Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi – Chương 419



Chương 419: Chúng ta đều biết mình muốn gì (11)

 

Tôi nhìn cô ấy, không nhịn được mà nói: “Mình
phát hiện, hóa ra cậu có sức ăn thật đấy”

Cô ấy thở dài một tiếng trả lời: “Đó là tất nhiên,
trước đây khi còn học đại học, tất cả các ngõ nhỏ
lâu đời đến các nhà hàng xa hoa ở thủ đô, từ trên
xuống dưới mình đều từng nếm thử, những nhà
hàng quanh đây ngược lại mình rất ít khi lui đến,
không phải vì đắt mà chủ yếu khu vực này hầu
như toàn là nhóm phú bà giàu có từ thủ đô tới, khi
không có việc gì thì sẽ tới nơi này dùng cơm trưa,
tham gia vào các hoạt động ganh đua so sánh, vô
cùng nhàm chán, cho nên mình cũng ít khi đến.”

Tôi cười cười: “Mức tiêu dùng ở khu vực này
xác thực rất cao, nhưng mà phần lớn các phú bà
hầu như cũng không có việc gì để làm, họ tới nơi
này ngoại trừ kiếm người để khoe khoang chồng
con một chút ra, thì cũng là khoe trang sức túi
xách trên người,…”

Tán gẫu một lúc thì bên ngoài truyền đến âm
thanh tranh cãi, tôi nghe thấy có chút quen quen,
chần chừ một chút sau đó nhìn qua Mạc Thanh
Mây nói: “Tại sao mình nghe giọng nói này có
chút giống với giọng của Hồ Diệp nhỉ?”

Cô ấy sửng sốt, bất ngờ bật dậy khỏi ghế, tiếp
đó bước vài bước ra ngoài.

Quả nhiên trên hành lang có mấy người phụ
nữ đang cãi nhau, chặn lối đi của Hồ Diệp.

Nhìn thấy người phụ nữ đang tranh cãi với Hồ
Diệp, tôi không khỏi nhíu mày, thấy thế nào cũng
có chút quen mắt, tại sao lại giống với Vương Yên
Nhiên như vậy?

Trước khi rời đi tôi đã kịp nhìn rõ người đó, lúc
này tôi mới xác định được đó thực sự là Vương
Yên Nhiên.

Qua một thời gian dài không gặp, cô gái này
thế nhưng đã thay đổi khá lớn.

“Quần áo trên người cô ta là kiểu dáng mới
nhất trong bộ sưu tập năm nay của Nhà thiết kế
Nguyễn Công Trí, hoặc là trang phục VIP tùy chỉnh
theo yêu cầu, khoảng trên dưới ba trăm năm mươi
triệu, còn có chiếc túi xách trong tay cô ta kia là
mẫu mới nhất của PURA, giá trị ít nhất cũng
chừng một tỷ bảy trăm năm mươi triệu và đôi giày
được đặt làm riêng trong bốn ngày đoán chừng là
một trăm bảy mươi lăm triệu, trang phục và phụ
kiện này không phải loại nhiều tiền thì cũng là loại
hàng hiếm, rất khó mới có thể đặt được, còn chiếc
vòng tay nhỏ Bulgari trên cổ tay cô ta kia thì có vẻ
bình thường hơn một chút, giá khoảng một trăm
bảy mươi lăm triệu, ai cũng có thể mua được, xem
ra đúng là gặp được kẻ có tiền rồi.”

Mạc Thanh Mây ghé vào tai tôi phân tích, cô
ấy dừng một chút rồi nói: “Cô gái này không tệ
nha, lại có thể đi dạo với những phú bà trong giới
nhà giàu ở thủ đô”

Nhìn thấy một vài người phụ nữ lôi kéo xô đẩy
Hồ Diệp, nhất thời tôi cảm thấy hơi tức giận, bước
chân nhanh đến đẩy mọi người ra.

Một giọng nói lạnh lùng vang lên: “Mọi người
ăn mặc trông cũng quý phái sang trọng, cho dù có
xảy ra chuyện gì cũng không đến mức thô bạo
như súc sinh vậy chứ?”

Khi trông thấy tôi và Mạc Thanh Mây, Hồ Diệp
sững sờ, nhỏ giọng thầm thì bên tai tôi: “Vừa nãy
tôi đi vội quá nên đụng trúng Vương Yên Nhiên,
đồng hồ đập xuống đất, có vẻ như là đập hư luôn rồi.

Cô ta vừa dứt lời, tôi mới thoáng nhìn chiếc
đồng hồ trong tay Vương Yên Nhiên, trông giống
đồng hồ Hermes, hình như rất đắt tiền, chiếc đồng
hồ này hẳn cũng trên ba tỷ năm trăm triệu, cách
phối đồ trên người cô gái này cũng phù hợp với
phòng thượng hạng. Vào đọc tại truyen.one nhé

“Cô nói cái gì cơ, rõ ràng là cô ta đánh người
khác trước giờ sao lại thành người khác có lỗi, đã
không xin lỗi còn tự xem mình là đúng, sao thế,
cho rằng mình vô cùng có lý hả?”

Người nói chuyện chính là Vương Yên Nhiên
đang đứng bên cạnh một vị phú bà, xem ra có
chút giống kiểu nhà giàu mới nổi.

Mấy người khác lại không mở miệng, thời
điểm cô ta to miệng bới móc, có người còn lén ra
hiệu với cô ta một chút ý bảo cô ta bớt nói lại.

Trong cái giới phú bà giàu có, nói lớn cũng lớn
mà nói nhỏ thì cũng nhỏ, nên là ít nhiều cũng có
người nhận ra Mạc Thanh Mây.

Nhìn về phía Vương Yên Nhiên, cô gái này
không tới ba mươi tuổi, tỏ vẻ huênh hoang khoác
lác thành như vậy khiến tổng thể có vẻ không
được hài hòa.

Thấy tôi đang nhìn, trên mặt cô gái lập tức nở
nụ cười, mở miệng nói: “Cô Hinh, thật là trùng hợp,
không ngờ cô cũng tới nơi này.”

Tôi không trả lời, chỉ đưa tay về phía cô ta, cô
ta do dự một chút nói: “Cô Thẩm, đồng hồ này là
cậu Thẩm tặng cho tôi mấy hôm trước, tôi vẫn
luôn xem nó là của quý mà giữ gìn, hôm nay bị cô

ta đụng hư làm tôi vô cùng đau lòng, không phải
tôi cố ý kiếm chuyện với cô ta”

Co được dãn được, dã tâm của cô gái này
mắt thường cũng có thể nhìn ra.

Tôi gật đầu, chỉ nói: “Tôi muốn xem chiếc
đồng hồ! Có thể chứ?”

Tuy rằng không muốn nhưng cô ta vẫn cầm
đồng hồ trong tay đưa tôi, tôi cẩn thận kiểm tra,
nhưng không có nhiều nghiên cứu đối với mấy
thứ cao cấp xa xỉ này lắm.

Vào lúc này Mạc Thanh Mây nói: “Có lẽ là
Thẩm Minh Thành đấy, nói tặng người khác thứ gì
đó trên ba tỷ năm trăm triệu xem ra rất có khả
năng là thật!”

Hồ Diệp hơi cúi đầu, siết chặt tay, che giấu cô
đơn trong đáy mắt.

Tôi không nói nhiều, chỉ lấy điện thoại ra gọi
cho Thẩm Minh Thành.

Đầu bên kia điện thoại được kết nối, âm thanh

dịu dàng: “Xuân Hinh, có chuyện gì sao?”

Tôi thấy khuôn mặt Vương Yên Nhiên có chút
khẩn trương, cười nhạt nói: “Lần trước anh nói
muốn tặng em một món quà sinh nhật, anh còn
nói đó là một cái đồng hồ đặt riêng, vẫn còn đó
chứ?”

Thẩm Minh Thành uhm một tiếng, ôn hòa nói:
“Anh để ở nhà, hôm nào mang qua tặng em!”

Tôi lắc đầu: “Không cần đâu, em không thích
đồ người khác từng dùng qua, lần sau anh có
tặng đồ gì thì hãy chú ý”

Anh ta có hơi bối rối, ngừng một chút rồi nói:
“Đồng hồ đó anh vẫn luôn để ở nhà, chưa từng
cho ai dùng qua, em đang nói gì vậy Xuân Hinh?”

Tôi nhún vai: “Lần trước anh chụp ảnh cho em
xem, hôm nay em ở biệt thự Golf bên này nhìn
thấy trên tay Vương Yên Nhiên đeo nó, Minh
Thành, sau này cái gì anh cho người khác dùng
rồi thì xin đừng đưa cho em, em ngại bẩn”

Minh Thành ở bên kia đầu dây điện thoại im
lặng, säc mặt Vương Yên Nhiên tái mét, mọi người
đều hiểu cuộc điện thoại giữa tôi và Minh Thành
là có ý nghĩa qì.

Trong chốc lát mấy vẻ mặt của phú bà bên
cạnh Vương Yên Nhiên đều thay đổi khi nhìn cô ta.
Đầu dây bên kia điện thoại truyên đến âm
thanh, có chút u ám: “Đồ dơ rồi xem như đã mất,
anh bảo đảm sau này sẽ không để chuyện như

hôm nay xảy ra nữa”

Tôi cúp điện thoại, mỉm cười nhìn Vương Yên
Nhiên, cầm đồng hồ trong tay đưa lại cho cô ta
nói: “Cô Vương, trước không nói nhà họ Thẩm đã
có con dâu, cho dù không có, chỉ với việc cô sinh
ra trong một gia đình có nề nếp như thế này, mà
muốn vào cửa lớn nhà họ Thẩm là không có khả
năng, lúc trước tôi và anh trai giúp cô ta là vì đồng
cảm, mặt khác cái gì cũng không có, tôi và anh
trai quả thật thỉnh thoảng thích chơi đùa, nhưng
mà anh ấy cực kỳ ghét loại phụ nữ có hành vi
không hỏi đã tự lấy này”

Kéo Hồ Diệp, tôi nhìn về phía các phú bà, cười
nhẹ: “Xin lỗi không tiếp được mọi người”

Sau đó tôi lôi Hồ Diệp đi thẳng vào phòng VIP,
chẳng thèm nhìn Vương Yên Nhiên thêm một cái.
Vào đến phòng, Mạc Thanh Mây liền phụt
cười một tiếng, nhìn tôi nói: “Cậu được đấy, sức
chiến đấu cũng mạnh nha, mình vốn dĩ còn nghĩ

cậu chỉ là một bà nội trợ dịu dàng thôi đấy!”

Tôi nhìn cô ấy, bíu môi: “Thế lần sau gặp phải
chuyện như hôm nay, mình chỉ khoanh tay đứng
nhìn thôi, được chứ?” Vào đọc tại truyen.one nhé

Cô cười, lắc đầu: “Khó mà làm được, mọi
người sẽ thêm dầu vào lửa thôi!”

Ngừng một chút, cô ấy nhìn về hướng Hồ Diệp
nói: “Cô cũng đừng nhường nhịn hết tất cả mọi
chuyện, loại con gái như Vương Yên Nhiên không
biết sau này cô còn phải gặp nhiều hay ít, không lẽ
cứ dự định để người khác dễ dàng ức hiếp như
vậy sao?”

Hồ Diệp cười tự giễu: “Minh Thành luôn

hướng về cô ta, tôi có nói nhiều cũng vô dụng”

Mạc Thanh Mây nhíu mày: “Mắt Minh Thành
mù rồi, loại con gái như vậy cũng có thể lọt vào
mắt?”

“Minh Thành ưa thích sạch sẽ, cơ bản không
dẫn theo phụ nữ về biệt thự anh ấy, nhưng anh lại
có thể mang Vương Yên Nhiên về, như vậy ít nhiêu
cũng có quan tâm” Khi Hồ Diệp nói ra lời này, ánh
sáng trong mắt dần mờ đi, cay đẳng cười, khiến
cho người khác vô cùng thương tiếc.

Tôi chau mày, muốn mở miệng nói cái gì đó
nhưng dường như trong phút chốc không tìm
được lời gì để an ủi cô ấy.

Tôi đành dứt khoát đẩy cái bánh ngọt cho cô
ấy: “Cái bánh ngọt này ngon lắm, cô nếm thử chút nhé.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.