Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi – Chương 399



Chương 399: Vẫn là gừng càng già càng cay (1)

 

“Tôi không muốn anh ta phải hối hận.” Bị cô ta
kéo lại chỗ ngồi, tôi nói, ánh mắt vẫn nhìn về phía
tầng một, hai người đã thân mật một lúc lâu.

Mạc Thanh Mây bĩu môi: “Tôi biết có lẽ bây
giờ cô đang nghĩ tới Hồ Diệp, năm đó bởi vì Phó
Thẳng Nam có tình cảm với Lâm Hạnh Nguyên
mà cô cũng từng có ý định rút lui, sau đó lại biết
đó là do Phó Thắng Nam tính kế cô, không nói gì
đã bỏ đi”

“Hồ Diệp cũng là phụ nữ, một khi thất vọng
tích tụ đủ nhiều, có lẽ cô ấy cũng sẽ không nói lời
nào mà mang con bỏ đi, đến lúc đó người gấp
không phải là Thẩm Minh Thành đâu, mà là Thẩm
Quang, dù sao đứa bé kia cũng là của nhà họ
Thẩm”

Tôi gật đầu: “Cho nên tôi chỉ muốn nhắc nhở
Thẩm Minh Thành, chuyện gì cũng cần có giới

hạn thôi”

“Nhắc nhở làm gì cơ chứ?” Cô ta cười nhạt:
“Tôi muốn nói rằng, bây giờ cô đang có quan hệ
tốt với Hồ Diệp thì về sau cô ấy muốn đi, cô có thể
giúp cô ấy, cô chỉ cần biết đứa bé ở đâu là được,
để cho tên đàn ông khốn nạn này chia cách vợ
con mấy năm, hành hạ anh ta” Cô ta nói tới
nghiến răng nghiến lợi, như thể người chịu uất ức
là cô ta vậy.

Tôi cụp mắt, nhìn cô ta, nheo mắt lại: “Có phải
cô cũng từng nghĩ vậy không?”

Cô ta nhíu mày: “Tên khốn nạn Hàn Trí Trung
đó nếu như vẫn không làm tôi hài lòng, tôi sẽ ôm
con chạy trốn, dù sao bà đây cũng có tiên, nuôi
một đứa bé là chuyện đơn giản thôi!”

Tôi nhún vai, dựng ngón tay cái tán thưởng cô
ta, thấy hai người tầng dưới dường như chuẩn bị
rời đi.

Tôi đứng dậy, bước nhanh xuống tầng.

“Anh Minh Thành, buổi tối không tới chỗ em

hay sao?” Người đàn bà tên Vương Yên Nhiên này, –
uổng phí dáng dấp đó rồi.

Giọng nói như vậy có lẽ cũng chỉ có đàn ông
nghe lọt, phụ nữ nghe xong đã thấy buồn nôn.

Tôi tiến lên đẩy Vương Yên Nhiên đang quấn
lấy Thẩm Minh Thành ra, chủ động khoác cánh
tay Thẩm Minh Thành.

“Cô là ai… Vương Yên Nhiên vừa định nổi
giận, nhìn thấy là tôi, trên mặt liền mỉm cười:
“Xuân Hinh, cô vẫn ở đây à!”

Tôi gật đâu, ngẩng đầu nhìn gương mặt anh
tuấn của Thẩm Minh Thành, cười yếu ớt: “Anh trai,
cùng uống một ly chứ?”

Thẩm Minh Thành mím môi, ừm một tiếng,
tuỳ ý để tôi kéo lên tầng.

Thấy Vương Yên Nhiên còn định đi theo, tôi
không khỏi ngoái đầu nhìn cô ta: “Cô Yên Nhiên ở
đâu vậy, tôi gọi xe cho cô nhé?”

Cô ta sửng sốt, sắc mặt không tốt lắm, nhìn

Thẩm Minh Thành: “Anh Minh Thành.. ”

Thẩm Minh Thành mở miệng, không nhìn rõ
tâm trạng: “Về đi, tôi và Thẩm Xuân Hinh có
chuyện muốn nói.”

“Em…”

Thấy cô ta còn muốn nói điều gì, tôi cười
nhạt: “Cô Yên Nhiên đây là muốn nghe chuyện
riêng của hai anh em chúng tôi hay sao?”

“Không phải, cô Xuân Hinh hiểu nhầm tôi rồi”

Tôi gật đầu: “Vậy thì mời! Chủ yếu là tôi và anh
trai đều nói chuyện trong nhà, cô cũng biết chị
dâu tôi mới sinh con, lát nữa anh trai tôi còn phải
về chăm sóc mẹ con họ, nếu hai người có chuyện

gì hay đang bàn luận chuyện công ty thì không
hợp nói chuyện ở chỗ như thế này đâu”

Sắc mặt cô ta đã chuyển sang khó chịu, lúc
xanh lúc trảng.

Tôi không nhiều lời thêm với cô ta nữa, kéo
Thẩm Minh Thành lên tầng hai.

Mạc Thanh Mây nghiêng người dựa vào
tường, bĩu môi nói: “Nếu như cô ta mà biết cô và
Thẩm Minh Thành không phải anh em ruột, có lế
sẽ xé xác cô ra đó.”

Tôi quay đầu nhìn thoáng qua Vương Yên
Nhiên, quả nhiên gương mặt đó không thể tỏ ra tự
nhiên nổi được nữa rồi.

Lên tầng hai, tôi ấn Thẩm Minh Thành vào
chỗ ngồi, nhìn anh ta, nói thẳng vào vấn đề: “Có
phải anh muốn từ nay về sau vợ con anh không
quan tâm gì đến anh nữa không, anh có biết làm
đàn ông thì đừng có hành xử khốn nạn không?”

Anh ta ngẩng đầu nhìn tôi, nhướn mày: “Từ lúc
nào anh thành loại đàn ông khốn nạn rồi?”

“Hồ Diệp vẫn còn đang ở cữ? Dù gì cô ấy cũng
sinh cho anh một đứa con trai, trong lúc cô ấy
mang thai anh ra ngoài làm bậy còn chưa nói, bây
giờ cô ấy đang ở cữ, anh lại làm chuyện xấu xa với
người đàn bà khác trong quán bar. Thẩm Minh
Thành, nếu anh thực sự muốn trở nên khốn nạn

như vậy, về sau chúng ta đừng liên lạc lại nữa, đỡ
cho em cảm thấy chán ghét”

Vào đọc tại truyen.one nhé.Anh nhướn mày, gác chân

vắt chéo, nhìn tôi: “Hồ Diệp bảo em tới à?”

Trong lúc nhất thời, tôi vô cùng tức giận hận
không thể đánh anh ta một trận, dư quang thoáng
nhìn thấy ly rượu vang trên bàn, tôi cầm lấy tạt
thẳng vào mặt anh ta: “Nếu như cô ấy bảo em tới
thì không phải tới bây giờ em mới tới tìm anh đâu.
Một mình cô ấy nuốt hết tất cả uất ức, anh còn
thấy cô ấy đáng đời sao, Thẩm Minh Thành, anh
đáng cô độc cả đời.”

Bỗng chợt, sắc mặt anh ta thay đổi cực
nhanh, đôi con ngươi đen kịt u ám nhìn tôi, giọng
nói trầm thấp đáng sợ, anh ta gắn từng chữ một:
“Cho nên, em cũng cảm thấy rằng anh xứng đáng
cô độc cả đời sao?”

Tôi sửng sốt, chợt phản ứng lại, trong thâm
tâm Thẩm Minh Thành sợ nhất là cả đời phiêu
bạt, trái tim không có chốn về.”

Ngẩn người, tôi nói: “Đây tất cả đều là do tự
anh làm mà ra, anh nói anh sợ cô đơn, anh suy
nghĩ thử một chút xem, Hồ Diệp mấy năm nay
không oán giận, cũng không hối hận, gọi là tới,
theo anh đã mười năm. Cô ấy biết anh sợ phiêu
bạt, biết thân thể mình không tốt, vậy mà vẫn sinh
cho anh một đứa bé”

“Cho dù gia đình cô ấy có tồi tệ tới mức nào,
không bao giờ lọt vào mắt các anh, với tính cách
và tướng mạo của cô ấy, muốn tìm một người yêu
thương cô ấy thật lòng không phải chuyện khó.
Nhưng nếu không phải vì yêu anh, muốn đi theo
anh, sợ anh một mình cô độc, thì cô ấy đã tìm
được người đàn ông toàn tâm toàn ý với mình rồi,
cuộc sống cô ấy sẽ tốt hơn nhiều. Anh thử hỏi
xem, có người phụ nữ nào không muốn được gả
cho một người đàn ông yêu thương mình không,
vì sao cô ấy phải tự tìm tới đau khổ như vậy?”

Vào đọc tại truyen.one nhé. Thấy Thẩm Minh Thành ngạc

nhiên, tôi tiếp tục nói: “Thẩm Minh Thành, anh có thể tiếp tục
sống như vậy, chờ tới khi Hồ Diệp tích tụ đủ thất

vọng rồi, sẽ có một ngày cô ấy tỉnh táo lại, nhận ra
rằng cuộc sống của mình không nên bị lỡ dở như
vậy, cô ấy sẽ mang con theo đi mất, cô ấy vẫn có
thể sống tốt phần mình, còn anh thì sao? Anh cho
rằng anh còn có thể gặp được người đối xử với
anh tốt như cô ấy sao, nguyện ý bỏ qua chính
mình sao? Không thể nào đâu, những người phụ
nữ sau này anh gặp, chỉ vì ham muốn tiền tài, địa
vị của anh thôi. Cái cô Vương Yên Nhiên gì đó,
anh cho rằng cô ta thích anh thật lòng sao?
Chẳng qua cô ta biết rõ anh là cậu chủ của nhà
họ Thẩm, thèm khát cái gì của anh, trong lòng anh
không phải rõ ràng à?”

Nói xong, sắc mặt anh ta tái nhợt, tôi cũng
không ở đây buồn nôn thêm làm gì, kéo Mạc
Thanh Mây đi cùng.

Ra khỏi quán bar, Mạc Thanh Mây tấm tắc
mấy tiếng, nói: “Tôi cứ tưởng cô kém ăn kém nói,
không ngờ cô lí lẽ cũng sắc bén thật đó”

Tôi thở dài, nhún vai: “Dù sao tôi cũng gọi anh
ấy một tiếng anh trai, không thể để anh ấy tiếp tục
như vậy được, Hồ Diệp là một cô gái tốt, không
đáng bị phụ lòng”

Cô ta gật đầu, cũng tán thành: “Nhưng tôi nói
thật, Hồ Diệp thực sự tốt, hễ là người sinh ra trong
nước, mặc dù thân thế không cao, với tính cách
của Thẩm Quang có lẽ sẽ không quá quan tâm,
nhưng cô ấy sinh ra ở nước ngoài, từ khi cô ấy
bước chân vào nhà họ Thẩm, trở thành vợ của
Thẩm Minh Thành, thân phận của cô ấy đủ để
làm cho Thẩm Quang phải thoái vị, Thẩm Minh
Thành lo lắng không phải là không có nguyên
nhân”

Đương nhiên là tôi biết những chuyện này, tôi
khẽ thở dài, bất đắc dĩ nói: “Nhưng bây giờ con
cũng có rồi, không thể cứ để vậy không quan tâm
gì, nếu đã không thể danh chính ngôn thuận cưới
cô ấy vào cửa, dù sao cũng nên quan tâm chăm
sóc con cái chứ, cả ngày ôm phụ nữ khác rêu rao
khác nơi thì ra thể thống gì?”

Cô ta nhún vai: “Cũng đúng nha!”

Dừng một chút, cô ta lấy từ túi ra một chiếc
hộp đàn hương, đưa cho tôi, nói: “Này, đây là Lâm
Uyên nhờ tôi đưa cho cô, cái hộp này chỉ mới
được mở một lần, chìa khoá vẫn còn ở chỗ Phó
Thắng Nam, cho nên nếu cô muốn xem đồ bên
trong hộp thì phải tới chỗ Phó Thắng Nam lấy chìa khoá”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.