Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi – Chương 416



Chương 416: Chúng ta đều biết mình muốn gì (8)

Ông ta quay đầu nhìn Lâm Uyên, nhìn thấy
sắc mặt của Lâm Uyên đã tốt lên nhiều hơn, hình
như còn có thêm một chút vui vẻ, liền gật gật đầu:
“Được rồi, được rồi, vậy tôi về nghỉ ngơi một chút
rồi sẽ quay lại ngay”

Lâm Uyên đưa tay ra, ý bảo ông ta nhanh
nhanh chóng chóng về nghỉ ngơi đi.

Mạc Đình Sinh vừa đi, Phó Thắng Nam bèn
kéo tôi tới ngồi bên cạnh giường bệnh, nhìn tôi rồi
nói: “Hai người trò chuyện một lúc đi, nước truyên
dịch sắp hết rồi, để anh đi hỏi xem sao”

Còn chưa đợi tôi trả lời, anh đã đi ra ngoài.

Anh vừa đi, không khí trong phòng bệnh ngay
lập tức liền trầm lắng và yên tĩnh trở lại, tôi vốn có
thói quen trầm lặng, tuy rằng lúc này rất yên tĩnh,
nhưng cũng cảm thấy rất thoải mái.

Ngược lại là Lâm Nguyên há mồm mấy lần,
muốn nói lại thôi, hồi lâu sau mới nhìn tôi rồi nói:
“Thằng bé đối xử với con tốt thật.”

Thằng bé trong miệng của bà là chỉ Phó
Thắng Nam, tôi biết nên tôi gật đầu trả lời một câu
vâng.

Sau đó lại chìm trong không khí trâm lặng.

“Mẹ nghe nói Tuệ Minh định cùng Trịnh Tuấn
Anh đi về nhà họ Trịnh ở Thanh Xuân một
chuyến?” Bà mở miệng hỏi, giọng nói có chút cẩn
thận.

Tôi gật đâu, nhìn những đường vân tay loạn
xạ trong lòng bàn tay có chút bực bội.

Dừng lại một chút, bà lại nói: “Tuổi tác của
con và Phó Thảng Nam không khác nhau là bao,
nên sinh một đứa trẻ rồi.”

Tôi ngẩng đầu nhìn bà, bà có chút ngây người,
khẩn trương nói: “Mẹ… Mẹ chỉ là lo lắng cho con
mà thôi.”

Không nhịn được thở ra một hơi.

Tại sao lại trở thành như vậy chứ, sự hoà hợp
giữa tình mẹ con bỗng trở thành sự cẩn thận từng
li từng tí.

Nhưng nếu không hòa hợp như vậy, chúng tôi
còn có thể hòa hợp như thế nào cơ chứ?

Đúng lúc Phó Thảng Nam gọi Y tá vào giúp bà
đổi nước truyền dịch, không khí mới được hòa dịu
đi một chút.

Lúc Phó Thẳng Nam đi vào, còn mang theo
đồ ăn sáng, là một ít cháo, anh nhìn Lâm Uyên rồi
nói: “Tổng giám đốc Lâm, bà uống ít cháo trước
đi, đợi đến trưa, tôi sẽ mua cho bà một ít đồ hợp
với khẩu vị của bà”

Lâm Uyên gật đầu, nói một tiếng cảm ơn.

Nói chung cũng không phải thường xuyên qua
lại với nhau, không có chủ đề chung để nói thì
không khí liền rơi vào vào trạng thái trâm lặng.

Cũng may là Hồ Điệp đã tới, cô ta mang theo
túi lớn túi nhỏ, không ít đồ tới đây, bình thường
gặp cô ta cũng chẳng nói được nhiều, nhưng chỉ
cần vừa nói thì không thể nào dừng lại được, vì
vậy mấy tiếng sau đó chỉ có Hồ Điệp luôn luôn trò
chuyện với Lâm Uyên.

Dù sao cũng là người có bệnh, trò chuyện
được một chút, Lâm Uyên lại ngủ rồi.

Hồ Điệp còn phải về nhà trông con, vì vậy vội
vội vàng vàng rời đi. Không lâu sau đó Mạc Đình
Sinh cũng quay trở lại.

Tôi và Phó Thắng Nam rời khỏi bệnh viện ,tuy
không có việc gì nhưng cũng chỉ đến Phó Thiên.

Trên xe, Phó Thắng Nam nhưng đầu nhìn tôi
mấy lần, mãi đến đoạn đèn xanh đèn đỏ anh mới
mở miệng: “Tâm trạng không vui à?”

Tôi hơi ngây người, nhàn nhạt mở miệng nói:
“Cũng không phải là không vui, em cũng chẳng
biết nói thế nào nữa ra, tình mẹ con, nếu như phải
dùng dùng từ cẩn thận từng li từng tí để hình dung
ra sự hòa hợp giữa hai người, dù sao cũng cảm
thấy có chút đau lòng rồi”

Anh nghĩ môi, ánh mắt dừng lại trên người tôi:
“Vì vậy em lựa chọn buông bỏ, cứ để nó tan biến sao?”

Tôi ngước mắt nhìn anh rồi thở dài: “Ngoài
cách này ra em còn có thể có lựa chọn nào khác à”

Anh lắc đầu: “Không có.”

Tôi cười cười nói: “Vậy nên sau này chúng ta
vẫn còn phải sinh con đẻ cái, ngày qua ngày, con
người không thể nào tách rời khỏi người thân của
mình được, nếu như bà ngoại biết em đã tìm được
mẹ mình, chắc chản sẽ rất là hạnh phúc.”

Anh gật đầu, bàn tay to lớn của anh nắm lấy
bàn tay tôi, miệng khẽ nhếch lên: “Ừ, tất nhiên rồi”
Phó Thiên.

Phó Thắng Nam đỗ xe xuống hầm tòa cao ốc,
vừa xuống xe, anh liền trực tiếp kéo tôi vào trong
tòa lầu.

Vào đọc tại truyen.one nhé Kể từ khi tôi trở vê thủ đô,

cơ bản đã gặp phải đủ mọi chuyện xấu xảy ra.

Ít nhiều gì cũng coi như là đã chai mặt với thủ
đô này rồi.

Vì vậy khi tôi và Phó Thắng Nam vừa bước
vào sảnh lớn, những người đi ngang qua đều sẽ
chào hỏi một câu: “Chào Tổng giám đốc Phó,
chào cô chủ.”

Khó khăn lắm mới giữ vững được nụ cười cho
đến khi vào trong thang máy, tôi thở dài, không
nhịn được mở miệng, nói: “Xem ra làm cô chủ của
nhà họ Phó này, có lúc cũng rất khổ cực nha”

Bên tai truyền đến tiếng cười khế khàng của
Phó Thẳng Nam: “Từ từ rồi sẽ quen.”

Tôi nhún vai, còn có thể nói gì được nữa đây?

Phó Thắng Nam vội vàng phải mở một cuộc
họp, vừa mới rời khỏi thang máy một cái là Trần
Văn Nghĩa lập tức đem tới một đống văn kiện, anh
bèn nhìn tôi rồi nói: “Một lát nữa em đi vào trong

văn phòng chờ anh. Nếu buồn ngủ rồi thì cứ nghỉ

ngơi một chút. Anh họp xong sẽ tới đó với em”

Tôi gật đầu, nhìn anh và Trần Văn Nghĩa đi
vào trong văn phòng, sắp nghỉ đông rồi, bận tới
nỗi sắp chết mất.

“Tổng thanh tra Thẩm!” Phía sau có người gọi
tôi, tôi có chút sững sờ, quay đầu nhìn thấy thì ra
là người quen, nhưng một lát sau lại không nhớ ra
được người này tên là gì.

Nên chỉ đáng cười và nói: “Chào cô.”

Nhìn thấy tôi khách sáo như vậy, cô ta chỉ
cười cười rồi nói: “Tổng thanh tra Hinh, tôi là Tổng
giám đốc Lâm, làm việc ở chỉ nhánh Phó Thiên ở
Thành phố Giang Thành, dạo gần đây mới được
điều tới đây, tôi làm việc ở bộ phận tài vụ.”

Tôi mới mang máng nhớ ra, hồi trước lúc tôi
tiếp nhận công trình của Viện trưởng Phát, đã
từng qua lại với cô ấy.

Tôi không nhịn được mà cười nói: “Đã sắp trôi
qua năm năm rồi, nên tôi mới không nhớ ra, được
thật xin lỗi”

Cô ấy lắc đầu, cười trả lời: Không sao,không –
sao thời gian quá lâu rồi, quên đi cũng là chuyện
bình thường, đúng rồi cô đến đây cùng Tổng giám
đốc Phó sao?”

Tôi cần gật đầu, chỉ vê phía phòng họp rồi nói:
“Anh ấy đi họp rồi, tôi ở đây tùy tiện làm việc gì đó
vậy”

Cô ấy cười: “Tôi làm việc ở tầng dưới, hôm nay
tôi lên đây để đưa cho Tổng giám đốc Phó báo
cáo của phòng tài vụ năm nay, một lát nữa họp
xong, cô có rảnh không? Tôi có thể hẹn cô đi ăn
một bữa không?”

Nói đến đây, cô ấy có chút chán nản: “Tôi tới
chỗ này được mấy tháng rồi nhưng vẫn chưa tìm
được bạn, vì vậy tôi nghĩ chúng ta quen biết cũng
nhiều năm, nên muốn mời cô đi ăn ăn hay dạo
phố gì đó.”

Tôi gật đầu nhàn nhạt cười: ‘Được thôi, cô
xem lúc nào cô có thời gian, lúc nào cũng được.
Tôi chưa đi làm, vậy nên thời gian cũng không gấp
gáp cho lắm”

Cô sững người một chút rồi cười, trong nụ
cười còn có một vài phần bất ngờ: “Thật sao, vậy
chúng ta hẹn ngày khác nhé, tôi phải đưa bản báo
cáo vào trong đã”

Tôi gật đầu nhìn cô ấy vội vội vàng vàng ôm
báo cáo chạy vào trong phòng họp, lại không nhịn
được cười khẽ.

Nhìn thấy cửa phòng họp được mở ra, người
bên trong đi ra ngoài là Chu Nhiên An, Lâm Gia
Hân nhìn cô ấy vài cái, sau khi hỏi vài câu liền vội
vội vàng vàng đi vào trong.

Vốn dĩ tôi định trực tiếp đi vào trong văn
phòng của Phó Thẳng Nam, nhưng chưa đi được
mấy bước lại bị gọi lại.

“Cô Thẩm!” Vào đọc tại truyen.one nhé

Tôi nhíu mày, dừng chân, quay đầu nhìn cô ta,
nhưng không hề trả lời.

Dáng cô ta vừa đẹp dịu dàng, khí chất tuyệt

vời, khuôn mặt mỹ miều, đúng như tôi từng nói,
đây là cô gái đẹp trong số những cô gái đẹp.

Cô ta bước về phía tôi, chân đi giày cao gót, vì
vậy cao hơn tôi một cái đầu, cô ta nhìn tôi rồi cười
nhàn nhạt: “Cô Thẩm, cô có thời gian không?
Cùng tôi đi uống trà chiều đi”

Tôi nhìn cô ta, dường như không thèm suy
nghĩ, trực tiếp lắc đầu: “Rất xin lỗi! Tôi không có
thói quen uống trà chiều”

Cô ta khẽ nhếch mày: “Có thể từ từ tạo thành
thói quen”

“Không cần đâu”

Nói xong tôi liền quay người, trực tiếp đi vào
văn phòng của Phó Thẳng Nam.

Cũng may là cô gái này biết tiến biết lùi, lại
biết điều, nên cũng không vào theo.

Phó Thắng Nam rất ưu tú, kể từ lúc tôi được
gả cho anh tôi đã biết điều ấy, nhưng tôi cũng biết,
anh cũng có nguyên tắc của bản thân, có sự kiên
định chân thành của người bình thường đối với vợ
con, gia đình và tổ quốc.

Điểm này, phải cảm tạ ông nội nhà họ Phó, tuy
rằng ông chưa từng dạy anh làm thế nào để yêu
người khác, nhưng ông đã dành toàn bộ tình yêu
cho Phó Thắng Nam.

Vì vậy, lòng ngưỡng mộ của Chu Nhiên An
dành cho Phó Thắng Nam, tôi không mù, có thể
nhìn thấy được, còn nhìn thấy cả dã tâm của cô
ta. Người con gái như cô ta, nếu là đàn ông bình
thường, không thể không sa lưới.

 


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.