Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi – Chương 409



Chương 409: Chúng ta đều biết mình muốn gì (1)

Trong thời gian ngắn cũng không tìm được
bông hoa gì ở nhà, thôi thì bông cải xanh cũng
không tệ.

Cầm bông cải xanh trên tay, Trần Văn Nghĩa
cố gắng kìm nén khóe miệng hơi co giật, chần
chừ một lúc lâu mới rời đi0.

Thấy anh ta ra về, tôi về phòng ngủ tìm quần
áo, thu dọn đồ đạc một chút rồi mới vào gara để
xe lấy xe ra ngoài.

Thời gian đã hẹn với Hồ Diệp là mười hai giờ
trưa, lúc tôi đến vẫn còn hơi sớm nên dứt khoát
tìm một cửa hàng chờ đợi.

Dù gì thì cũng có vài lần lộ mặt trên sóng
truyền hình, bởi vậy lúc nhân viên phục vụ ân cần
chào hỏi thì đã nhận ra tôi, khuôn mặt lộ vẻ bất
ngờ nhưng cũng may là kiềm chế kịp lúc, chỉ nhìn

rồi cười khẽ.

Nhân viên phục vụ cười lịch sự hỏi tôi: “Chào
cô, bây giờ cô đã gọi món ăn chưa ạ?”

Tôi nhếch môi cười, lắc đầu rồi trả lời: “Cứ cho
tôi một ly nước đã, chờ người tôi hẹn đến rồi gọi
luôn, cảm ơn”

Nhân viên phục vụ cười từ tốn, đưa cho tôi
một cốc nước ấm rồi lịch sự trả lời: “Có yêu cầu gì
thì có thể gọi tôi bất cứ lúc nào.”

Tôi gật đầu rồi nói lời cảm ơn lần nữa.

Vào đọc tại truyen.one nhé

Anh ta quay người rời đi, lúc đến quầy pha
chế còn thì thầm nói chuyện với đồng nghiệp,

thỉnh thoảng ánh mắt hai người lại lia về phía tôi,
hiển nhiên là hai người này đang nói về tôi đây mà.

Tôi mím môi lặng lẽ uống nước, ánh mắt nhìn
về phía cửa sổ, Phó Thắng Nam ra tay ác liệt với
Tập đoàn Cố Nghĩa, bây giờ mọi sự chú ý của dân
kinh doanh đều đổ dồn về chỉ số chứng khoán
lung lay sắp đổ của Tập đoàn Cố Nghĩa trên thị
trường.

Mặc dù tôi có biết, nhưng cũng không thế ¬ói –

gì với Phó Thắng Nam được, trong lòng Cố Diệc
Hàn đã chôn chặt một mối thù sâu sắc, tất cả đau
đớn bao nhiêu năm qua đã dần trở nên bành
trướng, biến thành ác ma, mấy năm trôi qua hận
thù và đau đớn vẫn còn đó, tôi hy vọng anh ta sẽ
nguôi ngoai, nhưng lại không có quyền ép anh ta
phải bỏ qua.

Cuộc sống trăm màu trăm vẻ, ai có thể kết
luận được ai đúng hay ai sai, những gì Mạc Hạnh
Nguyên dành cho Phó Thẳng Nam, cho dù là cố
chấp hay là tình yêu thực sự, thì đến nông nỗi
ngày hôm nay, tất cả đã khó để quay lại như ban
đầu.

Có một số người, mà cụ thể là người qua
đường, bảo rằng sỉ tình cũng vô ích thôi, học cách

buông bỏ là cách tốt nhất để bảo vệ bản thân.

Ngồi chờ trong vô thức, vậy mà khi cốc nước
đã uống thấy đáy cũng chưa thấy Hồ Diệp xuất
hiện, nhìn đồng hồ cũng qua mười hai giờ rồi.

Bỗng dưng điện thoại bất ngờ đổ chuông,
người gọi là Hồ Diệp.

Cô ấy xin lỗi liên tục, sau thì thuận miệng bảo:
“Thẩm Xuân Hinh, đứa bé phát sốt đột ngột nên
tôi vừa bế nó đến bệnh viện, tạm thời không thể
đến chỗ hẹn được, thật sự xin lỗi, lần sau tôi lại
mời cô vậy”

Tôi gật đầu trả lời: “Không sao đâu, đứa bé
quan trọng hơn.”

Tóm lại cũng vì sốt ruột, tôi không tiện hỏi
thêm gì nhiều nên cúp điện thoại trước, nhìn cốc
nước đã thấy đáy trên bàn.

Đến cũng đã đến rồi, không thể uống xong
cốc nước rồi đi ngay được, làm vậy hơi khó coi,
nên tôi gọi nhân viên phục vụ tới gọi món ăn luôn.

Lúc ăn cơm điện thoại lại hiển thị có cuộc gọi
tới, là một số lạ, chưa có tên trong danh bạ, vị trí
định vị là Thủ đô.

Vào đọc tại truyen.one nhé Tôi ấn nhận cuộc gọi.

Lịch sự chào hỏi: “Xin chào, cho hỏi ai đang
gọi vậy?”

“Thẩm Xuân Hinh, là tôi đây!” Một giọng đàn
ông trung tuổi trầm thấp từ tính vang lên trong loa,
mạnh mẽ có tiếng vang.

Tôi nhận ra rồi, người này là Mạc Đình Sinh.

Tôi hơi siết đôi đũa đang cầm trong tay, lên
tiếng trả lời: “Vâng, chào ông!”

Có vẻ người ở đầu dây bên kia đang lựa lời
nói chuyện, chần chừ cả buổi mới nói: “Mấy hôm
nay cô có bận gì không? Ngày mai là Tết nguyên
đán, tôi và mẹ cô định là hai chúng tôi sẽ ghé
thăm cô và Tuệ Minh một chút, cả nhà cùng sum
vầy đón giao thừa, cô xem có ổn không?”

Đã là một người năm mươi bước qua nửa kia
con dốc cuộc đời, ông ta là người lành nghề trong
lĩnh vực kinh doanh lẫn những chuyện xã hội đen,
nhưng những lúc đối mặt với đứa con gái là tôi
đây, thì lại trở nên cẩn thận từng chút một.

Trái tim tôi hơi chua xót, uống một hớp nước

đế cổ họng hơi khô chát dần trơn hơn, tôi
bảo: “Vâng, được ạ!”

Dường như câu trả lời này khiến người bên kia
rất vui mừng, cũng có vẻ là ngoài dự kiến, ông ta
thở phào nhẹ nhõm một hơi, trong giọng nói cũng
mang theo chút ý cười vui vẻ cứ như đứa trẻ được
nhận quà: “Được, được, vậy thì sáng mai tôi và mẹ
cô sẽ tới luôn, cô thích ăn món gì? Ngày mai tôi và
mẹ cô sẽ nấu cơm, à mà Tuệ Minh thích gì nữa,
cô thấy búp bê Barbie có ổn không? Hoặc là..”

Ông ta quá xúc động nên hành xử có hơi
không giống với ông ta thường ngày.

Tôi trả lời: “Không cần đâu, trong nhà có hết
rồi, hai người cứ tới thẳng đây là được, không cần
mang cái gì đâu”

“Vậy đâu được, con hỏi thử xem con bé muốn
ăn cái gì, ngày mai mẹ qua làm cho con bé ăn”
Câu này là giọng của Lâm Uyên, hiển nhiên hai
người đang ở cùng nhau.

Tôi khế thở dài một hơi, trả lời bọn họ: “Không
cần đâu, thiếu cái gì thì Phó Thẳng Nam sẽ cho

người đi mua”

Điện thoại phát ra thông báo nhắc nhở pin
yếu, tôi vội tắt thông báo, không chờ bọn họ nói
xong đã vội lên tiếng cắt ngang: “Điện thoại sắp
hết pin rồi, tôi cúp máy đây”

Cúp điện thoại, tôi hơi ngẩn người suy tư, lúc
tuổi còn trẻ tôi thường xuyên nằm trên một chiếc
giường với Vũ Linh, hai chúng tôi nói chäc chắn
sau này sẽ không lấy chồng kết hôn, đến lúc đó
chính bản thân hai đứa tự nỗ lực kiếm tiền, kiếm
một món kha khá rồi mua căn nhà lớn lớn, hai
người cùng sống trong biệt thự của chính mình,
không cần đối phó với bất cứ cô dì chú bác nào,
thật ra như thế cũng tốt.

**********

Truyen.one xin giới thiệu tới bạn đọc truyện

Đỉnh Cấp Rể Quý

**********

Nhưng bây giờ nghĩ lại chuyện đó, không khỏi
lại nhếch môi cười khẽ, suy nghĩ của mỗi người ở
từng độ tuổi là không giống nhau, cho đến một độ
tuổi nhất định, con người sẽ nhận ra có con gái để
yêu thương chăm bẫm mới là hạnh phúc nhất.

Bỗng nhiên lại nghĩ tới Phó Bảo Hân, bởi vì
điện thoại sắp hết pin nên tôi vội gửi tin nhắn cho
Phó Thắng Nam, bảo anh ngày mai đón Phó Bảo
Hân qua luôn.

Cuộc sống mai sau còn lâu dài như thế, thời
gian chung đụng với nhau cũng không ít được, dù
gì thì cũng là người một nhà.

Vào đọc tại truyen.one nhé Nhắn tin xong thì điện

thoại cũng hết pin tắt nguồn.

Nhân viên phục vụ đưa thức ăn lên, bỗng
nhiên trong nhà hàng có chút lộn xộn, là do một
người vừa bước vào cửa.

Tôi ngẩng đầu lên theo phản xạ, nhìn thấy
người đi đầu là Cố Diệc Hàn, xem ra là bàn
chuyện làm ăn, gần đây Tập đoàn Cố Nghĩa lao
đao, khiến anh ta không tiêu tụy đi ít nhiều.

Dáng người cao ráo lạnh lùng vẫn thẳng tắp
như trước, mái tóc ngắn hơi lộn xộn, chắc là
không chú tâm sửa sang đây mà, tính tình anh ta
vốn đã lạnh lùng ít quan tâm rồi.

Cho dù đi cùng một nhóm người, thì Vẻ
đẹp trai lạnh lùng của anh ta cũng thật nổi bật.
Tôi ngồi bên cửa sổ, nếu không phải có người

đặc biệt nhäc nhở thì chắc chản anh ta sẽ không

thể tinh mắt nhìn một phát nhận ra tôi ngay được.

Cho nên tôi nghĩ, chắc là do quản lý nhà hàng
đứng bên cạnh đã nhắc nhở anh ta.

Dù sao cũng là người từng bị dính phốt bôi
nhọ, khó tránh khỏi sẽ không bị người ta so sánh
rồi để ý hơn.

Bốn mắt nhìn nhau, tôi khẽ rũ mắt xuống nhìn
đồ ăn trên bàn, trong lòng nghĩ thầm chắc mình
cũng nên về sớm thôi.

Cũng may là anh ta không lại gần, chỉ nhìn
thoáng qua rồi ngồi xuống bàn với mấy người đi
cùng.

Vốn dĩ ban đầu tôi đã chẳng thấy ngon miệng,
đến lúc này tôi càng không muốn ăn thêm miếng
nào nữa.

Tôi đặt đũa xuống, bên ngoài bắt đầu có hạt

mưa rơi tí ta tí tách rồi, mưa mùa đông mang theo
hơi lạnh tê tái.

Lúc ra khỏi nhà vội quá nên quên mang ô
theo.

Lúc ra khỏi nhà hàng mưa vẫn đang rơi nặng
hạt, nếu đội mưa lao vào trong xe thì chắc cũng
được.

Chỉ là cơn mưa giá rét đặc trưng của mùa
đông khiến tôi hơi e dè, không khỏi đứng chần
chừ ở cửa một lát.

Một chiếc ô che mưa đặt trên đỉnh đầu, tôi
không cần ngước mắt lên nhìn cũng thừa biết
người cầm ô là ai.

“Lái xe đến à? Hay là gọi taxi tới?” Giọng đàn
ông lạnh nhạt hờ hững vang lên sau lưng, dáng
người cao lớn đứng bên cạnh tôi, có thể cản đi
cơn gió lạnh đang quét qua.

Tôi hơi ngửa đầu nhìn màn mưa vẫn chưa
dừng lại, trả lời: “Lái xe”

Anh ta gật đầu: “Anh tiễn em về”

“Không cần!” Tôi trả lời, từ chối anh ta rất dứt
khoát.

Có tiếng cười khẽ vang lên bên tai, ý cười
mang theo cảm xúc tự giêu: “Cho dù chán ghét
cũng không cần làm như thế, anh không phải hổ
dữ hay chó hoang, em không cần tránh anh như
tránh tà vậy”

Tôi mím môi nhìn chảm chằm mũi giày bị
nước mưa xối ướt nhẹp: “Khoản tiền đó không
phải là tôi cố ý đưa cho anh, anh và Phó Thẳng
Nam đều là những người trẻ tài năng nổi trội,
không cần phải vì một người không đáng mà tổn
thương lẫn nhau?”

Tốt nhất là có thể cùng hợp tác kiếm lời trong
chuyện làm ăn kinh doanh, thế thì vẹn cả đôi
đường.

Anh ta cười chế giễu: “Trong lòng em đang lo
lắng cho tôi? Hay là đang đau lòng cho Phó
Thằng Nam?”

Anh ta rất cứng đầu, tôi biết chứ.

 


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.