Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi – Chương 398



Chương 398: Người biết đau không chỉ là em (11)

 

Tôi nhíu mày, mở miệng nói: “Video gì cơ?”

“Phu nhân?” Trần Văn Nghĩa giật mình, có lẽ
không ngờ tới người nghe điện thoại chính là tôi.

Ngừng một lát rồi nói: “Phu nhân, xin lỗi”

“Anh ấy có việc, tạm thời không nhận được
điện thoại” Tôi nói, cũng không thể nào ép anh ta
nói được, nên đành: “Trần Văn Nghĩa, mỗi người
đều có giới hạn của riêng mình, Phó Thảng Nam
muốn làm tới mức nào, tôi không thể nói ra được,
nhưng anh theo anh ấy nhiều năm như vậy chắc
hẳn phải hiểu rõ hơn tôi, anh ấy xúc động như vậy
sẽ nhận hậu quả như thế nào, thương nhân trong
thương trường kiêng kị nhất là đuổi tận giết tuyệt,
diệt cỏ tận gốc. Anh ấy ở thủ đô đã 4 năm rồi,
không chỉ dựa vào năng lực của chính mình mà
còn có cả mối quan hệ với những cây đa cây đề
trong giới thương nghiệp thủ đô nữa”

Trên thương trường cạnh tranh, sát phạt lẫn
nhau, ngày ngày đều vậy, không phải là không có,
nhưng trong lòng mọi người đều biết rằng, mặc dù
muốn diệt cỏ tận gốc nhưng cũng cần có mức độ,
đồng minh nhìn thấy người cùng phe mình có thủ
đoạn độc ác, trong lòng khó tránh khỏi nảy sinh
sự cố ky, lo lắng có một ngày mình sẽ nhận phải
kết quả như vậy.

Trần Văn Nghĩa im lặng một lát rồi đáp: “Cảm
ơn phu nhân đã nhắc nhở”

Cúp điện thoại, tôi có phần thất thần, Phó
Thẳng Nam nổi giận là từ khi tiệc cưới của Mạc
Thanh Mây bắt đầu.

Vì sao Cố Diệc Hàn nhất quyết phải chọc giận
Phó Thẳng Nam, làm cho anh ấy nổi lên sát khí
muốn đuổi giết tận cùng như vậy cơ chứ.

Sau một tiếng, Phó Thắng Nam đi ra khỏi
bệnh viện, sắc mặt u ám, không nhìn ra tâm trạng gì.

Nhìn thấy tôi, gương mặt anh hiện lên vài

phần ý cười: “Em chờ lâu lắm rồi sao?”
Tôi lắc đầu, kéo tay anh, nói: “Có đau không?”
Nghe nói là rất đau.

Anh cười: “Nếu anh nói là anh đau thì em sẽ
thế nào?”

Tôi cụp mắt, hạ một nụ hôn trên cánh môi
anh, cười nói: “Thế này thì sao?”

Bác sĩ đến gần, ho khan một tiếng: “Sau một
tuần phẫu thuật cần tới kiểm tra lại, trong vòng
một tháng cố gắng hết sức kìm nén không làm
chuyện vợ chồng, sẽ ảnh hưởng tới việc phục hồi.”

“Cảm ơn bác sĩ” Đột nhiên bị nhìn thấy, dù sao
vẫn lúng túng, tôi mở miệng nói cảm ơn, mặt đỏ
ửng.

Ở trong bệnh viện một tiếng, sau khi giảm bớt
đau đớn rồi có thể về nhà.

Về lại biệt thự, sắc trời đã tối, khi đang ăn tối
cùng Phó Thắng Nam, Mạc Thanh Mây gọi điện
thoại tới.

“Trước nói gửi chuyển phát nhanh hộp đàn
hương tới cho cô mà tôi bận quá nên quên mất,
tối nay có bận không? Ra ngoài uống vài ly nhé?”
Nghe giọng nói, có vẻ tâm trạng của cô ta không
tốt lắm.

Phó Thắng Nam ở trong thư phòng, gần đây
anh vô cùng ấm áp nhưng tôi luôn cảm thấy anh
đang giấu chuyện gì trong lòng.

Suy nghĩ một lúc, tôi nói: “Được, lát nữa gặp

nhé. Vào đọc tại truyen.one nhé

Lên tầng nói một tiếng với Phó Thắng Nam,
anh đang xem tài liệu, một ngày nay không tới
công ty, Trân Văn Nghĩa đưa tới không ít công việc.

Nghe thấy động tĩnh, anh ngước mắt nhìn tôi,
nói: “Ở một mình buồn chán lắm à?”

Tôi lắc đầu: “Không phải, Mạc Thanh Mây hẹn
em đi uống vài ly thôi.”

Anh gật đầu, gập tập hợp đồng trước mặt,
đứng lên rồi nói: “Ừm, đi thôi, địa chỉ ở đâu vậy?”

 

Tôi đứng tại chỗ, không hề động đậy, ngẩng
đầu nhìn anh: “Anh còn nhiều việc cần làm mà, em
đi một mình là được rồi, anh vừa làm phẫu thuật
xong, đừng làm loạn nữa”

Đôi mắt đen nhánh của anh nhìn tôi, anh nhíu
mày: “Em đi bao lâu?”

“Hai tiếng!” Tâm trạng Mạc Thanh Mây không
tốt, có lẽ là lí do tình cảm đi.

Anh mím môi: “Một tiếng thôi, lát nữa đưa anh
địa chỉ, anh tới đón em”

Tôi ngẩn người, muốn mở miệng nhưng bị anh
chặn lại: “Ở bên ngoài lâu, anh lo lắng.”

Đã nói tới những lời như vậy rồi, không thể
tiếp tục làm kiêu được nữa.

Tôi gật đầu, coi như đồng ý với lời của anh.

Mặc áo khoác vào, cầm chìa khoá xe ra khỏi
nhà.

Mạc Thanh Mây hẹn tôi ở Hoàng Gia tại trung
tâm thành phố, là quán bar mà cô ta rất yêu thích.

Người tới người đi như nước, cô ta tìm được
một chỗ ngồi đẹp ở tầng hai, gọi một chai rượu
vang.

Hình như cô ta đã tới từ lâu rồi, nhìn thấy tôi
vẫy vẫy tay: “Ở đây này!”

Ngồi xuống trước mặt cô ta, tôi giành lấy ly
rượu trong tay cô ta, gọi nhân viên phục vụ tới,
nói: “Phiền anh cho tôi một ly sữa bò nóng.”

“Tới quán bar mà uống sữa tươi, còn là sữa
nóng nữa. Thẩm Xuân Hinh, cô đùa đó hả?” Cô ta
bật cười, híp mắt, có chút khổ sở.

Nhân viên phục vụ đương nhiên là biết cô, gật
đầu một cái rồi đi ra.

Mạc Thanh Mây chống cằm, nhìn vũ nữ đang
nhảy cuồng nhiệt ở tâng một, mở miệng nói:
“Thẩm Xuân Hinh, tôi không vui”

Lời này nói ra từ miệng cô ta, khó tránh khỏi
có chút miễn cưỡng.

Tôi mím đôi môi, nhìn cô ta: “Là do Hàn Trí

Người tới người đi như nước, cô ta tìm được
một chỗ ngồi đẹp ở tầng hai, gọi một chai rượu
vang.

Hình như cô ta đã tới từ lâu rồi, nhìn thấy tôi
vẫy vẫy tay: “Ở đây này!”

Ngồi xuống trước mặt cô ta, tôi giành lấy ly
rượu trong tay cô ta, gọi nhân viên phục vụ tới,
nói: “Phiên anh cho tôi một ly sữa bò nóng”

“Tới quán bar mà uống sữa tươi, còn là sữa
nóng nữa. Thẩm Xuân Hinh, cô đùa đó hả?” Cô ta
bật cười, híp mắt, có chút khổ sở.

Nhân viên phục vụ đương nhiên là biết cô, gật
đầu một cái rồi đi ra.

Mạc Thanh Mây chống cẵm, nhìn vũ nữ đang
nhảy cuồng nhiệt ở tầng một, mở miệng nói:
“Thẩm Xuân Hinh, tôi không vui”

Lời này nói ra từ miệng Vào đọc tại truyen.one nhé

cô ta, khó tránh khỏi có chút miễn cưỡng.

Tôi mím đôi môi, nhìn cô ta: “Là do Hàn Trí

__ Trung hay là do quan hệ mẹ chồng nàng dâu xảy
ra chuyện rồi?”

Kết hôn được mấy ngày đã kêu than khổ rồi,
ngoại trừ việc này có lẽ không còn chuyện gì khác
nữa.

Cô ta nhìn, chống cảm, mắt khép hờ, vô cùng
quyến rũ: “Cô đã từng gặp qua kiểu bố mẹ có con
trai đã kết hôn rồi mà còn muốn gạt con dâu ra,
cố tình muốn chen vào chưa?”

Tôi trả lời thật lòng: “Phó Thắng Nam và tôi
đều không có bố mẹ, ông nội Phó rất ít khi nhúng
tay vào cuộc sống vợ chồng của chúng tôi, cho
nên tôi không có cách nào trả lời câu hỏi này của
cô được.”

Cô ta bật cười khanh khách, nghe vô cùng
châm chọc: “Quả nhiên, cuộc sống không thể nào
cứ theo ý mình được, nếu sớm biết như vậy thì tôi
sẽ chẳng kết hôn đâu.”

Phụ nữ có thai tâm trạng không ổn định có lẽ
là chuyện bình thường, ngẫm nghĩ một chút, tôi

 

nói: “E rằng bọn họ chỉ muốn ở lại chăm sóc cô :
mà thôi, dù sao cô cũng là phụ nữ mang thai, cần
quan tâm chăm sóc nhiều hơn”

Cô ta cười nhạt: “À, không nói nữa”

Nhân viên phục vụ bưng sữa nóng ra, cô ta
nhíu mày, để ly sữa qua một bên, dường như
không muốn uống.

“Uống nước ép trái cây không?” Phụ nữ mang
thai dễ cảm thấy buồn nôn, sữa có mùi, cô ta
không thích cũng là chuyện bình thường.

Cô ta gật đầu, tôi nhìn nhân viên phục vụ:
“Một ly sinh tố xoài.”

Nhân viên phục vụ gật đầu rồi rời đi.

Mạc Thanh Mây nhìn tôi, không khỏi nói: “Sao
cô biết được tôi thích uống sinh tố xoài?”

“Trước đây tôi từng thấy cô uống rồi” Tôi trả
lời, ánh mắt nhìn xuống tầng một.

“Nhìn thấy người quen à?” Cô ta nhìn theo ánh
mắt tôi rồi hỏi.
“WO cac… .L2i. a… (ca Tổ
“Cô gái ngồi trên ghế dài kia trông hơi quen
mắt” Tôi nheo mắt trả lời, rồi nhìn kĩ hơn.

Mạc Thanh Mây cũng nhìn một lúc, chậc một
tiếng rồi nói: “Cô nhìn xem người đàn ông đang
ngồi bên cạnh cô ta kìa, là biết cô ta là ai ngay”

Bọn họ đang đưa lưng về phía các cô, có nhìn
cũng chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng, nghe Mạc
Thanh Mây nói như vậy, tôi lại chăm chú nhìn hai
người kia.

Tôi không khỏi giật mình: “Thẩm Minh Thành
à” Vào đọc tại truyen.one nhé

Mạc Thanh Mây nhún vai: “Hai anh em các cô
đúng là thần giao cách cảm đó”

Nhìn kĩ cô gái đang ngồi cạnh anh ta kia, ăn
mặc có chút hở hang, ban nãy tôi chỉ cảm thấy
quen thuộc, vẫn chưa kịp nhận ra cô ta là ai.

Lúc này nhìn lại thấy rõ, đó là Vương Yên
Nhiên, thì không khỏi nhíu mày, người phụ nữ này
sao lại quấn lấy Thẩm Minh Thành rồi?

Thấy tôi nhíu mày, Mạc Thanh Mây quen
miệng nói: “Loại công tử ăn chơi như Thẩm Minh
Thành này, bên người có mấy cô thì quá là điều
bình thường rồi, huống chỉ còn tự mình dâng lên,
cô đừng quan tâm, chơi chán rồi anh ta lại đổi
thôi mà”

Trong lúc này, tôi không hề lo lắng chuyện
giữa Thẩm Minh Thành và Vương Yên Nhiên,
người tôi lo là Hồ Diệp, cô ấy vừa sinh con xong,
còn chưa hết thời gian ở cữ, hôm nay nhìn thấy cô
ấy, thấy cô ấy gầy đi nhiều.

Chỉ sợ chuyện này của Thẩm Minh Thành, cô
ấy cũng biết.

Thấy tôi đứng dậy, Mạc Thanh Mây đè lại:
“Chị gái ơi, chị định đi làm gì vậy? Nếu anh ta đã
không muốn lo lắng cho gia đình thì cô đi giết anh
ta đi, rồi đặt bài vị của anh ta trước mặt Hồ Diệp,
linh hồn anh ta vẫn sẽ bay ra ngoài mà ngoại tình
thôi, cô cứ để anh ta phóng túng chán thì thôi đi”

 


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.