Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi – Chương 414



Chương 414: Chúng ta đều biết mình muốn gì (6)

 

Nhìn nước mắt bà ta rơi xuống, tôi không biết
nên làm thế nào, chỉ tiếp tục nhìn bà ta rồi nói: “Có
lẽ lúc bắt đầu quyết định đi Giang Ninh đã sai rồi,
đáng lẽ tôi không nên đi Giang Ninh, như vậy tôi
sẽ không gặp Phó Thắng Nam, sẽ càng không
quen biết Mạc Hạnh Nguyên, như vậy cũng sẽ
không gặp phải các người”

“Xuân Hinh…” Bà ta lên tiếng, giọng nói nghẹn
ngào, có lẽ là do cơn đau khiến cơ thể khựng lại,
tay bà ta vịn vào tủ bếp, có chút thổn thức.

Tôi thở dài, mỉm cười, chỉ lạnh lùng nhìn bà ta,
tiếp tục nói: “Chỉ cần không gặp mấy người, cuộc
đời này của tôi có lẽ cũng sẽ không khổ sở như
vậy, yêu Phó Thẳng Nam, tôi không biết có sai
không, vì yêu anh ấy, nên sau này tất cả những
chuyện đã xảy ra, tôi đều tự nhủ với bản thân, tôi
yêu anh ấy, có thể tha thứ tất cả”

“Biết được hai người là bố mẹ của tôi, tôi chỉ
cảm thấy cuộc đời thật trớ trêu, tôi không thể
quang minh chính đại mà hận các người, càng
không thể để nỗi hận các người ở trong lòng,
thậm chí tôi còn không dám hận, bởi vì các người
là bố mẹ đẻ của tôi, giống như tôi yêu Phó Thắng
Nam vậy, vì yêu, có thể bao dung tất cả, nhưng,
thật sự có thể bao dung sao? Tôi không làm
được”

Nhìn bà ta, tôi bật cười, có chút đau khổ: “Bà
vừa nói bà hận tôi, thế nhưng, bốn năm trước khi
biết được tất cả việc đó, tôi lựa chọn rời xa tất cả
mọi người, tất cả lý trí nói cho tôi biết, tôi không
thể hận bà, bởi vì bà là mẹ ruột của tôi, là người
thân có chung quan hệ huyết thống với tôi”

Nói đến đây, bà ta im lặng, có lẽ là do tôi quá
nặng lời, sảc mặt bà ta trảng bệch, bà ta ngồi thụp
xuống, nước mắt chảy xuống sàn nhà, tiếng nức
nở nhẹ nhàng, nhưng lại vô cùng vang.

Tôi xoay người, đi ra khỏi nhà bếp, trong lòng
lại đau đớn, thế nhưng tôi vẫn có thể chịu được.

Đời người dài đẳng đẵng, chúng tôi cứ men
theo con đường của mình mà đi, lúc đau khổ lại
cho thêm một vết thương, sau khi lành lại, lại bắt
đầu lại là được rồi.

Trong vườn, Phó Thẳng Nam và Mạc Đình
Sinh đã đi dạo quay trở lại.

Thấy sắc mặt của tôi không tốt, Phó Thắng
Nam bước tới, kéo tôi, giọng nói dịu dàng: “Sao
vậy? Chỗ nào không khỏe sao?”

Tôi lắc đầu, ngẩng đầu nhìn anh cười, trong
mắt ngấn lệ, đau thì có liên quan gì, con không
còn nữa, sau này lại có thể sinh, không phải sao?

Thấy giọt lệ nơi khóe mắt tôi, sảc mặt anh
sầm xuống, kéo tôi vào lòng, giọng nói trâm thấp:
“Đả xảy ra chuyện gì?”

Tôi lắc đầu, lòng đau đến mức khó chịu,
không muốn nói chuyện.

Mạc Đình Sinh vẫn chưa thấy Lâm Uyên, đứng
ở một bên, mặc dù lo lắng, nhưng cũng không nói
gì, liền đi vào phòng khách tìm Lâm Uyên.
Mười phút sau, ông ta dìu Lâm Uyên ra, sắc
mặt của Lâm Uyên trảng bệch, trán ướt đẫm mồ
hôi.

Phó Bảo Hân lại lên tiếng: “Làm sao thế này?
Sao mặt lại trắng bệch ra như thế, ra nhiều mồ hôi
như vậy, mau đi bệnh viện khám xem.”

Lâm Uyên lắc đầu, khua tay, nói: “Không cần,
không sao đâu, chỉ là do đau dạ dày, lát nữa sẽ
khỏi thôi”

Mạc Đình Sinh lo lắng, nhìn bà ta một lát, vẫn
lên tiếng: “Chúng ta đi viện kiểm tra trước đã”

“Không cần!” Lâm Uyên giữ ông ta lại, giọng
nói có chút đau khổ: “Lát nữa sẽ khỏe thôi, tối nay
mọi người phải cùng nhau đón giao thừa”

Mạc Đình Sinh chau mày, sắc mặt vô cùng lo
lắng.

Tôi nhìn Lâm Uyên, im lặng một lát rồi lên
tiếng: “Hay là đi viện đi, nếu như bị đau ruột thừa,
có thể sẽ xảy ra chuyện”

Mạc Đình sinh nhìn tôi, sau đó cũng không
nghĩ nhiều, liền bế Lâm Uyên lên, đi ra khỏi biệt
thự.

Phó Bảo Hân đi theo ra ngoài.

Nhìn bóng dáng gấp gáp của họ, tôi vô thức
nắm chặt tay lại, một đôi tay to lớn ôm lấy tôi.

Tôi ngước mắt lên, thấy Phó Thắng Nam đang
nhìn mình, một đôi mắt đen sâu sắc, giọng nói
trầm thấp cất lên: “Đừng lo, chỗ này rất gần bệnh
viện”

Tôi gật đầu, tóm lại là cảm thấy lo lắng bất an.

Cuối cùng cũng theo qua đó.

Tại bệnh viện.

Bệnh viện đã kiểm tra ra Lâm Uyên bị đau ruột
thừa, cần phải phẫu thuật, thế là, Phó Bảo Hân
quay trở về biệt thự chăm sóc Tuệ Minh, người
khác đều ở lại bệnh viện.

Tại hành lang bệnh viện, một cơn gió thổi qua
đại sảnh, lạnh đến thê lương.

Nhìn về một phía rất lâu , khó tránh khỏi mắt
không bị đau, tôi hít một hơi rồi nhìn đi chỗ khác,
ba chữ phòng cấp cứu khiến tôi thấy nhức mắt.

“Đừng lo, không sao đâu!” Giọng nói của Phó

Thắng Nam rất khẽ, thậm chí còn đem theo sự
bình tĩnh.

Tôi gật đầu, dựa vào ngực anh, cơ thể lạnh lẽo
cứng đờ, anh cố gắng dùng nhiệt độ trên cơ thể
mình để truyền hơi ấm sang cho tôi.

“Kịch”

Cửa phòng cấp cứu mở ra, bác sĩ phẫu thuật
trưởng bước ra, cởi đôi găng tay y tế ra”

Mạc Đình Sinh vội vàng tiến lên hỏi: “Bác sĩ,
vợ tôi thế nào rồi?”

“Cuộc phẫu thuật rất thành công, nằm viện
mấy ngày sẽ ổn thôi, đừng lo” Nói xong, bác sĩ
còn có ca phẫu thuật khác, liền rời đi.

Tôi thở phải nhẹ nhõm, tâm trạng căng thẳng
cuối cùng cũng biến mất rồi.

Không lâu sau, mấy y tá đẩy xe của Lâm Uyên
ra, trực tiếp đưa tới phòng bệnh.

Mạc Đình Sinh đi cùng, tôi đứng nguyên tại
chỗ, một lúc sau mới lên tiếng: “Đi thôi!”

Thấy tôi đi về hướng thang máy, Phó Thẳng
Nam lên tiếng: “Không đi thăm một chút sao?”

Tôi lắc đầu: “Không đi nữa, Tuệ Minh vẫn còn
đang ở nhà”

Thấy vậy, Phó Thắng Nam không nói gì nữa.

Chúng tôi lên xe về nhà, cả đoạn đường đi ai
nấy đều im lặng. Nhìn bóng đèn của những ngôi
nhà đang sáng thông qua ô cửa xe, tôi bất giác
thở dài, hóa ra là trời đã tối rồi.

Ban đầu định đi đưa cơm cho Hồ Diệp, lúc
này có lẽ cô ta đã ăn cơm rồi.

Tôi lấy điện thoại ra gọi cho cô ta, nhưng
không biết điện thoại đã bị tắt nguồn từ lúc nào.
Tôi bật lại điện thoại lên, rồi gọi điện thoại cho Hồ
Diệp, điện thoại vừa được kết nối, cô đã hỏi:

“Xuân Hinh, bác gái thế nào rồi? Đã khỏi chưa?”
Tôi ngây ra, bất giác hỏi: “Sao cô… Biết thế?”

Cô ta nói: “Vừa rồi cô gọi điện thoại cho tôi
xong, tôi có gọi lại cho cô, nhưng mà điện thoại
của cô cứ tắt máy suốt, tôi lo cô xảy ra chuyện, vì
thế gọi điện thoại đến máy bàn nhà cô, Tuệ Minh
nghe máy, con bé nói có bà ngoại bệnh rồi, tôi
nghĩ có lẽ là bác gái, vì thế thì biết thôi”

Tôi gật đâu, cảm thấy hơi tội lỗi, nói: “Ban đầu
định đưa đồ qua, việc xảy ra đột ngột quá nên tôi
quên mất, cô đã ăn cơm chưa?”

Cô ta “ừ” một tiếng: “Chuyện lớn như vậy, cô
vẫn còn lo cho tôi, tôi ở nhà đã có bảo mẫu chăm
sóc, đừng lo, bác gái không sao là tốt rồi”

Tôi gật gật đầu, nhớ ra Thẩm Minh Thành, bèn
hỏi: “Anh trai tôi có đó không?”

Có lẽ câu hỏi quá nhạy cảm, cô ta im lặng
một lát mới nói: “Có lẽ anh ấy đang bận”

Xem ra gần đây có lẽ Thẩm Minh Thành

không đi thăm mẹ con họ, tôi kìm nén cảm xúc lại,
khẽ nói: “Cô hãy chăm sóc bản thân cho thật tốt”

Hỏi thăm xong, tôi liền cúp điện thoại.

Tay tôi được Phó Thắng Nam nảm lấy, người
đàn ông lên tiếng an ủi: “Đừng lo quá, về nhà nghỉ
ngơi một chút đi.”

Tôi gật đầu, quay qua nhìn anh, không biết
nên mở lời thế nào: “Trong sách nói, nếu như một
người đàn ông yêu một người thì đến chết cũng
sẽ bò tới bên cạnh cô ta, nhưng vì sao điều em
thấy lại không phải như vậy?”

Thẩm Minh Thành không hề có tình cảm với
Hồ Điệp, đi cùng với nhau hết năm này tháng
khác, anh ấy đã quen với sự có mặt của Hồ Điệp
rồi, thế nhưng vì sao vẫn còn lạnh lùng với cô ấy
lúc cô ấy yếu đuối nhất như vậy?

Nỗi đau về tâm hồn còn khiến người ta đau
khổ hơn cả nỗi đau về thể xác.

Phó Thẳng Nam đang bận lái xe nhưng vẫn
quay qua nhìn tôi một cái, ánh mắt dịu dàng: “Trên

sách có hồn ma, có thế giới thần kỳ, nhưng trong
hiện thực có những điều đó sao?”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.