Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi – Chương 408



Chương 408: Vẫn là gừng càng già càng cay (10)

 

Phó Thắng Nam gật đầu nói: “Em xem, chỉ
cần phù hợp là được”

Sân rất rộng, hoa được trồng ở trước sân cứ
ba tháng sẽ được thay một lần. Phía sân sau còn
chừa lại một khoảng trống, dường như là vẫn
đang chưa biết nên trồng cái gì ở đó.

Phó Thắng Nam thấy tôi ngơ ngác, liền gắp
thức ăn cho tôi rồi nói: “Khi ăn cơm thì nên tập
trung, đừng có như một đứa nhóc thế”

Tuệ Minh nghe anh nói vậy lập tức cười khoái
chí: “Mẹ là đứa trẻ lớn, con là đứa trẻ nhỏ, chú
Nam thật vất vả, phải chăm sóc cho hai đứa
nhóc”

Mặt tôi hơi nóng lên, ở trước mặt con chỉ dám
lén liếc mắt nhìn Phó Thắng Nam, tự nhủ trong
lòng rõ ràng là người này cố ý nói như vậy.

Anh mỉm cười, nói với Tuệ Minh: “Đúng vậy,
đối với chú mẹ con mãi mãi chỉ là một đứa trẻ.”

Tuệ Minh cười khúc khích, cứ hết nhìn tôi lại
nhìn sang Phó Thắng Nam, nói với anh: “Chú Nam
là cha của con sao? Các bạn con đều nói cha mẹ
sẽ ở cùng với nhau, mẹ và chú Nam ngủ chung
một phòng, như vậy hai người là cha mẹ của con
sao?

Trẻ con nói chuyện đều không kiêng dè, thế
giới của chúng là như vậy, vô cùng đơn giản.

Tôi hơi ngây người, vô thức nhìn sang Phó
Thẳng Nam.

Anh đang gắp thức ăn cho Tuệ Minh, còn nói
với cô bé: “Tuệ Minh có muốn chú Nam làm cha
của con không?”

Tuệ Minh hơi bối rối, nhưng vẫn gật đầu rất
nghiêm túc: “Muốn ạ”

Nghĩ một lúc, đứa trẻ lại hỏi: “Vậy cha ruột
của con cũng là chú Nam ạ?

Phó Thắng Nam gật đầu, dịu dàng nói: “Từ lúc
Tuệ Minh còn rất nhỏ, chú Nam đã là cha của con
rồi, nhưng sau đó chú Nam không hiểu chuyện, để
mẹ con bỏ đi mất, vì vậy nên con chỉ sống cùng
mẹ ở Hoàng An suốt bao nhiêu năm qua, cho đến
tận bây giờ mới quay trở về ngôi nhà thực sự của
mình”

Tuệ Minh lại đăm chiêu suy nghĩ, gật đầu rồi
nói: “Vậy tại sao chú Nam không đi tìm mẹ và
con?”

Trẻ con vẫn luôn hiếu kỳ, tôi gắp thức ăn vào
bát cho con bé: “Tuệ Minh, làm gì có nhiều tại sao
như vậy, con quên mẹ dạy con thế nào rồi sao, khi
ăn không tán gẫu, khi ngủ không nói chuyện”

“Vâng” Đứa nhỏ ngay lập tức im bặt, nháy
mắt nghịch ngợm với Phó Thắng Nam, sau đó
ngoan ngoãn cúi đầu ăn cơm.

Màn đêm nhanh chóng buông xuống, sau khi
dỗ Tuệ Minh đi ngủ, tôi quay trở về phòng, đúng
lúc Phó Thẳng Nam vừa tắm xong.

Anh đứng chắn ở cửa, trên người vẫn mang
đầy hơi nước, giọng nói trầm thấp vang lên: “Hôm
nay an toàn rồi”

Lúc đầu tôi còn chưa hiểu ý anh muốn nói
đến là gì, sau đó nhìn vào ánh mắt ám muội ấy thì
ngay lập tức hiểu ra.

Khuôn mặt lập tức trở nên đỏ bừng, tôi nhìn
anh nói: “Bác sĩ nói không được làm loạn, không
tốt cho việc hồi phục”

Anh vươn tay tới ép tôi giữa ngực anh và bức
tường phía sau, trầm giọng nói: “Nhưng mà anh
đã hồi phục từ lâu rồi”

Ánh mắt, đôi môi của anh đều rơi xuống bên
tai tôi, để lại những hơi thở nhẹ nhàng ấm nóng.

Tôi đột nhiên nổi da gà, vô thức nắm chặt lấy
áo choàng tắm của anh: “Phó Thắng Nam, em đi
tảm đây”

“Để lát nữa rồi tắm” Giọng nói của anh rất
trầm, dường như đã có chút kiềm chế.

Còn không đợi tôi có bất cứ phản ứng gì, anh
đã nhấc bổng tôi lên sau đó đặt lên giường.

Do đã quen với sự hung hăng và kiểm soát
của anh nên tôi có hơi thất thần.

Hơi thở bị anh chặn lại, giọng nói nặng nề của
người đàn ông vang lên: “Vào lúc này mà em còn
không tập trung, xem ra biểu hiện hôm nay của
anh so với bình thường chưa khiến em hài lòng”

“Không phải… Ưm!” Nụ hôn của người đàn
ông vô cùng mãnh liệt.

Ham muốn một khi đã bị khơi dậy thì chỉ có
thể để nó được thỏa mãn.

Đêm hôm nay Phó Thắng Nam gần như là
muốn ăn tươi nuốt sống tôi, nếu như đến nửa
đêm tôi không khóc lóc cầu xin anh thì e rằng cả
đêm nay sẽ không được ngủ.

Sáng hôm sau, sau khi thức giấc một cách
đầy thong thả, khoảnh khắc mà tôi nhìn thấy Phó
Thắng Nam nằm bên cạnh thì phản ứng đầu tiên

của tôi chính là muốn trốn đi.

Nhưng không kịp mất rồi, người đàn ông đó
vươn tay ra kéo tôi lại ôm chặt vào lòng: “Trốn cái
gì chứ?”

TỔ số

Tôi nhìn anh, cổ họng đang vô cùng đau,
nhưng vẫn mở miệng nói: “Phó Thẳng Nam,
chúng ta nên ngủ riêng.”

Nếu còn tiếp tục như thế này, sớm muộn gì tôi
cũng sẽ chết dưới thân xác của anh mất.

Anh nhíu mày, vẻ nam tính toát ra thật sự mê
hoặc lòng người: “Trên thế giới này có đôi vợ
chồng nào ngủ riêng sao?”

Tôi gật đầu, vô cùng nghiêm túc mà nói: “Có,
hơn nữa còn rất nhiều”

Anh “ừm” một tiếng, sau đó kéo tôi vào lòng,
cười nói: “Chúng ta sẽ không có chuyện đó, mãi
mãi sẽ không như vậy”

Tôi nhảm mắi lại, có lòng nhắc nhở anh: “Anh
nên đi làm rồi”
“Không vội, có thể nằm thêm một lúc” Nói
xong, người đàn ông đang nằm bên cạnh tôi lại
bắt đầu dấy lên ngọn lửa dục vọng.

**********

Truyen.one xin giới thiệu tới bạn đọc truyện

Ông Xã Thần Bí

 

Giữ tay anh lại, tôi nhìn anh, có chút ngại
ngùng nói: “Phó Thắng Nam, em hơi mệt”

Nhưng lời nói này của tôi chẳng có chút tác
dụng nào.

Những nụ hôn nóng bỏng, mãnh liệt cùng
những ôm ấp đan xen tạo cho bầu không khí
trong phòng ngủ lúc này vô cùng ấm nóng, trái
ngược hoàn toàn với sự lạnh giá của mùa đông ở
bên ngoài cửa sổ.

Nếu như anh không kiềm chế lại được sự
hưng phấn này thì tôi thật sự hoài nghi rằng mình
có thể sẽ mất mạng ngay trên giường mất.

Thật may là vì còn có chuyện công việc nên
anh đã dừng lại rồi.

Đúng là giày vò cả một buổi sáng!

Phó Thẳng Nam bước ra từ phòng tảm, không
giấu được nụ cười trên môi, nhìn tôi hỏi: “Chiều
nay em có muốn ra ngoài chơi không?”

Anh vừa nói vừa lau khô nước trên người.

Tôi nằm trên giường, có chút mệt mỏi: “Hồ
Diệp vừa hết tháng ở cữ, muốn ra ngoài đi dạo”

Anh gật đầu: “Lát nữa anh sẽ bảo Trần Văn
Nghĩa đưa em đi” Anh giơ tay lau tóc, để lộ ra
những đường cơ săn chắc ở bụng trông vô cùng
quyến rũ.

Tôi nhìn anh, thầm nghĩ trong lòng, nếu như
anh không làm Tổng giám đốc của Tập đoàn Phó
Thiên thì anh có thể đi làm người mẫu, nhất định
sẽ mê hoặc ánh nhìn của mọi người.

Đột nhiên, anh ném chiếc khăn về phía tôi, nói:
“Vẫn muốn nữa sao?”

Tôi…
Ánh mắt của tôi rõ ràng đến vậy ư?

Tôi từ từ bò dậy, toàn thân mềm nhữn. trừng
mắt nhìn anh: “Phó Thắng Nam, chúng ta ngủ

riêng!”

Sau đó không đợi anh trả lời, tôi đi thăng vào
phòng tắm.

Từ bên ngoài truyền vào tiếng cười khẽ của
anh.

Một lát sau, chúng tôi bước xuống lầu, Tuệ
Minh đã được đưa đến trường. Chị Linh đang làm
bữa sáng, thấy tôi và Phó Thắng Nam liền nở một
nụ cười vô cùng ấm áp: “Sáng nay tôi nấu sườn,
hai người mau lại đây ăn đi, bồi bổ cơ thể nhiều
một chút”

Nếu bình thường nghe câu nói này của chị
Linh thì cũng chẳng có gì, nhưng hôm nay sao lại
cứ cảm thấy có gì đó khiến mặt mũi nóng ran, tôi
ngại ngùng ho mấy cái, không nhịn được trừng
mắt nhìn Phó Thắng Nam.

Người đàn ông này lại chỉ đáp lại tôi bằng nụ
cười dịu dàng.

Không dễ dàng gì mới ăn xong bữa xong.

công ty nhiều việc, Phó Thắng Nam không thể tiếp `
tục trì hoãn nữa. Trước khi đi anh còn dặn dò:
“Đừng có đi về muộn quá, về sớm một chút,
chúng ta cùng ăn tối”

Tôi gật đâu, đứng trước cửa tiễn anh đi.

Trần Văn Nghĩa không đi theo anh mà ở lại,
nói với tôi: “Cô chủ, lát nữa tôi sẽ đưa cô đi”

Tôi läc đầu, một mực từ chối: “Không cần
đâu, lát nữa tôi sẽ tự lái xe đi, anh cứ đi làm việc
đi, không cần quan tâm đến tôi”

Anh ta có chút khó xử, nói: “Nhưng Tổng giám
đốc Phó đã dặn tôi phải đưa cô đi”

Tôi thở dài: “Tôi biết, nhưng tôi có thể tự đi
một mình mà, anh là một trợ lý xuất sắc như vậy
mà lại ở đây làm tài xế cho tôi thì quả thật là quá
lãng phí, anh mau đi đi, đi đến công ty giúp anh ấy”

Thấy anh ta vẫn còn chần chừ, tôi nghĩ một
lúc, sau đó bước tới tủ lạnh lấy ra một cây bông
cải xanh đưa cho anh ta, nói: “Nói với Tổng giám

phó, cái này là tôi bảo anh đưa cho 3ê”

Khóe miệng Trần Văn Nghĩa giật giật: “Bông
cải xanh?”

Tôi gật đầu: “Đi đi!”

 


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.