau còn dài,
thứ dễ dàng thay đổi nhất theo dòng thời gian
chính là lòng người.

Anh và tôi có thể yêu nhau một đoạn đường
trên quãng đường đời dài đằng đẫng này cũng
xem như là sự may mắn lớn nhất trong cuộc đời,

những gì có được cũng đã đủ lảm rồi, quãng đời
còn lại, nếu anh có thể gặp được người làm cho
anh không màng tất cả, thế cũng xem như là tốt
lắm rồi.

Thấy cảm xúc của tôi khác lạ, anh cũng
không nói gì nhiều, chỉ thế ôm tôi, im lặng một hồi
lâu, anh kéo tôi lên xe.

Trần Văn Nghĩa lái xe của tôi đi rồi, trên xe, tôi
nhìn con đường phía trước ngẩn người.

 


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.