Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi – Chương 386



Chương 386: Oán hận bị chôn ở trong lòng (10)

 

Tôi dừng lại khó hiểu hỏi: “Cảm ơn vì
điều gì?”

Helen mím môi, nói: “Cảm ơn cô đã
không yêu anh ấy.”

Tôi ngần người ra, không biết phải nói
gì.

“Chúng ta vẫn có thể làm bạn chứ?”
Helen mờ lời, ánh mắt của cô ấy rơi trên
người tôi.

“Từ khi nào mà chúng ta không phải là
bạn của nhau kia chứ?” Tôi đặt câu hỏi
ngược lại.

Cô ấy bật cười: “Thẩm Xuân Hinh,
cảm ơn cô rất nhiều.”

Tôi vốn tường cô ấy đến đây để kiếm
chuyện cãi vã với tôi, thế nhưng không ngờ
rằng… lại là chuyện mà tôi không lường
trước được như thế này.

Ngồi một lúc sau, tôi không kìm lòng
được thốt lên: “Cái chết của chú Cố và dì
Trương là một cú sốc nặng nề đối với Cố
Diệc Hàn. Sự xuất hiện của tôi đã khiến
anh ta bất ngờ, tôi biết mình đã mắc nợ
anh ta quá nhiều. Nhưng sau tất cả, tôi vẫn
không thề dùng tình cảm hay thậm chí là
sự ấm áp của mình đề đáp lại anh ta, thế
nên tôi đã chọn cách né tránh.”

Helen nhìn tôi bằng đôi mắt sâu thằm
rồi nói: “Trái tim anh ấy là một thung lũng
hoang vắng. Tôi đã cố gắng kéo anh ấy lên
nhưng tôi lại bất lực không thể làm gì được.
Bốn năm trước tôi đã cùng anh ấy trờ về
đây, anh ấy ở Giang Ninh được nửa năm,
tôi không biết tại sao anh ấy lại muốn đến

Giang Ninh. Tối nào anh ấy cũng đi uống
rượu đến tận khuya, say khướt không thiết
tha gì, ngay cả bản thân mình cũng không
quan tâm, huống chỉ đến người khác. Sau
đó, anh ấy thấy Phó Bảo Hân tuyên bố tại
một cuộc họp tài chính nói rằng sẽ cắt
giảm nhân sự, có người tìm đến anh ấy và
nhờ anh ấy giúp đỡ.”

“Sau này anh ấy trờ về Giang Ninh
giúp đỡ Phó Bảo Hân, biết được chuyện về
cha mẹ anh ấy, tôi vốn nghĩ anh ấy sẽ
khiến Phó Bảo Hân sống không bằng chết
nhưng lại không ngờ anh ấy lại không làm
gì cả. Anh ấy chỉ dồn hết tâm sức để giải
quyết vấn đề tranh đấu của Phó Thiên.
Trước đây tôi không hiểu, nhưng bây giờ
dường như tôi đã hiều rồi, rốt cuộc thứ mà
anh ấy muốn tranh giành chỉ duy nhất một
mình cô mà thôi.”

Nói xong, Helen ngẩng đầu lên nhìn

tôi cười nói: “Cô cũng đừng để bụng, tôi
biết những chuyện này không nên nói với
cô, nhưng mà mấy năm nay tôi đến nước
Mỹ không có bất cứ người bạn nào cả.”

“Thực ra thì đôi khi tôi thật sự rất
muốn nói với cô rằng anh ấy cần cô đến
nhường nào, cô giống như người cứu rỗi
linh hồn của anh ấy vậy. Đôi khi tôi còn
nghĩ rằng nếu như cô ở bên cạnh anh ấy
thì có lẽ anh ấy cũng sẽ không đau khổ
như vậy, nhưng tôi… ”

Tôi im lặng, không biết phải trả lời như
thế nào.

Helen giống như đang tự nói chuyện
với chính mình: “Bốn năm trước, cô chỉ ở
bên cạnh anh ấy vỏn vẹn trong một tháng
ngắn ngủi mà đã khiến cho anh ấy nhớ
nhung cô cả một đời. Lúc đó tôi không
hiều, vào buồi tối ngày hôm đó khi cô xuất
hiện trong văn phòng làm việc của Cố

Nghĩa, tôi ð trong phòng đọc sách của anh
ấy nhìn thấy một cái thẻ USB. Cô có biết
không, bên trong cái thẻ USB đấy ghi lại
tất cả sự suy sụp sau sinh của cô. Anh ấy
yêu cô, tình cảm ấy cũng không biết từ
đâu mà có.”

Sự xuất hiện đột ngột của Trần Văn
Nghĩa khiến tôi hơi bất ngờ, trên tay của
anh ta cầm một chiếc áo khoác rồi khoác
lên người tôi và nói: “Thưa cô chủ, tổng
giám đốc Phó nói rằng bên ngoài trời rất
lạnh, sức khỏe của cô không được tốt,
không thích hợp ở bên ngoài quá lâu.”

Rõ ràng vệ sĩ đã gọi điện cho Phó
Thận Ngôn và anh đã biết tôi đang gặp ai.

Tôi gật đầu, nhìn Helen nói: “Chắc là
bữa khác chúng ta sẽ hẹn gặp rồi nói tiếp.”

Helen mím môi, ánh mắt rơi vào Trần
Văn Nghĩa, không biết tại sao cô ấy lại nói:
“Tình yêu của Phó Thận Ngôn chính là sự
giam cầm và cấm đoán cô hay sao?”

Tôi mỉm cười nhẹ và không đáp lại.

Ra khỏi quán cà phê với Trần Văn
Nghĩa, tôi ngồi im lặng trong xe.

Trần Văn Nghĩa chốc chốc lại nhìn
sang tôi, cứ muốn nói rồi lại thôi, cuối cùng
anh ta cũng lên tiếng: “Thưa cô chủ, tổng
giám đốc vẫn đang ở bệnh viện.”

Ý của câu này chính là muốn tôi đến
bệnh viện thăm Phó Thận Ngôn, tôi mím
môi, cảm chặt thẻ USB do Helen đã đưa
cho tôi trong tay.

“Về nhà đi, bên ngoài lạnh lắm”
Chuyện này bây giờ nên đối mặt như thế
nào tôi còn chưa từng nghĩ tới.

Trần Văn Nghĩa hơi dừng lại, cũng
không nói gì thêm rồi đưa tôi trờ về biệt
thự.

Tuệ Minh vừa nhìn thấy tôi thì cô bé
đã chạy tới rồi kéo tay tôi nói: “Mẹ, mẹ đã
đi đâu thế?”

Tôi ôm lấy cô bé rồi nói: “Mẹ đi gặp
một người bạn thôi.” Tôi trả lời qua loa cho
xong chuyện.

Mấy ngày nay, dường như tôi lại bắt
đầu lặp lại cái trạng thái ngơ ngác như
người mất hồn. Tôi không biết mình muốn
làm gì, không có định hướng và kế hoạch
trong tương lai, trong đầu tôi cảm thấy rất
rối bi.

Lo xong hết cho Tuệ Minh, tôi đi đến
phòng đọc sách rồi mờ thẻ USB lên xem.

Bốn năm trước, những ngày tôi ð bên
cạnh Cố Diệc Hàn đối với tôi đều là những
ký ức mơ hồ.

Tôi biết rằng anh ta đối xử với tôi rất
tốt, thế nhưng tôi đã chọn cách quên tất
cả các chỉ tiết ð đấy.

Đoạn video được mờ ra, ngôi biệt thự,
khung cảnh và con người quen thuộc ở
vùng ngoại ô phía nam Hà Nội hiện ra
trước mắt tôi.

Sau khi đứa trẻ mất đi, tôi không
muốn nhìn thấy mọi thứ nên đã gào thét và
tìm cách trốn chạy.

Sự quan tâm và bao dung của Cố Diệc
Hàn được ghi lại trong đoạn video từng
chút từng chút một.

Trong những ngày đó, tôi thường
xuyên suy sụp tỉnh thần, có khi nửa đêm
đột nhiên lại tình dậy rồi dùng dao muốn tự
sát trong biệt thự. Khi đó Cố Diệc Hàn đã
chặn tôi lại, vì để không làm tôi bị thương
nên con dao đã vô tình đâm vào anh ta.
Những ký ức này tôi không còn nhớ rõ nữa
nhưng tôi biết trên bụng của Cố Diệc Hàn
có một vết sẹo.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại truyen one

Trong biệt thự ngoại ô phía nam, sau
này tôi cũng không hề nhìn thấy thứ gì sắc
nhọn nào khác nữa.

Video rất dài, tôi không xem hết, tôi
biết sau khi xem xong thì cảm giác áy náy
có lỗi trong tôi sẽ giày vò tôi càng lúc càng
sâu đậm hơn cho nên tôi tắt video di.

Tại sao tất cả mọi chuyện đều phải
làm cho rõ ràng vậy? Cuộc sống mơ hồ
mới là một cuộc sống hạnh phúc nhất.

Bà ngoại tôi thường nói rằng chỉ có
những người phụ nữ ngốc nghếch mới có
thể sống hạnh phúc cả đời.

Bởi vì họ biết cách quên và cách
buông bỏ, họ luôn quan tâm đến trạng thái
trước mắt, quan tâm đến những thứ tốt
đẹp khác đang đón chờ sau này.

Chạng vạng tối, tôi nhận được một
cuộc gọi từ Lâm Uyên.

Giọng nói của người phụ nữ nghẹn
ngào trong điện thoại, mang theo vẻ đau
đớn không thề chịu đựng được, bà ấy nói:
“Thẩm Xuân Hinh, mẹ là… mẹ của con!”

Loại tâm trạng gì đây?

Tôi còn chưa suy nghĩ kỹ, trong lòng
thoáng nhói lên sự đau đớn, cũng không
phải oán hận hay tức giận gì, mà chỉ là sự
bất lực khó nói.

Bà ấy khiến tôi mất đi sinh mạng của
một đứa trẻ, tôi phải đối mặt với bà ấy như
thế nào đây?

Một lúc lâu sau, tôi nói: “Có chuyện gì
vậy?”

Giọng điệu này tôi đã cố gắng để
kiềm chế hết sức, cũng không phải lạnh
lùng nhưng chắc chắn cũng không thể là
sự thân thiện niềm nờ.

Bà ấy thờ dài yếu ớt ð đầu dây bên kia
rồi nói tiếp: “Nếu như con không muốn gặp

mẹ thì mẹ cũng sẽ không ép con nhưng
mà con là con của mẹ, con vẫn còn cả một
chặng đường dài phía trước. Dù thế nào đi
chăng nữa thì con cũng đừng đề bản thân
phải hối hận sau này, lỗi lầm của Phó Thận
Ngôn mẹ cũng không có quyền để oán
giận.”

Tôi im lặng không trả lời, không phải
tôi không biết nói gì mà là do tôi thấy người
đàn ông kia đang đi vào phòng đọc sách.

Chỉ hơn mười giờ đồng hồ không gặp
mà sắc mặt của anh đã trở nên hơi tái
nhợt, đôi mắt đen láy mang theo sự yếu ớt
của người bệnh.

Trần Văn Nghĩa nói rằng Phó Thận
Ngôn đã quỳ ở nhà họ Mạc cả một đêm
cho nên bị ốm và đang ở trong bệnh viện.

“Tôi cúp máy trước!” Tôi nói xong thì
đề điện thoại trên tay xuống, ánh mắt nhìn
về người đàn ông đang đi về phía tôi.

Bốn mắt đối diện nhau, đôi mắt của
anh đen nhánh truyền đến vẻ dịu dàng, có
chút bất lực: “Trần Văn Nghĩa nói rằng cả
sáng tới tối em đều không ăn cái gì cả, sao
em lại không quan tâm đến chính mình
như vậy?”

Tôi nhìn anh và nói: “Em không đói!”
Tôi cũng không hỏi anh đã khỏe lại chưa,
cũng không hỏi tại sao anh không nằm
trong bệnh viện.

Anh bước đến chỗ tôi, lòng bàn tay
nóng hầm hập: “Lát nữa em đi ăn với anh
đi, gầy quá cũng không tốt đâu.”

Phó Thận Ngôn kéo tôi xuống lầu,
bước đi có chút nặng nề, dường như anh
đang sợ sốt cao không khỏi nên muốn
quay lại.

Tôi đi theo bóng lưng anh, một nỗi
đau mỡ mịt nào đó tràn về.

“Các phóng viên đã bắt được tin tức

vê việc anh nhập viện và bị Phó Thiên tấn
công. Anh đã nghĩ cách để đối phó chưa?”

Anh quay đầu nhìn lại, ánh mắt rơi trên
người tôi: “Ồ bên cạnh anh, em có vui
không?”

Tôi sững sờ, im lặng một hồi lâu: “Em
chưa từng nghĩ sẽ rời xa anh.”

Không tính là hạnh phúc nhưng ít nhất
đó là sự yên tâm.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.