Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi – Chương 410



Chương 410: Chúng ta đều biết mình muốn gì (2)

 

Tôi dứt khoát trả lời: “Chẳng qua là cảm thấy
không đáng”

“Có đáng giá hay không đáng giá, em nói
cũng chẳng ích gì” Anh ta lên tiếng, trong giọng
nói đã mang theo chút cảm xúc độc ác: “Có
những lúc con người cũng nên cứng đầu làm
những chuyện vì bản thân, đã thế cứ sảng khoái
đánh cược một lần, thua thì anh chịu.”

Tôi thở dài, trong phút chốc chẳng biết nên
nói gì cho phải, sự cố chấp của anh ta khiến tôi
phải bó tay chịu thua.

Không cần anh ta tiễn về, thấy mưa đã dần
ngớt nên tôi đi thẳng vào màn mưa, thế mà anh ta
vẫn đi theo và nhắc lại câu cũ: “Anh tiễn em về”

“Không cần!” Lời từ chối này đã mạnh mẽ và
dứt khoát hơn nhiều, nhưng cố tình tên đàn ông
„này vẫn cứ cứng đầu đi theo tôi.

“Cho dù em không cần anh tiễn, thì em cầm ô
đi cũng được chứ?” Anh ta đưa tay, ghé cái ô lên
che mưa trên đầu tôi, thái độ cũng rất quyết liệt.

Tôi không nhận thì anh ta lại giữ chặt tay tôi
lại, bắt tôi cầm ô bằng được, bàn tay có lớp chai
mỏng nắm lấy tay tôi để cầm chặt cán ô.

Tôi dừng lại, liếc mắt nhìn anh ta, vẻ mặt đã
sa sầm hẳn: “Nếu ảnh chụp bị tung lên thu hút sự
chú ý của người khác, Phó Thẳng Nam sẽ ra tay
càng độc ác, mà phần anh sẽ có thể không chỉ là
Tập đoàn Cố Nghĩa sụp đổ, rất có khi anh còn rơi
vào cảnh tù tội cũng nên”

Anh ta cười lạnh: “Thì có làm sao? Chẳng phải
trong chuyện làm ăn kinh doanh toàn là một mất
một còn sao, anh đã không chơi lại anh ta thì thua
thôi, nhưng Thẩm Xuân Hinh này, đối với em, anh
chưa từng nhận thua”

Cả người tôi cứng đờ đi, hơi nổi giận: “Cố Diệc
Hàn, tôi biết anh có chuyện mà bản thân cố chấp
theo đuổi, nhưng tôi cũng giống anh, tôi cũng có

chuyện mình muốn theo đuổi, tôi muốn thì tôi *
cũng cố gắng đấu tranh để đạt được, đúng là tôi
không biết anh đang muốn làm gì, nhưng tôi vẫn

biết bản thân mình muốn gì”

Ánh mắt anh ta nhìn tôi dần nặng nề hơn, đôi
mắt sâu sắc thâm thúy lộ ra chút cảm xúc khó
hiểu: “Em muốn gì?”

“Tổ ấm của tôi và Phó Thắng Naml” Câu trả
lời này của tôi không hề có chút do dự nào.

Một cơn gió to quét qua, chiếc ô bị thổi bay.

Gió lạnh thổi mạnh mẽ, anh ta bật cười, nụ
cười mang theo niềm đau: “Thẩm Xuân Hinh em
có biết đau lòng là cảm xúc thế nào không?”

Tôi không trả lời mà chỉ lùi lại một bước, kéo
dài khoảng cách với anh ta về phía đỗ xe.

Vào đọc tại truyen.one nhé Cuộc sống của mỗi người

có một quỹ đạo vận hành khác nhau, ngay từ giây phút

chào đời đã được quyết định cả rồi.

Tôi không tham lam, tất cả mong muốn của
tôi cũng chỉ có một mình Phó Thắng Nam.

Chiếc xe của Phó Thắng Nam gặp tôi ở ngã tư
trung tâm Thành phố, rất có dấu hiệu anh cố ý tìm
tôi.

Nhìn thấy chiếc xe Maybach màu đen, tôi
dừng xe mình sát vào vệ đường.

Trên chiếc xe Maybach, Phó Thắng Nam
bước xuống xe, mặc dù mưa nhỏ nhưng đi trên
đường thì ít nhiều cũng sẽ bị ướt.

Anh bước lên xe, tôi đưa khăn tay của mình
cho anh: “Anh cố ý tới đón em sao?”

Những người vệ sĩ được Phó Thắng Nam sắp
xếp đi theo tôi, mặc dù không theo dõi một cách
trắng trợn nhưng tôi vẫn biết sự tồn tại của bọn
họ, biết lúc nào bọn họ cũng âm thầm đi theo tôi.

Chuyện gặp Cố Diệc Hàn hôm nay là ngoài ý
muốn, nhưng nghĩ có khi vệ sĩ cũng báo cáo
những chuyện thế này với Phó Thắng Nam.

Tôi không có ý nghĩ muốn giấu giếm với anh,

tóm lại cho dù bọn vệ sĩ không báo cáo lại, nhưng
truyên thông tai thính mắt tinh vẫn còn đó, cho dù
không đăng báo thì chắc chắn cũng có ảnh chụp
hoặc video được gửi tận tay Phó Thắng Nam.

Anh lau đi mấy vệt nước dính trên người, ánh
mắt rơi lên người tôi, vẫn trả lời bằng giọng dịu
dàng như trước: “Nếu anh nói anh chỉ tình cờ đi
ngang qua đây, em có tin không?”

Tôi lắc đầu: “Không tin!”
Anh cười khẽ: “Chút nữa định làm gì?”

**********

Truyen.one xin giới thiệu tới bạn đọc truyện

Sủng Vợ Lên Trời

**********

Tôi nghĩ ngợi chốc lát rồi trả lời: “Con của Hồ
Diệp phát sốt, hôm nay em đến đây cũng công
cốc, vốn dĩ em định quay về biệt thự, nghĩ ngày
mai là hết năm nên định đến siêu thị một chuyến
để sắm đồ, anh thì sao? Công việc giải quyết ổn
thỏa rồi chứ?”

Anh vươn tay, rất tự nhiên kéo tay tôi nằm lấy
rồi bảo: “Tối nay chúng ta đi dạo với nhau nhé, bây
giờ đang mưa, ngoài trời lạnh lắm, hay là em đi
thăm công ty với anh nhé?”

Nếu như tôi từ chối chắc sẽ không yên
chuyện, nên tôi đành gật đầu, khởi động xe rồi lái
thẳng đến tầng hầm để xe của Tập đoàn Phó
Thiên.

Nếu anh không ở đây thì tôi sẽ không dễ dàng
đỗ xe ở hầm để xe đâu, một lần bị rẳn cắn, mười
năm sợ dây thừng.

Nhân viên của Tập đoàn Phó Thiên rất đông
đảo, cũng may tôi và Phó Thẳng Nam di chuyển
bằng thang máy chuyên dụng của Tổng giám đốc.

Phó Thắng Nam muốn họp để thảo luận
phương án, tôi rảnh rỗi không có việc gì làm, cũng
chỉ có thể đi dạo loanh quanh trong văn phòng
làm việc của anh.

Tìm được quyển tạp chí, vừa định ngồi xuống
đọc thì bất ngờ có người gõ cửa, tôi lên tiếng trả
lời: “Mời vào!”

Người bước vào là một cô gái trẻ trung xinh
đẹp, nhìn sơ qua chắc tầm hai mươi tuổi gì đó,

trông vừa trẻ tuổi vừa xinh đẹp sắc sảo, dáng
người nóng bỏng căng mẩy đúng chỗ, đúng là
người đẹp trong tất cả người đẹp mà.
Cô gái nhìn thấy tôi thì hơi sững sờ, vẫn lịch
sự chào hỏi: “Xin chào, tôi muốn tìm Tổng giám
đốc Phó.”

Tôi cười nhạt trả lời: “Anh ấy đang ở trong
phòng họp, chắc phải một lúc nữa mới ra”

Cô ta gật đầu, ánh mắt rơi vào người tôi, cô ta
lặng lẽ không dấu vết quan sát tôi một lượt từ đầu
đến chân, sau đó lại trả lời bằng thái độ lịch sự
như trước: “Vậy sao, cảm ơn côi!”

Nói xong thì bước ra ngoài.

Tôi nhìn cuốn tạp chí, không khỏi mím môi
cười nhạt một tiếng, sức quyến rũ của Phó Thắng
Nam đúng là không hề nhỏ.

Trần Văn Nghĩa bước vào đưa tài liệu, thấy tôi
đang xem tạp chí thì nói: “Cô chủ, tôi bảo nhân
viên mang nước trái cây cho cô nhé.”

Tôi cười hờ hững: “Cảm ơn!”

Nhìn anh ta mang nước trái cây vào, tôi khép
cuốn tạp chí lại, nhìn về phía anh ta rồi nói: “Tập
đoàn Phó Thiên cũng có kế hoạch phát triển kỹ
thuật AI sao?”

“Đúng thế, trước mắt thì xu hướng thị trường
quốc tế đang là vậy, bây giờ Tập đoàn Phó Thiên
có công trình và khoa học kỹ thuật để chống đỡ,
nhưng sau này càng ngày càng phát triển mạnh
mẽ, có là ai cũng không dám chắc những đồ vật
trông có vẻ sẽ không bị thay thế, sẽ đột ngột bị
thay thế, toàn bộ Tập đoàn Phó Thiên cũng đầu tư
một phần tài chính vào AI để đề phòng trường
hợp bất ngờ”

Tôi gật đầu, dừng một chút rồi nói: “Hiện tại ai
đang phụ trách những đầu việc liên quan đến đầu
tư Al? Trước kia tôi có tiếp xúc với Tập đoàn Cố
Nghĩa một thời gian, cũng từng quen biết với
Vương Thông của Hoàng Hiên, hiểu rõ một chút”

Trần Văn Nghĩa đặt cốc nước trái cây trước
mặt tôi, trả lời: “Là một sinh viên xuất sắc vừa trở
về từ nước anh, từng có nghiên cứu sâu sắc trong
lĩnh vực AI, cũng coi là nhân tài trong giới nghiên
cứu khoa học kỹ thuật chuyên nghiệp”

Tôi cầm cốc nước lên, nhấp một ngụm rồi nói:
“Vậy chắc là sinh viên xuất sắc này còn khá trẻ
tuổi nhỉ, tương lai xán lạn đầy hứa hẹn”

Trần Văn Nghĩa gật đầu: “Ừm, là một cô gái
mới hai mươi lăm tuổi, năng lực làm việc và thái
độ đều không tệ, cô ấy là người được đích thân
Tổng giám đốc Phó đến nước Anh mời về, cũng
từng gặp mặt vài lần, tôi thấy cô ấy là một người
làm việc rất có kinh nghiệm, tài năng nổi bật”

Người phụ nữ có thể nhận được những lời
khen không ngớt của Trần Văn Nghĩa, thật sự
không tệ đâu.

Tôi không nhịn được hỏi một câu: “Giỏi giang
như vậy, tên là gì?”

“Chu Nhiên An, một người Mỹ gốc Trung
Quốc”

Nói chuyện quá nhiều sẽ lộ ra cố ý hỏi thăm,
tôi cười nhạt nhìn anh ta: “Ừm, vậy anh đi đi

tôi đọc tạp chí được rồi” Chu Nhiên An.

Lúc Phó Thẳng Nam bước ra từ phòng họp đã
là một tiếng đồng hồ sau.

Tôi thấy hơi buôn ngủ.

Nhận ra trên người có thứ gì vừa trùm lên, tôi
hơi ngạc nhiên mở mắt ra, bốn mắt nhìn nhau.

Anh nhếch môi cười khẽ: “Bây giờ đã ngủ, đến
tối có ngủ được nữa không?”

Tôi ngồi thẳng người dậy, thuận tiện ghé vào
bả vai anh rồi nhắm mắt lại, mở mắt ra: “Được chứ
sao không!”

Bên tai vang lên tiếng cười nhẹ nhàng của
anh: “Thích ngủ như thế cũng không tốt đâu”

Vào đọc tại truyen.one nhé Tôi lại ậm à ậm ừ, dựa

vào người anh không dứt.

Anh cũng ngồi im không động đậy, để tôi điều
chỉnh một tư thế thoải mái dễ chịu hơn rồi ngủ tiếp.
“Cốc cốc!” Có người gõ cửa.

Tiếng Phó Thắng Nam giảm thấp âm lượng
vang lên bên tai: “Vào đi!”

Có tiếng giày cao gót truyền vào tai, ngay sau
đó là giọng phụ nữ trong veo: “Tổng giám đốc
Phó, sản phẩm mới thảo luận đã được thiết kế,
mời anh xem qua một chút, có vấn đề gì thì bên
tôi sẽ tiếp tục sửa chữa”

Động tác của Phó Thắng Nam rất nhẹ nhàng,
gần như tôi không hề cảm nhận được anh đang
chuyển động, vậy mà đã có tiếng lật giở giấy tờ
vang lên, hiển nhiên là anh đang xem tài liệu.

“Không có vấn đề gì lớn, có thể để vài kỹ sư
khác xem rồi thảo luận trao đổi thêm, mọi người
cứ bàn bạc kỹ lần nữa, xong sẽ có thể bắt tay vào
xử lý”

Giọng nói của Phó Thắng Nam rất nhỏ, rõ
ràng anh đang sợ cuộc trò chuyện sẽ khiến tôi

thức giấc.
“Ừm, vậy tôi xin phép đi trước” Giọng người
phụ nữ kia.

Tiếng giày cao gót dần biến mất, tôi dựa vào
vai Phó Thắng Nam vẫn không nhúc nhích.

Nhưng người đàn ông lại cẩn thận cất giọng
từ tính trâm thấp: “Người ta đã đi rồi, không định
tỉnh dậy sao?”

Tôi…


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.