Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi – Chương 393



Chương 393: Người biết đau không chỉ là em (6)

Tôi ngửa đầu nhìn qua khuôn mặt của anh,
bình tĩnh và chăm chú: “Em yêu anh, Phó Thẳng

Nam:

Anh cười, giống như ánh nắng chói chang của
ngày nắng tháng tư: “Anh cũng yêu em”

Đây là lần đầu tiên, chúng tôi nói ra ra lời từ
sâu thẳm trong trái tim của nhau.

Anh nói: “Cảm ơn eml”

Tôi giật mình: “Cảm ơn em vì cái gì?”

Cảm ơn em vì nguyện ý yêu anh, cảm ơn em vì
đã nguyện ý trở về.

Mùa đông ở thủ đô dài đằng đẳng, từ tháng
mười một đã bắt đầu, sau đó kéo dài sang tận hai
ba tháng của năm sau.

Tuệ Minh bị cảm thì kiểu gì buổi sáng rời
giường cũng nhất định không tỉnh táo nổi.

Phó Thắng Nam không có ở đây, trên tủ đầu
giường để lại một tờ giấy: “Trời lạnh, em ra ngoài
nhớ mặc thêm nhiều quần áo, uống nhiều nước
ấm một chút”

Tôi cười yếu ớt, thu lại tờ giấy.
Nhìn khuôn mặt nhỏ của Tuệ Minh đỏ rực,

không tránh khỏi đau lòng, cuối cùng vẫn lấy ra
điện thoại gọi cho Trịnh Tuấn Anh.

“Chào cô, Thẩm Xuân Hinh!” Giọng điệu của
người đàn ông lạnh như băng.

Tôi cũng không thèm để ý, có hơi im lặng một
tí, sau đó mở miệng:

“Bác sĩ Trịnh, anh có thể tới bên Đông Giao
một chút không? Tuệ Minh nóng sốt, người bệnh
ở đây nhiều tôi sợ dễ lây bệnh với nhau”

Đây là cái cớ, nhưng bất kỳ chuyện gì đều cần
một điểm để dựa vào, nếu không thì mọi chuyện
sẽ giải quyết thế nào đây.

Đầu bên kia điện thoại, Trịnh Tuấn Anh im
lặng một lát, rồi mở miệng nói: “Được!”

Nói xong thì anh ta liền cúp điện thoại.

Khoảng mười phút sau, người liền tới nơi, mở
cửa ra, tôi có hơi không ngờ tới.

“Anh làm việc gần đây sao?” Phải biết rằng,
chỗ anh ta ở tới chỗ này ít nhất cũng bốn mươi
phút, anh ta nhanh chóng tới đây như vậy ngoại
trừ làm việc gần đây thì anh ta không có cách nào
bay tới nhanh như vậy.

Anh ta mím môi, không có trả lời vấn đề của
tôi, chỉ mở miệng hỏi: “Tuệ Minh sao rồi?”

“Còn hơi sốt, nhiệt độ có hơi cao!” Tôi mở
miệng trả lời, rôi nhường đường cho anh ta đi vào.

Trong tay anh ta cầm theo cái hòm thuốc,
không thèm đổi giày liền đi vào luôn rồi, tôi nhìn
anh ta thật ra Trịnh Tuấn Anh rất tốt với Tuệ Minh.

Cha con liền tâm, quan hệ máu mủ, làm sao
chặt đứt cho được.

Tôi đi theo anh ta vào phòng ngủ của Tuệ
Minh, anh ta đo nhiệt độ cơ thể cho Tuệ Minh, rồi
quay đầu nhìn tôi:

“Trong nhà có nước đá cục không?”
Tôi gật đầu: “Có!”

“Cầm khăn bao lấy nước đá tới đây làm biện
pháp vật lý để hạ nhiệt cho con bé. Một hồi tìm
thêm chăn mầền, tạo nhiệt độ trong nhà cao lên
chút”

Anh ta vừa nói vừa tìm đồ trong hòm thuốc.

Tôi ngẩn người: “Thời tiết không lạnh lắm, tạo
thêm độ nóng trong nhà, con bé đang phát sốt thì
làm sao chịu nổi?”

Anh ta dừng lại động tác trên tay, ngước mắt
nhìn tôi, híp híp mắt nói: “Cô là bác sĩ hay tôi là
bác sĩ?”

“Anh…” Tôi ngậm miệng, xoay người đi ra

phòng bếp lấy nước đá, dựa theo lời anh ta nói,
khóa cửa tăng nhiệt độ trong phòng nóng lên lại
đi tìm mấy cái chăn.

Chuẩn bị đồ đạc kỹ càng, rồi anh ta bỗng
nhiên ngước mắt nhìn qua tôi một chút, có hơi
cau mày: “Cô tới phòng khách chờ tôi đi, tôi ra là
được!”

Tôi vốn còn muốn nói thêm gì đó, nhưng hình
như anh ta không quá đồng ý với việc cho tôi ở lại,
tôi nhìn lại thấy quần áo trên người mình có hơi
mỏng manh.

Nên tôi dứt khoát đi tới phòng ngủ của Tuệ
Minh, trong phòng ngủ bắt đầu đốt lò sưởi, Phó
Thẳng Nam kêu nhân viên làm thêm giờ, mỗi sáng
sớm đều tới thật sớm nhóm lửa, nguồn nhiệt có
thể duy trì cho cả ngày, cho nên không lạnh lắm.

Có lẽ khoảng nửa tiếng sau, Trịnh Tuấn Anh đi
ra, đem cái hòm thuốc để trên bàn phòng khách,
rồi anh ta đi vào phòng bếp rửa tay.

Anh ta mở miệng nói: “Sốt cao đã hạ rồi, hai
ngày nay ở nhà nghỉ ngơi, dưỡng bệnh cho tốt là
được, ăn đồ ăn thanh đạm một chút, chua cay

hay dầu chiên đều không nên để cô bé đụng tới.”

Anh ta hơi dừng lại một chút rồi sau đó nói
tiếp: “Tôi để thuốc ở trong phòng, một ngày uống
một lần là được, không cần uống quá nhiều, con
nít uống thuốc nhiều sẽ không tốt cho sức khỏe,
vì trong thuốc cũng có ba phần độc”

Tôi gật đầu, đứng bên cạnh anh ta, thấy dưới
mí mắt anh ta là một quầng thâm đen, rõ ràng là
bởi vì ngủ không ngon mà bị quầng thâm.

Nghĩ nghĩ một lát lại nhịn không được hỏi ra:
“Bên ngoài hình như lại có tuyết rơi rồi, chút nữa
là tới nghỉ trưa hay anh ở lại ăn cơm đi”

Bởi vì gặp chuyện của Tuệ Minh, tôi thừa nhận
đã khá lâu tôi chưa gặp lại anh ta, thậm chí còn
không muốn để anh ta bước vào nhà họ Phó.

Thậm chí còn nghĩ tới, hy vọng Phó Thắng
Nam đừng qua lại với anh ta, loại chuyện như này
cũng thể hiện là sẽ không có ai tranh đoạt Tuệ
Minh với tôi.

Nhưng tôi cũng không thể ích kỷ như vậy!

Anh ta hơi chân chờ một chút, kéo khăn tay
lên xoa xoa, liếc mắt nhìn tôi: “Cô biết nấu cơm
sao?”

Tôi…

Tôi hơi dừng một chút, cuối cùng gật đầu: “Ừ!”
Nghĩ nghĩ rồi tôi lại nói thêm: “Tôi sẽ nấu cơm,
không có ai giúp tôi chăm sóc Tuệ Minh, anh coi

như giúp tôi đi, ở lại chăm sóc Tuệ Minh một lát”

Đôi lông mày của anh ta hơi nhướng lên, gật
đầu xem như đồng ý.

Tôi nhẹ nhàng thở ra một hơi, thấy anh ta
cũng không ở lại phòng khách mà trực tiếp đi tới
phòng ngủ của Tuệ Minh.

Đúng vậy, cha với con gái, tóm lại vẫn phải để

Tôi với Phó Thắng Nam, dù sao vẫn muốn có
một đứa nhỏ.

Ở bên trong tủ lạnh còn chút nguyên liệu nấu
ăn, bởi vì Tuệ Minh bị bệnh không ăn được đồ ăn

có khẩu vị nặng mùi, tôi cơ bản chỉ làm những
món ăn có vị nhạt hơn.

Đồ ăn cho ba người, không bao lâu sau thì đã
làm xong.

Lúc đi tới phòng ngủ của Tuệ Minh để gọi hai
người, tôi thấy Tuệ Minh đã tỉnh, đang ngồi ở trên
giường chơi đùa cùng Trịnh Tuấn Anh, nhóc con
còn cười tới bị tắt huyết quản.

Cười tới ho khan liên tục, Trịnh Tuấn Anh giúp
cô bé thuận khí, gương mặt anh ta tràn đầy sự
cưng chiều.

“Ăn cơm thôi nào!” Tôi mở miệng phá vỡ bầu
không khí hoàn hảo của hai cha con.

Còn rộng lượng hơn nữa sao?

Nhưng nhìn tới giọng điệu vui cười của anh ta,
tôi có hơi khó chịu, đứa nhỏ này dù sao cũng là
do tôi nuôi lớn.

Là tôi cứu giúp bé.

Hai người tỉnh táo lại, nét cười trên mặt Trịnh
Tuấn Anh tan đi, đứng dậy xoay người qua ôm lấy
Tuệ Minh.

Bạn đang đọc tại truyen.one

Tuệ Minh rất tự nhiên vươn tay cười nói: “Mẹ,
vừa rồi con với chú Tuấn Anh chơi đùa tới đột
nhiên thay đổi nhận thức luôn ấy ạ, con hỏi chú ấy
khi dùng sầu riêng và dưa hấu nện vào đầu thì cái
nào đau hơn, mẹ đoán thử xem, ai bị đau hơn ạ?”

Trịnh Tuấn Anh ôm Tuệ Minh ra khỏi phòng
ngủ, lực chú ý của tôi đều dừng lại bên người hai
cha con họ.

Thuận miệng trả lời: “Sầu riêng!”

“Ha ha ha ha!” Tuệ Minh cười to ra tiếng, bởi vì

quá vui sướng nên nhóc con lại ho khan.

Trịnh Tuấn Anh vỗ vỗ cho cô bé thuận khí,
bình thản nói: “Cổ họng còn chưa tốt hẳn đau,
không cho phép con cười nữa.”

Lời này nói ra mặc dù nghiêm túc, nhưng rõ
ràng mang theo giọng điệu cưng chiều.

Tuệ Minh bình tĩnh lại, nhìn tôi nói: “Mẹ, mẹ với

chú Trịnh nói y chang nhau, sầu riêng và dưa hấu
sao lại đau được, tất nhiên là đầu mình mới đau
chứ!”

Nhóc con vừa mở miệng xong thì lôi kéo Trịnh
Tuấn Anh chơi trò đoán suy nghĩ.

Bên trên bàn ăn, Tuệ Minh ăn nhiều hơn so với
bình thường một ít, lúc vui vẻ phấn khích xong thì
không bao lâu sau lại ngủ quên.

Trên ghế sô pha, Trịnh Tuấn Anh thu dọn hòm
thuốc chuẩn bị rời đi.

Tôi im lặng một hồi, mở miệng nói: “Bác sĩ
Trịnh Tuấn Anh, anh có thời gian không? Chúng ta
nói chuyện một lát?”

Anh ta mím môi, gật đầu, ngồi lại trên ghế sô
pha, ánh mắt lạnh nhạt nói: “Được!”

Tôi hít vào một hơi, đi thẳng vào vấn đề: “Năm
đó, lúc Vũ Linh ra đi, để Tuệ Minh lại cho tôi, cô ấy
đã nói răng đời này không cho anh nhận lại con bé”

Tôi vừa nói xong, ánh mắt anh ta liền lạnh
xuống, xen lẫn đau đớn, anh ta mở miệng: “Tôi hiểu!”

“Tuệ Minh là con của anh, điều này ai cũng
không phủ định được” Tôi mở miệng, cảm xúc
bình tĩnh lại:

“Bao gồm cả Vũ Linh”

Anh ta hình như có hơi không ngờ tới mà
ngước mắt lên nhìn tôi, cau mày nói: “Cho nên?”

“Mọi chuyện xảy ra giữa bản thân anh và Vũ
Linh, cũng không cần phiền tới tôi nhúng tay vào,
cũng không có cách nào, từ nhỏ Tuệ Minh đã
được nuôi dưỡng bên người tôi, tôi hy vọng anh
có thể hiểu được”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.