Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi – Chương 381



Chương 381: Oán hận bị chôn ở trong lòng (5)

“Mắng cái gì vậy?” Tính khí của Phó
Thắng Nam rất lạnh lùng, khi hỏi thì anh
thản nhiên bỏ rau đã cắt vào nồi, tâm trạng
khá uề oải.

Trần Văn Nghĩa đưa tay sờ sờ mũi của
mình, nói: “À tôi đã xử lý rồi.”

Phó Thắng Nam nhướng mày, động
tác trong tay dừng lại, đáp: “Ừm!”

Một tiếng “ừm” này nghe thì có vẻ rất
nhẹ nhàng, nhưng nếu là người hiểu anh
thì đều biết anh đang tức giận.

Trần Văn Nghĩa rửa tay nói: “Tôi cần
làm gì nữa không?”

Phó Thắng Nam không bắt đầu giao
việc mà chỉ nói: “Cậu có biết một người

phụ nữ quan tâm nhất đến điều gì trong
cuộc đời mình không?”

Trần Văn Nghĩa sửng sốt một chút,
hiển nhiên anh ta không biết câu trả lời,
anh ta đoán mò: “Ngoại hình?”

Phó Thắng Nam khẽ mìm cười, trong
đôi mắt đen láy ấy có một nụ cười rạng rỡ,
nhưng lại vô cùng lạnh lùng.

“Chỉ có phá hủy những thứ cô ta quan
tâm nhất thì cô ta mới nhớ được.”

Trần Văn Nghĩa nhướng mày nói: “Tôi
hiểu rồi.”

Trần Văn Nghĩa kéo khăn giấy ở một
bên lau tay rồi cầm điện thoại chuẩn bị rời
đi.

Phó Thắng Nam lấy cái nồi trên bếp
ga xuống, bình thản nói: “Dù sao cô ta
cũng là phụ nữ, nên chừa một chút thể
diện. Gọi điện cho Tuấn Anh hỏi thử, nếu

cậu ây đề tâm thì cậu có thể dạy dỗ cô ta
một bài học nhẹ nhàng, còn nếu không
thèm để ý thì cậu cứ làm vừa đủ là được.”

Trần Văn Nghĩa gật đầu, xoay người
rỡi khỏi phòng bếp.

Tôi đang ðở phòng khách cách đó
không xa nên đều nghe thấy những lời này,
Trần Văn Nghĩa đi ra ngoài, nhìn thấy tôi thì
có chút kinh ngạc, nhưng trong chốc lát,
anh ta cười nói: “Cô chủ.”

Sau đó rời đi.

Tôi đứng ð chỗ cũ, khi Phó Thắng
Nam đi ra khỏi bếp, ánh mắt anh rơi vào
đôi chân trần giẫm trên sàn nhà của tôi,
anh cau mày: “Sao em không mang dép?”

Tôi mð miệng: “Vừa rồi xuống lầu gấp
quá nên em quên.”

Tôi được anh ôm lên đi về phía phòng
ngủ.

Lúc anh chuẩn bị xuống lầu lần nữa,
tôi kéo áo của anh, anh nhìn tôi mỉm cười:
“Có chuyện gì vậy?”

“Em khát nước” Vừa rồi tôi xuống lầu
uống nước, không ngờ lại nghe thấy bọn
họ nói chuyện.

Anh gật đầu: “Được, chờ anh một
chút.”

Uống nước xong, anh trực tiếp bưng
thức ăn đã nấu lên đặt trước mặt tôi, giọng
điệu ôn nhu: “Ăn xong ngủ một giấc thật
ngon, nhé?”

Tôi gật đầu, tôi không hỏi về chuyện
của Lâm Diên, chúng tôi không phải là
người tốt, vậy tại sao phải đấu tranh với
việc khoan dung làm gì cho mệt thân.

Nói là đói nhưng thật ra tôi cũng chỉ
ăn vài miếng, tôi không có cảm giác ngon
miệng lắm.

Thấy tôi không ăn, anh cau mày:
“Không ngon miệng sao?”

Tôi lắc đầu, nghiêng người vào vòng
tay của anh rồi khẽ thờ dài: “Ngon lắm,
nhưng hình như em không còn đói nữa.”

Anh cũng không ép tôi ăn, trong
trường hợp này, tôi sẽ nôn ra nếu ăn quá
nhiều.

Anh hiểu tôi thậm chí còn hơn cả
chính tôi.

Chỉ tranh thủ thời gian im lặng, chúng
tôi ngồi với nhau như thế này, không ai lên
tiếng cả.

Mê man chìm vào giấc ngủ, anh lại
nắm tay ôm tôi vào lòng, giọng nói trầm
thấp vang lên: “Xuân Hinh, thực sự xin lỗi.”

Giọng nói mơ hồ quá, tôi lại tiếp tục
ngủ.

Ngày hôm sau.

Hiếm khi thấy Thẩm Minh Thành đến,
anh ấy đến một mình và còn mang theo
một số thứ.

Hầu hết là mua cho Tuệ Minh.

Thấy sắc mặt của tôi không tốt lắm,
anh cũng không kiêng dè Phó Thắng Nam
mà nói thằng luôn: “Hay là trờ về nhà họ
Thẩm đi.”

Mặc dù nhà họ Thẩm ở trung tâm
thành phố nhưng lại là nơi có quân đội, nếu
phóng viên vô tình bước vào sẽ bị pháp
luật trừng trị.

Tôi lắc đầu, Tuệ Minh có vẻ thích
những thứ mà anh ấy mang qua, ngay cả
hộp bao bì cũng không muốn bỏ di.

Nghĩ đến chuyện Hồ Diệp, tôi không
khỏi nhíu mày: “Anh đã đi gặp Hồ Diệp
chưa?”

Anh ấy sửng sốt một chút, nhẹ giọng

Biết anh ấy chỉ nói cho có lệ, tôi đau
đầu: “Thẩm Minh Thành, nếu anh không
yêu thì hoàn toàn có thể để cô ấy rời di.
Anh cứ đề cô ấy bên cạnh anh, nhưng lại
mặc kệ không hỏi han gì, anh tính làm gì
vậy? Anh đã cân nhắc về chuyện sau này
của đứa bé chưa?”

Đọc full tại truyen.one

Anh ấy cau mày, đưa tay nhéo nhéo
mi tâm, thở dài nhìn tôi nói: “Xuân Hinh,
em đừng xen vào chuyện này được không?
Hồ Diệp sinh con, anh cũng đã bù đắp
không ít, không đề cô ấy chịu ủy khuất
đâu.”

Tôi im lặng, một lúc lâu sau tôi nhìn
anh ấy và nói: “Anh thích Vương Yên Nhiên
đó sao?”

Anh ấy khẽ nhíu mày: “Vui thôi, đừng
nghĩ nhiều.”

“Mẹ ơi, con gặp bà ngoại khi cậu tới
đón con, bà ngoại nói bà mấy ngày nữa bà
sẽ qua gặp mẹ đấy” Tuệ Minh đột nhiên
nói.

Tôi sửng sốt một chút, không khỏi
nhìn về phía Thẩm Minh Thành: “Bà
ngoại?”

Anh ấy gật đầu: “Là Lâm Uyên, hiện
giờ bà ấy làm ð một quỹ từ thiện. Anh đã
gặp bà ấy ð trường của Tuệ Minh, chỉ đơn
giản là chào hỏi một câu thôi.”

Tôi mím môi không nói nữa.

Nếu không nhắc tới thì e rằng tôi sẽ
gần như quên mất mối quan hệ của tôi với
Lâm Uyên.

Thấy tôi im lặng, Thầm Minh Thành do
dự một hồi: “Anh biết trong lòng em oán
hận bà ấy, nhưng dù sao bà ấy cũng là
người sinh ra em, cũng tìm em cả đời này
rồi. Trong chuyện này có nhiều chuyện
ông thể tránh được, Xuân Hinh, có lẽ bà

ây còn đau khổ hơn em đấy.”

Tôi mím môi, tay cầm chiếc cốc hơi
nóng lên: “Thẩm Minh Thành, lần đầu tiên
em gặp bà ấy, người ta nói mặt mũi của em
khá giống bà ấy. Sau khi về đến nhà, em
đã soi gương một lúc lâu, trong lòng cũng
thầm nghĩ, nếu mẹ của em không bò rơi
em thì cũng đâu tầm tuổi của bà ấy”

“Khi còn rất nhỏ, bà ngoại nói em là
bồ công anh, khi được mẹ ôm trên tay đã
vô tình bị gió thổi bay đi, sau khi bay theo
gió rời xa vòng tay của mẹ thì em gặp được
bà ngoại. Thật ra em chưa bao giờ oán hận
bà ấy, dù bà ngoại nuôi em lớn nhưng bà
chưa bao giờ nói với em rằng em bị bỏ rơi,
em chỉ là một đứa trẻ bị gió thổi bay mà
thôi.”

Tuệ Minh nhìn tôi, cô bé nhích người
dựa vào lòng tôi, cất giọng an ủi: “Mẹ,
không sao đâu, mẹ còn có con mà.”

Tôi mỉm cười, sự chua xót trong lòng
cũng vơi bớt đi.

Nhìn Thẩm Minh Thành, tôi nói tiếp:
“Cho nên, em không bao gið phải oán hận
bà ấy vì đã vứt bỏ em. Sau khi biết Lâm
Hạnh Nguyên chính là người con gái mà bà
ấy tìm kiếm nhiều năm, em thực sự rất
ngưỡng mộ. Bà ấy bù đắp, chiều chuộng
Lâm Hạnh Nguyên, tất cả em đều nhìn
thấy được. Em ngưỡng mộ Lâm Hạnh
Nguyên vì có một người mẹ có thể đối xử
tốt với cô ta bằng mọi cách, nhưng em
không ngờ người mà bà ta không từ thủ
đoạn kia lại chính là em.”

Tôi bật cười và cảm thấy hơi nực cười.

Thẩm Minh Thành nhìn tôi, trong mắt
hiện lên vẻ đau khổ, hít sâu một hơi nói:
“Xuân Hinh, người ta không thể sống mãi
với quá khứ được, đúng không?”

Tôi biết con người không thể sống mãi

trong quá khứ, nhưng dù vậy, những tồn
thương đó đã thực sự tồn tại.

“Vì vậy, em không dám hận bà ấy,
cũng không dám trách bà ấy, bởi vì em và
bà ấy có quan hệ huyết thống, em chỉ đem
những đau đớn kia chôn chặt trong lòng
mình, tự mình giải tỏa mà thôi.“ Nhìn Thẩm
Minh Thành, lòng tôi đau như bị mèo cào:
“Thẩm Minh Thành, em không rộng lượng
như vậy, anh có biết tại sao em không
muốn nhìn thấy anh bỏ mặc Hồ Diệp
không? Bởi vì em rất giống cô ấy, rất hèn
mọn muốn có được tình yêu thương.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.