Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi – Chương 382



Chương 382: Oán hận bị chôn ở trong lòng (6G)

 

“Bời vì xuất thân của em, gả cho Phó
Thắng Nam là may mắn lớn nhất trong
cuộc đời em rồi. Mặc dù em biết tình cảm
của anh ấy đối với Lâm Hạnh Nguyên
không bình thường. Ban đêm nghe thấy
tiếng sấm chớp ầm ầm trên trời đã lo lắng
nó sẽ làm Lâm Hạnh Nguyên sợ hãi, lập
tức lấy xe đi đến nhà của cô ta. Anh có biết
lúc đó trong lòng em ghen tị đến mức nào
không? Em cũng sợ tiếng sấm nhưng lại
không thể gọi điện thoại cho Phó Thắng
Nam, bời vì em biết anh ấy còn có người
mà anh ấy muốn đến bảo vệ, cho nên chỉ
có thể cuộn tròn trong chiếc chăn dày,
chống chịu từng tiếng sấm sét vang dội
giữa trời đêm.”

Ngày cứ thế trôi qua, nó giống như
một đoạn phim cũ lưu trong ổ cứng, không
nhắc đến nó thì sẽ chìm vào quên lãng
nhưng một khi nhắc đến, sẽ cảm thấy
chua xót và đau đớn.

Ý nghĩa của những kỳ niệm có lẽ cũng
giống như vậy.

Thẩm Minh Thành muốn mờ miệng an
ủi tôi nhưng ánh mắt của anh ấy nhìn về
phía sau lưng tôi, hơi ngập ngừng một
chút, cuối cùng cũng không nói câu nào.

Tôi đoán được đấy là ai, quay đầu lại
thì đúng là Phó Thắng Nam. Ánh mắt của
anh nhạt nhẽo không rõ đang có cảm xúc
gì.

Thẩm Minh Thành đứng dậy, đơn giản
thông báo một vài câu rồi rời đi.

Tuệ Minh chạy ra sân sau chơi ném
tuyết. Cả một phòng khách to như vậy, bây
giờ chỉ còn có tôi và Phó Thắng Nam.

Tôi quay đầu lại, cụp mắt nhìn xuống
chiếc điện thoại đang cầm trong tay.
Những lời lúc nãy tôi nói, không biết anh
đã nghe được ít hay nhiều rồi.

Khẽ thờ dài một cái, tôi không lên
tiếng nữa.

Đột nhiên anh khoác một chiếc áo
khoác lên người tôi, khiến bả vai dần ấm áp
hơn: “Thủ đô đã vào mùa đông rồi, em
phải mặc quần áo dày hơn đấy.”

Giọng nói trầm ấm của người đàn ông
phát ra với chất giọng quyến rũ đến mê
người.

Tôi gật đầu, giơ tay kéo lấy chiếc áo
thì thấy anh không biết lấy từ đâu ra một
mầu thuốc lá đã châm lửa.

Bạn đang đọc tại truyen.one

Tôi hơi nhíu mày, nhìn anh ưu nhã
ngậm mầu thuốc lá vào trong miệng hút

khiên tôi phải trầm tư suy nghĩ, đã bao lâu
rồi tôi không thấy anh hút thuốc lá vậy.

“Không biết ngày mai có tuyết rơi
không?” Tôi mở miệng, phá vỡ bầu không
khí yên lặng.

Anh hít một hơi thật dài rồi kẹp mầu
thuốc lá ð đầu ngón tay thon dài, nhìn vô
cùng ưu nhã.

“Tối nay anh cùng em đi ngắm tuyết.”
Lời này, mặc dù nghe không hiểu thấu
nhưng tự nhiên lại thấy vô cùng vui vẻ.

Tôi sinh ra ở phía Nam, có nhìn thấy
tuyết nhưng chưa từng nhìn thấy tuyết rơi
phủ đầy mọi cảnh vật, nghĩ thôi cũng đã
cảm thấy rất đẹp rồi.

Tôi đứng dậy đi về phía anh, khóe
miệng nở một nụ cười: “Được thôi, từ nhỏ
đến lớn em chưa từng ngắm tuyết rơi suốt
đêm đâu, nghĩ lại cũng thấy có chút kích động.”

Anh ngoái đầu lại nhìn tôi, trong hơi
thð còn nhiễm mùi thuốc lá lại thoảng qua
một mùi hương quen thuộc.

Anh không muốn đề cho mùi thuốc lá
ám đến người tôi nên dịch chuyền mầu
thuốc lá ra xa một chút: “Xuân Hinh, không
muốn gặp thì có thể không gặp.”

Tôi hơi ngần người, ngước mắt lên
nhìn anh lại đụng vào đôi mắt đen thâm
thúy sâu thằm của anh.

Ánh mắt liếc nhìn đóm lửa nhỏ trong
tay anh, không biết đang có tâm trạng gì,
tôi đưa tay cầm lấy mầu thuốc lá trong tay
của anh, đặt lên miệng nhẹ nhàng hít một
hơi.

Chỉ cảm thấy mùi thuốc lá nồng đậm
khiến người ta muốn ho khù khụ, không hề
thích cái mùi này một chút nào. Cũng may
ôi không nuốt nào, chỉ bị khói thuốc mịt

mù vây quanh.

“Nghịch ngợm!” Anh mờ miệng, lấy
mầu thuốc từ trong tay tôi, vội vàng dập đi
rồi ném vào trong thùng rác.

Đôi mắt đen láy của anh rơi trên người
tôi, cảm xúc có hơi mơ hồ: “Nếu tâm trạng
em không được tốt thì có thể tìm anh để
trút giận.”

Tôi nờ nụ cười yếu ớt, không khỏi lắc
đầu: “Phó Thắng Nam, em mệt rồi.” Thật
sự rất mệt, có quá nhiều chuyện đè nén ở
trong lòng cho nên tôi cảm thấy vô cùng
chán nản và đau khổ trong cuộc sống này.

Anh ôm tôi vào lòng, cả người tôi đều
bị anh ôm trọn làm tôi thấy hơi đau, là
trong lòng thấy hơi đau.

“Lần đầu tiên nhìn thấy bà ấy, trong
lòng em cảm thấy vô cùng vui vẻ. Lúc này
em mới biết được trên thế giới này thế nào
mới là duyên phận. Khi đó em nghĩ, một

người phụ nữ đến tuổi như bà ấy vẫn có
thể xinh đẹp, ưu nhã đến như vậy, thật sự
là món quà mà ông trời ban tặng, bà ấy vì
Lâm Hạnh Nguyên mà làm tổn thương em.
Ở trong nhà kho đấy, em từng chút từng
chút cảm nhận cái chết của đứa bé đang
ngày càng đến gần. Khi đó em hận bà ấy,
em đã thề nếu em còn sống, em muốn bà
ấy phải trà một cái giá thật đắt, phải khiến
cho bà ấy nhận lấy sự đau khổ gấp mười
lần so với đau khổ của em khi mất đi đứa
bé.”

Nhắc đến đứa bé, nỗi đau trong lòng
tôi ngày càng lan rộng.

Tôi ngừng một chút, hít lấy một hơi,
nén lại cảm giác khó chịu ở trong lòng:
“Nhưng em chưa từng nghĩ đến, cái giá
cuối cùng mà em phải trả không hề nhỏ.
Nếu như được quay về quá khứ, em thà
rằng chúng ta chưa từng quen biết nhau,

em không gả cho anh, em cũng chưa từng
đi đến Giang Ninh, cả đời này hai ta chưa
từng gặp nhau, có lẽ đó chính là điều may
mắn nhất trong cuộc đời.”

Cả người bị anh ôm trọn, tôi có thể
cảm nhận được nỗi đau của anh, trái tim
tôi lại càng đau đớn hơn.

Hơi thờ của anh trờ lên dồn dập, có lẽ
do đang phải cố kìm nén cảm xúc của
mình.

Tôi tiếp tục nói, giống như một con rối
bị điều khiển: “Bốn năm trước em rời khỏi
nơi này, lúc đấy em rất hận anh, thậm chí
còn nghĩ tới cả đời này không gặp lại anh
nữa, bỏ mặc những người xung quanh,
những người đã gắn bó với em từ lúc em
vừa sinh ra, hoàn toàn buông bỏ tất cả.”

“Nhưng cuộc sống mà, làm sao có thể
diễn ra như mình mong muốn được chứ.
Lúc gặp anh ở Hoàng An, em phát hiện ra
mình không hận nổi, nỗi oán hận đè nén
trong lòng bao nhiêu năm điều bộc lộ hết
ra bên ngoài. Em biết, nếu em đã không
thể hận anh thì em cũng không thể hận bà
ấy được, bà ấy là mẹ của em, đó là sự thật
không thể trốn tránh. Cho dù có xảy ra
chuyện như thế nào, mắc sai lầm có lớn
đến đâu thì cuối cùng em vẫn phải bình
thản gánh chịu mọi nỗi đau.”

Tôi dồn hết những oán hận và đau
đớn chất chứa ở trong lòng, đề chúng lớn
dần theo thời gian.

Tôi biết, tất cả mọi người điều hy vọng
tôi có thể buông bỏ mọi chuyện trong quá
khứ sau đó bắt đầu lại một lần nữa. Nhưng
mọi tuyệt vọng bị chôn xuống dưới đất, chỉ
cần một chút nước tưới lên cũng đủ để nó
lớn dần.

Phó Thắng Nam nói: “Bốn năm trước,
sau khi em bỏ anh đi, căn biệt thự này trờ

lên bằng giá, trống rỗng, trong nhà không
có hơi người, trống trải một cách lạ thường.
Có đôi khi vào lúc nửa đêm tỉnh lại, nghe
thấy tiếng khóc của đứa bé và sự đau đớn
của em, anh giống như bị người ta bóp
chặt cổ vậy, hoàn toàn không thể thờ
được. Sau này Trần Văn Nghĩa kiên quyết
bảo anh dọn ra ngoài, nhưng anh không
muốn rời đi. Trong phòng mặc dù trống
vắng nhưng ít ra vẫn còn có chút hơi thờ
của em.”

Anh nói: “Thầm Xuân Hinh, chúng ta
đều là những con người có tâm hồn tan
nát. Ngay cả là cánh diều đứt dây cũng
muốn quấn lấy mà bay lên trời.”

Tôi ngửa đầu nhìn anh, thấy ánh mắt
của anh ôn nhu một cách lạ thường: “Nơi
này.” Ngón tay thon dài của anh đặt ở trên
ngực, giọng nói trầm thấp: “Trừ em ra,
chưa từng có người nào đặt chân vào đây cả ”

Tôi mím môi, hít một hơi thật dài, nhận
ra mình không nên chìm đắm trong vũng
bùn của quá khứ.

Ngồi thằng người lên, tôi nói: “Phó
Thắng Nam, em muốn yên lặng.”

Đột nhiên phát hiện ra tôi không thể
oán hận ai được, không thể oán hận Lâm
Uyên bởi vì bà ấy là mẹ của tôi, người bắt
đầu mọi chuyện để bà ấy làm những
chuyện sai trái chính là Phó Thắng Nam.

Nếu như ngay từ đầu người quay trờ
về nhà họ Mạc không phải là Lâm Hạnh
Nguyên thì tất cả mọi chuyện này điều sẽ
không xảy ra.

Lâm Hạnh Nguyên vô tội, Lâm Uyên
vô tội, mà ngay cả Phó Thắng Nam cũng
vô tội.

Mỗi điểm xuất phát của mỗi người đều
là vì những người mình yêu thương và quan tâm.

Cho nên đến cuối cùng, mặc dù mỗi
người đều có những vết thương chồng
chất nhưng cũng không thề xóa bỏ được.

Phó Thắng Nam còn muốn nói điều gì
đó nhưng lại bị tôi đầy ra. Những chuyện
này không nên bàn luận nữa, một khi bàn
luận cũng không biết nên oán ai mới là
đúng.

Trờ về phòng ngủ, tôi khóa trái cửa lại
để ngăn cách giữa tôi và Phó Thắng Nam.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.