Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi – Chương 395



Chương 395: Người biết đau không chỉ là em (8)

 

Dừng lại một chút, tôi nói: “Nhà họ Cố gồm cả
Cố Diệc Hàn, tôi không định can thiệp vào nữa.
Nếu như cô thật sự coi tôi là bạn bè thì làm phiền
cô, từ nay về sau đừng dùng loại tình bạn này để
ép buộc tôi. Chuyện trên thương trường, tôi sẽ
không quan tâm tới, lại càng không làm ra chuyện
gây tổn hại cho Phó Thắng Nam”

Cúp điện thoại, tôi kìm nén cảm xúc, Tuệ Minh
đã ngủ từ lâu.

Vốn dĩ, tôi định tham gia kỳ thi kiểm tra đầu
vào của Đại học, nhưng ngày càng dài, tôi đã bỏ
lỡ hôm thi đầu vào nên giờ lại thành rảnh rỗi.

Buổi tối.

Phó Thắng Nam trở về, có lẽ là do uống rượu
nên nhìn mặt anh hơi mệt mỏi.

Nhìn thấy tôi đang ngồi ngây người ở phòng

khách, anh đặt chìa khóa xe xuống, đi tới ngồi
cạnh tôi, anh ôm tôi vào trong lồng ngực, giọng
nói dịu dàng: “Tại sao không gọi điện cho anh
vậy?”

Tôi ngạc nhiên, quay đầu nhìn anh, ánh mắt
tôi dừng lại máy sợi râu mọc dưới cảm anh nói:
“Em sợ anh bận rộn công việc.”

Anh chôn đầu vào vai tôi: “Cái gì cũng không
có quan trọng bằng em”

“Bữa chiều ăn gì vậy?” Anh mở miệng, ánh
mắt đảo qua một vòng trong phòng khách hỏi:
“Tuệ Minh đâu rồi?”

“Nó đang ngủ rồi, sáng nay mới phát sốt” Tôi
mở miệng nói, trong lòng đang nghĩ có nên hỏi
anh về Cố Diệc Hàn không?

Anh gật đầu, lại ôm tôi: “Tuấn Anh đã tới đây
sao?”

Tôi ừ một tiếng, im lặng một lúc rồi ngửa đầu
lên nhìn anh: “Buổi sáng, em xem tin tức thấy Tập

đoàn Phó Thiên thu mua không ít cổ phần của.

Hoàng Hiên. Tập đoàn Phó Thiên muốn bắt đầu
nghiên cứu lĩnh vực AI sao ạ?”

Câu hỏi này không hỏi trực tiếp nhưng mà
người đàn ông thông minh như này sao có thể
không nhận ra tôi muốn hỏi chuyện gì chứ?

Sắc mặt của Phó Thắng Nam đen lại: “Ai gọi
điện thoại nói cho em biết vậy?”

Sau một lúc, dường như anh ý thức được
giọng điệu của mình hơi lớn, anh nói nhẹ nhàng
hơn: “Đó là chuyện trên thương trường, anh sẽ xử
lý tốt, em không cần quan tâm đâu”

Anh nói rất thản nhiên nhưng bên trong chứa
tia lạnh lẽo.

Nghe thấy vậy, cô hiểu anh không muốn cô
can thiệp, trong chuyện này, anh tự có cách xử lý
riêng.

Tôi mím môi lại, cúi xuống nhìn ngón tay của
mình suy nghĩ, rồi khế nói: “Ừ, anh đừng mệt mỏi quá:

Anh đứng dậy nói: “Còn có việc nên anh phải
tới phòng sách xử lý. Anh sẽ cố gảng xong nhanh
rồi xuống đây với em” Sau đó anh đi lên trên tâng
vào phòng sách.

Nhìn theo bóng dáng dứt khoát của anh, tôi
có hơi sững sờ, bỗng nhiên, tôi nhớ tới bản thân
mình đã quên không hỏi anh ăn cơm chưa.

Tôi đứng dậy đi vào phòng bếp, nấu qua loa,
thả ít gia vị vào rồi tôi bưng lên trên tầng.

Cửa phòng sách không đóng, anh đang gọi
điện thoại bên trong.

Đầu bên kia điện thoại không biết nói gì, anh
đang dùng bút máy viết, bởi vì đã ghì mạnh nên
dường như muốn đâm thủng bản hợp đồng trên
bàn, mực lan ra vùng lớn, nhìn cực kỳ chói mắt.

Đôi mắt anh u ám, hiển nhiên anh cũng để ý
tới hành động của mình như mà sức lực vẫn
không hề giảm.

Ngược lại còn tăng lên: “Nói xong rồi sao?”
Giọng nói tức giận.

Bên kia điện thoại có vẻ cũng phát hiện
nhưng vẫn như trước tiếp tục nói.

Phó Thắng Nam hạ thấp giọng nói: “Tôi và
anh ta được coi là anh em sao? Chuyện thương
trường không thể hiểu đâu”

Tức giận.
Cúp điện thoại, anh nheo mắt lại, hung ác nhìn

xuống nét mực trên bàn, nhấc tay lên coi như
không có chuyện gì tiếp tục ký tên.

Nhưng mà lực lại hơi chếch khiến cho cà phê
đổ ra bàn.

Người đàn ông thanh lịch và kiêu ngạo, ngay
ngắn lấy ra khăn tay, từ từ lau sạch vết bẩn trên
bàn.

Ở trong thương trường lăn lộn đã nhiều năm,
anh đã không còn là thiếu niên dễ dàng thể hiện
cảm xúc trên mặt, điều này không phải tốt hay
xấu.

Con người sau khi trải qua nhiều chuyện thì

Bên kia điện thoại có vẻ cũng phát hiện
nhưng vẫn như trước tiếp tục nói.

Phó Thắng Nam hạ thấp giọng nói: “Tôi và
anh ta được coi là anh em sao? Chuyện thương
trường không thể hiểu đâu”

Tức giận.
Cúp điện thoại, anh nheo mắt lại, hung ác nhìn

xuống nét mực trên bàn, nhấc tay lên coi như
không có chuyện gì tiếp tục ký tên.

Nhưng mà lực lại hơi chếch khiến cho cà phê
đổ ra bàn.

Người đàn ông thanh lịch và kiêu ngạo, ngay
ngắn lấy ra khăn tay, từ từ lau sạch vết bẩn trên
bàn.

Ở trong thương trường lăn lộn đã nhiều năm,
anh đã không còn là thiếu niên dễ dàng thể hiện
cảm xúc trên mặt, điều này không phải tốt hay xấu.

Con người sau khi trải qua nhiều chuyện thì

sẽ biết rõ bản thân mình muốn cái gì, mình cần
cái gì. So với người khác càng hiểu rõ cách để tồn
tại.

“Cốc cốc!” Tôi giơ tay lên gõ cửa.

Phó Thắng Nam ngẩng đầu lên nhìn thấy tôi ở
ngoài cửa hơi nhướng mày, trên mặt không có gì
bất thường, anh cười đạm mạc, nói: “Em làm món
gì nhìn ngon vậy?”

truyen one chúc các bạn đọc truyện vui vẻ

Tôi mỉm cười đi vào trong phòng khách, đặt
đồ lên trên mặt bàn. Giống như không có chuyện
gì, giúp anh lau khô cà phê rớt ra bàn.

Tôi tiện tay lấy khăn trên tay anh vứt vào
thùng rác nói: “Là mì xào, lần đầu tiên em thử nấu
đấy, anh ăn thử chút đi”

Anh cười dịu dàng, dường như chuyện lúc nãy
chỉ là khúc nhạc, anh tao nhã ăn.

Tôi giúp anh thu dọn đống lộn xộn trên bàn
nói: “Gần đây, cô vẫn khỏe chứ?”

Phó Bảo Hân là mẹ kế của Cố Diệc Hàn, nhìn

theo mối quan hệ này thì Phó Thẳng Nam và Cố
Diệc Hàn cũng được coi là anh em họ.

Anh vừa ăn mì vừa nói: “Ừ1”

Ánh mắt tôi nhìn xuống tài liệu trên bàn, đó là
kế hoạch thu mua Tập đoàn Cố Nghĩa, thời gian
soạn thảo là hai năm trước.

Tại sao lại phải để tới hiện tại mới ký kết?

Trên bản hợp đồng bị dính mực, tôi lấy khăn
lau đi.

“Không lau được đâu” Từ phía sau truyền đến
giọng nói của anh, trầm thấp: “Mực nước là khó
tẩy sạch nhất, hơn nữa lại còn dính trên giấy”

Tôi mím môi lại, bỏ tài liệu ra, vẫn không nói
chuyện.

Thấy anh sắp ăn xong bát mì, tôi cười nhẹ hỏi:
“Ăn có ngon không?”

Anh gật đầu: “Rất ngon” Anh hôn xuống trán
tôi một cái: “Hồ Diệp cũng sắp xuất viện, ngày

mai, chúng ta đi thăm cô ấy đi”
Hiếm khi anh có thể nhớ được những chuyện
như vậy, tôi gật đầu cười nói: “Được, chúng ta đi
cùng nhau”

Dừng lại một chút, tôi ngẩng đầu lên thử hỏi:
“Phó Thắng Nam, chúng ta cùng hẹn đi lấy nhẫn
được không?”

Anh hơi mím môi: “Hả?”

“Có qua có lại, chung quy cũng là quá khứ rồi,
có đúng không?” Tôi ngẩng đầu nhìn anh mở
miệng nói: “Tuệ Minh là người nhà họ Trịnh, em
yêu con, cũng yêu anh. Trịnh Tuấn Anh đến thăm
con, nhiều người trên thế giới này yêu thích con.
Đây là chuyện tốt”

Hơi chần chừ, anh nhìn tôi nói: “Em đồng ý để
cho Trịnh Tuấn Anh tới thăm Tuệ Minh sao?”

Tôi gật đầu: “Anh ta là bố của Tuệ Minh, em
không có cách nào cản trở. Hơn nữa, em muốn có
một đứa con của riêng chúng ta được không anh?”

Tôi thấy rõ cơ thể anh cứng lại, một lát sau
anh mới thốt lên: “Được chứ!”

Cái này… Là đồng ý chứ?

Tóm lại đây là chuyện vui vẻ.

Vê chuyện của Cố Diệc Hàn, có lẽ tôi không
nên can thiệp vào là tốt nhất.

Thu dọn xong bát đũa, tôi đi xuống dưới tầng.

Tuệ Minh đã ngủ cả ngày, cũng không có
buồn ngủ nữa, ở trong phòng khách chơi đùa với
Cục Tuyết.

Trong nhà nuôi chó cũng có chỗ tốt, ít ra có
thể chơi đùa với trẻ con.

Cục Tuyết có bộ lông trắng như tuyết. Phó
Thẳng Nam bận rộn nhiều việc, tôi vẫn nghĩ anh
không ở nhà mà ở công ty.

Tuệ Minh nói: “Mẹ ơi, có phải là chú Thắng
Nam có rất nhiều việc phải làm không, chú ấy thật
sự rất vất vả”

Tôi cười yếu ớt nói: “Sống trên đời này, nếu

 

như muốn người khác kính trọng mình thì phải
chịu đựng được gian khổ mà người bình thường
không thể chịu được, đau khổ về thể xác là nỗi
khổ dễ chịu đựng nhất thế giới này”

Đau khổ nhất là nỗi đau đớn trong tận sâu
tâm hồn.

Helen tới biệt thự, tôi không hề dự đoán được.
Nhưng cô ấy đã tới rồi thì không thể đuổi đi được.

Cô ấy cực kỳ phẫn nộ nói: “Thẩm Xuân Hinh,
cô đem toàn bộ tiền cho Cố Diệc Hàn. Tôi đã nghĩ
rằng cô đang giúp anh ấy nhưng mà tôi không
ngờ được, cô có khác gì Phó Thảng Nam đâu
chứ? Đều dùng cách hèn hạ đó để hãm hại anh ấy:


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.