Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi – Chương 389



Chương 389: Người biết đau không chỉ là em (2)

 

Vừa dứt lời đã muốn kéo tôi rời đi, Phó
Thắng Nam nhìn chằm chằm vào tôi, lông
mày khẽ nhướng lên. Rõ ràng lúc này trên
gương mặt kiêu ngạo ưu nhã của người
đàn ông đã có chút oán giận.

Tôi không khỏi mỉm cười, kéo Mạc
Thanh Mây lại rồi nói: “Chờ tôi một lát.”

Sau đó, tôi đi về phía Phó Thắng Nam,
ngửa đầu nhìn anh rồi nói: “Anh đi đi, chờ
đến khi em giúp cô ấy xem thì sẽ đi tìm
anh”

Nói xong, tôi khẽ nhón chân chủ động
hôn lên mặt anh một chút, còn chưa kịp
xoay người đã bị anh kéo lại.

Ánh mắt của người đàn ông vô cùng
thâm thúy u ám: “Chỉ như vậy đã có thể
đuổi anh đi rồi sao?”

Đáy mắt anh thoáng qua một tia sáng,
tôi hiểu ý của anh, vì thế bèn nhón chân
hôn một cái lên môi anh rồi cười yếu ớt nói:
“Như vậy có thể chưa?”

Anh gật đầu, cười nói: “Buổi tối sẽ đòi
lại.”

“Mẹ nó!” Mạc Thanh Mây mờ miệng:
“Các người có cần anh anh em em như vậy
không, tối về nhà lăn một trận không phải
là được rồi sao?”

Tôi…

Quả nhiên là hào phóng mà.

Sau khi tạm biệt Phó Thắng Nam, tôi
vào phòng cô dâu cùng với Mạc Thanh
Mây.

Mạc Thanh Mây kéo tôi ngồi xuống,
vừa nói chuyện vừa ăn gì đó: “Tôi nói này,
cô và Phó Thắng Nam có nghĩ đến chuyện
tổ chức một hôn lễ công khai không?”

Tôi hơi sửng sốt một chút, khẽ lắc
đầu: “Nếu như công khai cử hành hôn lễ
thì cũng có nghĩa thân phận của Tuệ Minh
sẽ bị người khác đào ra. Như vậy còn chưa
phải lúc, tôi với anh ấy như bây giờ cũng
rất tốt rồi.”

Cô ta cau mày: “Nhưng mà người bên
ngoài đều bàn tán rất nhiều về hai người
đấy, nếu như không làm sáng tỏ thì sợ rằng
truyền thông sẽ có thể càng bôi nhọ cô
nhiều hơn.”

Tôi cười cười: “Mỗi ngày đều tự mình
sống thật tốt là được rồi, những lời người
khác nói thì không cần nghe”

Cô ta bu môi: “Cũng chỉ có cô mới
rộng lượng như vậy mà thôi.”

Bỗng nhiên, có người đưa lễ phục tới:

“Cô Mạc, đây là áo cưới của cô ạ.”

Nhìn thấy sáu nhân viên phục vụ áo
mũ chỉnh tề cầm hộp gỗ đàn hương đi vào,
đồng loạt đứng sang một bên.

Tôi không khỏi có chút sửng sốt, nhìn
về phía Mạc Thanh Mây: “Cô đừng nói thật
sự sẽ tổ chức theo nghỉ thức cưới hỏi ngày
xưa luôn nhé?”

Một câu nói khiến cả đám người trong
phòng đều bật cười, cô ta đứng dậy đi xem
lễ phục. Toàn bộ trang phục đều được phối
rất hài hòa, giày cưới cũng chung một bộ.

Ánh mắt tôi rơi vào hộp đàn hương
bằng vàng trước mặt, vì thế không khỏi mờ
miệng nói: “Vàng này được điêu khắc rất
đặc biệt, hình như ở phía trên còn được
khắc đậu đỏ nữa”

Cô ta gật đầu: “Đây là Hàn Trí Trung
làm đấy, anh ấy nói đậu đỏ tương tư, ngụ ý
tôt đẹp.”

Tôi không khỏi thầm cảm thán, nghỉ
thức hôn lễ thật sự rất tốt đẹp.

Bắt đầu tiếp khách từ lúc giữa trưa,
cho nên ngay khi cơm nước xong thì cô ta
lại kéo tôi vào trong phòng khách ngồi chờ.

Có thể đến tham gia đám tiệc của nhà
họ Mạc đều là những gia đình có danh
tiếng và mặt mũi ở thủ đô.

Tuy nói rằng công khai kết hôn nhưng
cũng chỉ có một hai nhà truyền thông được
mời đến dự, hơn nữa đều là những người
có danh tiếng trong giới truyền thông.

Những người này, đa phần đều biết
chuyện gì có thể công khai, chuyện gì
không thể công khai.

Trong giới truyền thông cũng đều có
quy củ, nếu như có thể giữ vững quy củ thì
mới có thể cùng nhau tồn tại trên đỉnh đầu
kim tự tháp.

Mạc Đình Sinh và Lâm Uyên canh giữ
trong phòng, sắp xếp việc tiếp khách.

Thật ra thì tôi cũng không có tác dụng
giúp ích gì cả, chỉ thỉnh thoảng đi lấy một
chút đồ lặt vặt mà thôi.

Thế nhưng Mạc Thanh Mây lại lo lắng
cho tôi, vì thế mọi chuyện đều bảo nhân
viên phục vụ đi lấy, tôi chỉ cần ngồi sau
lưng Mạc Thanh Mây mỉm cười là được.

“Một lát đi vào chính là ông lão nhà họ
Mục, rất có mặt mũi trong giới quý tộc ở
thủ đô đấy, có lẽ chú ba của cô sẽ quen
biết ông ấy” Mạc Thanh Mây mờ miệng,
trong lúc nói chuyện bèn ném một quả
hạch nhân vào trong miệng mình.

Cô ta ăn rất thường xuyên, theo bản
năng tôi nhìn xuống bụng cô ta rồi không
khỏi nảy sinh nghỉ ngờ. Bình thường cô ta

ông cố chấp với thức ăn như vậy, tại
Thấy tôi nhìn chằm chằm vào người
mình, cô ta đành nhún vai thừa nhận: “Hai
tháng rồi, không có phản ứng gì cà, chỉ
muốn ăn thôi.”

Tôi hơi sửng sốt: “Thật sự có rồi sao?”

Cô ta gật đầu: “Đúng vậy, tôi cũng ba
mươi mốt rồi, đang trong thời kỳ mang thai
tốt nhất mà, sao có thể bỏ qua cơ hội này
được chứ”

Dừng một chút, cô ta không khỏi nhìn
lại tôi: “Không phải, chắc là cô ba mươi rồi
nhỉ. Cô và Phó Thắng Nam không có kế
hoạch tự mình sinh một đứa à?”

“Còn sớm mà!” Tôi mờ miệng, trả lời
qua loa lấy lệ.

Sau khi nhìn thấy một đám người từ
bên ngoài đi vào thì không khỏi lên tiếng:
“Có lẽ nhà họ Mục mà cô vừa nhắc đã đến

Mạc Thanh Mây quay đầu, trùng hợp
nhìn thấy một đám người đang vây quanh
một ông lão có mái tóc hoa râm, mặc trang
phục truyền thống cùng nhau bước vào.

Nhìn sơ cũng đã tầm chín mươi tuổi
rồi.

Bạn đang đọc tại truyen.one

“Ông nội Mục!“ Ông lão vừa mới đi
vào, Mạc Thanh Mây đã mờ miệng thân
thiết gọi, sau đó lại kéo tôi cùng đi lên.

Ông lão cười yếu ớt, sự uy nghiêm
trên gương mặt gần như bầm sinh vậy:
“Con nhóc này, ông còn nhớ trước cháu chỉ
là một cô gái trẻ mà thôi, sao vừa mới đảo
mắt thì đã phải lập gia đình rồi chứ. Thời
gian trôi qua thật nhanh mà, thật nhanh
quá đi.”

“Ông nội Mục, ông đừng cảm khái về
thời gian nữa. Ông nhất định sẽ sống lâu
, sức khỏe càng ngày càng khỏe

mạnh mà”

Mạc Thanh Mây luôn miệng khen
không ngớt, dẫn đến ông lão vô cùng vui
mừng, kéo cô ta đi vào phòng tiếp khách.

Kế đó, Mạc Thanh Mây mỡ miệng giới
thiệu tôi: “Ông nội Mục, đề cháu giới thiệu
với ông một chút nhé. Người này là Thầm
Xuân Hinh, là con gái của anh cháu”

Ông cụ Mục hơi ngần người, quan sát
tôi một chút rồi nói: “Cô gái này chính là
người mà anh cháu tìm năm đó sao?”

Mạc Thanh Mây gật đầu: “Đúng vậy,
đã tìm nhiều năm như vậy rồi, bây giờ cũng
coi như tìm được”

Tôi cười yếu ớt miệng chào hỏi: “Chào
ông Mục!”

Ông lão kéo tôi, ngược lại hơi tỏ ra
nghỉ hoặc: “Chẳng phải bốn năm trước tên
là cái gì Lâm đó sao? Tại sao bây giờ sửa

lại rôi, cái tên này sao cứ đổi tới đồi lui,
không đặt họ Mạc luôn nhỉ?”

Cái gì Lâm trong miệng ông cụ có lẽ
chính là Lâm Hạnh Nguyên, tôi cười nhẹ
một tiếng, coi như đáp lời.

Mạc Thanh Mây mờ miệng nói: “Ông
nội Mục, không đúng không đúng. Không
có Lâm gì cả, là Thẩm. Lần trước ông ra
nước ngoài nên không gặp được, lần này
phải nhìn cô ấy thật kỹ đấy. Cô ấy mới
chính là con gái của nhà họ Mạc chúng
cháu.”

Ông cụ gật đầu cười nói: “Được được,
con gái nhà họ Mạc bọn cháu ai nấy đều
xinh đẹp trẻ trung, ông cũng không nhớ
nổi nữa”

Một đám người cũng lục đục đến
đông đủ, vì thế chúng tôi bèn đưa ông cụ
vào phòng tiếp khách.

Mạc Thanh Mây kéo tôi rồi nói: “Đi, đi
thay quần áo đi

Nhìn thấy trang phục phù dâu của cô
ta đưa cho tôi cũng là quần áo thời cổ xưa,
tôi không khỏi cảm thấy hơi bất ngờ:
“Quần áo này có phải quá sang trọng rồi
không?”

Cô ta lắc đầu: “Không sang trọng,
chính là phải như vậy mà. Đây là dựa theo
trang phục của công chúa ngày xưa mà
may cho cô đấy.”

Tôi cười cười, cũng không hiểu lắm.

Sau khi thay xong quần áo đã là sáu
giờ chiều, nghi thức kết hôn chú trọng nhất
chính là giờ giấc, vì thế chúng tôi bèn vội
vàng chạy đến hiện trường hôn lễ.

Hiện tại, các tân khách đều đã ngồi
xong, Hàn Trí Trung cũng thay xong quần
áo, dáng vẻ anh tuấn vô song. Cho dù là
trang phục truyền thống hay hiện đại, khi

ặc trên người anh ta đều hiện lên nét
tuân tú lịch sự, rồng trong loài người.

“Một lát nữa cô ở phía sau tôi, đây là
vòng long phượng, một lát nữa sẽ trao đồi,
cô cầm nhé.” Mạc Thanh Mây đưa hộp đàn
hương qua cho tôi, qua loa thông báo mấy
câu.

Tôi gật đầu, nhìn thấy toàn thân Mạc
Đình Sinh đang mặc một bộ đồ tây màu
đen tuyền, dáng người kiên nghị cao ngất.
Tuy người đàn ông này đã tầm năm mươi
nhưng khí chất vẫn rất nổi bật, không hề
có dấu vết theo năm tháng.

“Một lát nữa anh tôi sẽ dắt tôi vào
trong” Mạc Thanh Mây nhỏ giọng nói bên
tai tôi: “Sau này khi cô và Phó Thắng Nam
tổ chức hôn lễ thì cứ để cho anh tôi tự tay
giao cô cho anh ta, như vậy cả đời sẽ viên mãn!”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.