Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi – Chương 407



Chương 407: Vẫn là gừng càng già càng cay (9)

 

Quan sát Mạc Hạnh Nguyên buồn bã suy sụp
ngồi trên mặt đất, Phó Thẳng Nam nói: “Nể mặt
Trí Lân, cô muốn bao nhiêu tiền, tôi cũng có thể
đáp ứng cô, thế nhưng hôm nay chuyện cô làm
hại vợ tôi, tôi buộc phải truy cứu đến cùng, cô
mang theo dao, vào nhà ăn cướp, cô sẽ phải ngồi
tù nhiều nhất là ba năm, đương nhiên, cô cũng có
thể mang tiền tôi cho cô rời khỏi thành phố Giang
Ninh, đừng có xuất hiện trong cuộc sống của vợ
chồng tôi nữa”

Vạch trần động cơ giết người, sự tàn nhẫn
của Phó Thắng Nam chính là im lặng.

Mạc Hạnh Nguyên sớm đã sụp đổ, ngã xuống
đất không hề động đậy.

Trần Văn Nghĩa đã dẫn cảnh sát tới, trong biệt
thự không läp camera an ninh, trong tay Mạc
Hạnh Nguyên lại cầm con dao, nếu như để định

danh cô ta tội đột nhập vào nhà ăn cướp, với năng
lực của Phó Thẳng Nam, cô ta có thể bị lĩnh án
này thật.Vào đọc tại truyen.one nhé

Thế nhưng Phó Thắng Nam lại chẳng nói gì
cả, cảnh sát chỉ đành dẫn Mạc Hạnh Nguyên đi
để tiến hành thẩm vấn.

Trên xe.

Phó Thảng Nam không nói năng gì, tôi ngơ
ngác nhìn ra ngoài cửa sổ xe, trong đầu đang
nghĩ, anh ấy đến từ lúc nào? Rốt cuộc anh ấy đã
nghe được bao nhiêu điều từ cuộc nói chuyện
giữa tôi và Mạc Hạnh Nguyên?

Tôi bỗng nhiên nhớ ra, câu nói tuyệt tình mà
Phó Thẳng Nam nói với Mạc Hạnh Nguyên đó,
anh nói, vui vẻ thì có thể đưa, thế nhưng không
thể đòi.

Đúng vậy, có thể đưa, nhưng không thể đòi,
thứ tình yêu mà phải mở miệng ra đòi thì rất rẻ mạt.

Xe dừng lại ở bên đường, tôi ngây ra, quay

đầu nhìn anh: “Vẫn chưa về tới nhà sao?”

Anh gật đầu, xuống xe rồi, chiếc bóng cao lớn
của anh men theo con đường quen thuộc đi bộ
qua một giao lộ khác.

Lúc quay về, trong tay xách một hộp bánh
ngọt, giọng nói dịu dàng: “Thử chút đi”

Tôi không cầm, chỉ nhìn hộp bánh ngọt được
làm một cách tinh tế đó, có chút thất thần.

Anh nắm lấy tay tôi, giọng nói trầm thấp đầy
nam tính vang lên: “Em có thể mắng anh, nhưng
không thể im lặng”

Tay của anh rất ấm, cũng có thể do tay của tôi quá lạnh.

Tôi ngẩng đầu lên nhìn anh, anh lên tiếng,
giọng khàn khàn: “Cô ta không phải vào phòng để
ăn cướp, cũng không phải tự ý đột nhập nhà dân,
là em dẫn cô ta vào”

Anh nổ máy xe, đặt hộp bánh ngọt đang cầm
vào trong tay tôi, gật đầu nói: “Anh biết”

“Vì sao anh lại để cảnh sát bắt cô ta đi. Tôi
lên tiếng, không có tâm trạng để ăn uống.

Anh khẽ thở dài, lại đưa mắt nhìn tôi: “Con
người luôn phải trưởng thành, Thẩm Xuân Hinh,
anh không thể lúc nào cũng ở bên cạnh để bảo vệ
cho em, hôm nay may mà anh đến, nếu như hôm
nay anh không đến thì sao? Hậu quả sẽ như thế
nào?”

“Cô ta đâm em bị thương” Tôi thật thà đáp.

Anh cười khểnh: “Chỉ là đâm bị thương thôi sao?”

“Còn có khả năng sẽ mất mạng”

Anh thở dài: “Vì vậy, em muốn sau bốn năm
đợi em thì phần đời còn lại của anh đều dùng để
nhớ về em sao?”

Tôi im lặng.

Anh khẽ thở dài: “Chúng ta không thăm dò
bản tính con người rốt cuộc là xấu xa đến nhường

nào, nhưng anh không thể không đề phòng, chúng
ta không có cách nào để bảo đảm, nếu như lần
sau cô ta lại gây phiền phức cho em, anh có thể
kịp thời đến hay không, cũng không có cách nào
để dự liệu được những chuyện ngoài ý muốn sẽ
xảy ra sau này, vì vậy, điều anh có thể làm chính là
quyết đoán một lần”

Im lặng một hồi lâu, tôi lên tiếng rồi nhìn về
phía anh: “Tiếp theo anh tính làm gì?”

Anh nảm vô lăng xe, đôi mắt có chút lạnh lẽo:
“Một là cô ta rời khỏi Giang Ninh, không được
quay trở lại nữa, hai là anh đâm đơn kiện, để cô ta
ngồi tù ba năm”

Tôi chau mày: “Nhưng anh đã từng nghĩ, oán
hận của người ta sẽ tích tụ lại, cô ta bị oan, chúng
ta không thể bắt cô ta phải thừa nhận việc mà cô
ta không làm”

Anh quay ra nhìn tôi, vẻ mặt nghiêm túc, nói:
“Vì vậy, anh định ép cô ta rời đi.”

**********

Truyen.one xin giới thiệu tới bạn đọc truyện

Ông Xã Thần Bí

 

Tôi:…

ta không có cách nào để bảo đảm, nếu như lần
sau cô ta lại gây phiền phức cho em, anh có thể
kịp thời đến hay không, cũng không có cách nào
để dự liệu được những chuyện ngoài ý muốn sẽ
xảy ra sau này, vì vậy, điều anh có thể làm chính là
quyết đoán một lần”

Im lặng một hồi lâu, tôi lên tiếng rồi nhìn về
phía anh: “Tiếp theo anh tính làm gì?”

Anh nắm vô lăng xe, đôi mắt có chút lạnh lẽo:
“Một là cô ta rời khỏi Giang Ninh, không được
quay trở lại nữa, hai là anh đâm đơn kiện, để cô ta
ngồi tù ba năm”

Tôi chau mày: “Nhưng anh đã từng nghĩ, oán
hận của người ta sẽ tích tụ lại, cô ta bị oan, chúng
ta không thể bắt cô ta phải thừa nhận việc mà cô
ta không làm”

Anh quay ra nhìn tôi, vẻ mặt nghiêm túc, nói:
“Vì vậy, anh định ép cô ta rời đi.”

Tôi: ˆ..

Đây là cách tốt nhất.

Quay trở về biệt thự, trời cũng đã khá muộn,
tôi đã ăn chút đồ ở trong trung tâm thương mại
trước đó nên không thấy đói nữa.

Chị Linh đã làm đồ ăn, Tuệ Minh đang ăn
bánh mỳ, thấy bánh ngọt tôi đang xách trong tay,
đôi mắt to ngây thơ nhìn tôi, giọng nói nhỏ xíu:
“Mẹ, bánh ngọt”

Tôi thở dài, đưa hộp bánh ngọt cho cô bé, dặn
dò: “Không được ăn quá nhiều, sẽ có hại cho
răng”

Cô bé gật đầu, cầm lấy hộp bánh ngọt, miệng
cười tươi như hoa.

Phó Thắng Nam nhìn tôi một lát rồi mỉm cười:
“Xem ra con bé đã lấy đi không ít tình yêu của
anh”

Không thèm để ý tới anh, tôi ngồi trên sô pha,
nhìn anh: “Chuyện em và Mạc Hạnh Nguyên, anh
nghe được bao nhiêu rôi?”

Linh hồn của mỗi người khi xuất hiện đều sẽ
trải qua một lớp hóa trang, không thể nhìn gần,
một khi nhìn gân, đều sẽ cảm thấy vô cùng kinh
tởm.

Anh ngồi xuống sô pha, đưa ánh mắt nhìn tôi:
“Không nhiều, chỉ nghe được vài câu”

Tôi cười nhạt: “Có phải cảm thấy em là người
rất xấu xa”

Anh nhếch môi, ngồi lại gần tôi: “Em muốn để
mặc cho cô ta bắt nạt, xỉ nhục mình sao?”

Tôi läc đầu: “Không phải”

Anh ừm một tiếng, nói: “Em là đang tự bảo vệ
mình, vì sao còn để ý tốt xấu của bản thân? Hai
chữ đơn giản này có thể phân biệt được con
người.

Anh dừng lại một chút rồi tiếp tục nói: “Bản
tính con người đa số thời gian đều đi ở trong ranh
giới màu xám, đây không phải là một thế giới
trảng đen rạch ròi, vì vậy không thể phân rõ trắng

đen, đừng có phân biệt giữa người xấu và
tốt, cũng đừng phân rõ ai với ai.

Đúng, chính xác.

Thôi được rồi, tôi thừa nhận lời anh nói là
đúng.

Đứng dậy, tôi nhìn anh rồi nói: “Em đã ăn cơm
với cô ở trong trung tâm thương mại, lát nữa anh
ăn với Tuệ Minh đi”

Anh chau mày: “Cho dù ăn rồi cũng là từ lúc
trưa, lát nữa cùng ăn đi”

Có một giọng điệu mang tính mệnh lệnh xuất
hiện trong câu nói này, có phần cương quyết.

Tôi đứng dậy từ lúc đầu, nghe anh nói lời này,
tôi liền quay sang nhìn anh, chau mày: “Phó
Thẳng Nam, anh hung dữ với em!”

Anh khẽ ngây người, dơ tay ra, kéo tôi quay trở
lại sô pha, ngồi bên cạnh anh, đầu lông mày
nhếch lên: “Cả nhà cùng nhau ăn cơm thì cơm
mới ngon, không phải sao?”

Lí luận gì vậy?

Tôi bĩu môi, nhìn anh, vẫn là câu đó: “Anh vừa
mới hung dữ với em”

Khóe miệng anh nhếch lên cười: “Hay là em
hung dữ lại với anh đi?”

Tôi lườm: “Không có hứng!”

“Thế em muốn anh làm gì?” Lúc anh nói, trên
môi vẫn mỉm cười.

Tôi nghĩ nghĩ một chút: “Vậy thì tối nay anh
đừng hòng quay về phòng”

Anh ngây người ra, ghé sát bên tai tôi: “Có thể
đổi cái khác không? Sự trừng phạt này nặng quá,
anh chịu không nổi”

Giọng nói trầm thấp khàn khàn đầy nam tính,
vô cùng thu hút, gợi cảm.

Tôi lắc đầu, cương quyết nói: “Không được”

Tuệ Minh sau khi ăn bánh ngọt, vẻ mặt rất hài
lòng, trèo lên đùi của Phó Thắng Nam, nhẹ nhàng
nói: Chú Nam không thể chỉ ôm mẹ, phải ôm cả
con nữa!” Vào đọc tại truyen.one nhé

Sự xuất hiện của cô nhóc này, đã làm ngắt
quãng cuộc nói chuyện giữa chúng tôi, tôi dịch
người sang một bên, dành chỗ cho Tuệ Minh, ho
khan một tiếng, nói: “Sắp giao thừa rồi, lúc nào
công ty anh mới nghỉ tết?”

Phó Thắng Nam vòng tay qua, đặt Tuệ Minh
ngồi trên đùi, lấy giấy ăn ra lau miệng cho cô bé,
nói: “Gần sau tiệc tất niên”

Tôi gật đầu, không hỏi thêm nữa.

Tuệ Minh cuốn lấy Phó Thắng Nam, ở cùng
nhau lâu rồi thì có chút ỷ lại.

Chị Linh đã làm xong cơm, vừa bày đồ ăn, vừa

nói: “Cô chủ, thưa cậu, cơm đã nấu xong, có thể
ăn được rồi”

Tuệ Minh là người chịu khó nhất, cô bé đã
chạy qua đó rồi, nhìn những món ăn ngon bày ở
trên bàn, miệng liên tục gọi chị Linh là cô, miệng
vô cùng ngọt.

Chị Linh và cô bé cũng quen ở với nhau, ôm

sò bé hôn hôn mấy cái, sau khi gắp đồ ăn Đo S:

bèn nói: “Thưa cậu, tuyết ở sau vườn đã tan rồi, tôi
thấy hoa đều khô héo rồi, tôi nghĩ hay là trồng ít
rau cuối vụ đông, đợi mùa xuân tới rồi, cũng có
thể ăn rau xanh mà mình trồng rồi”

 


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.