Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi – Chương 379



Chương 379: Oán hận bị chôn ở trong lòng (3)

 

Thật sự làm người khác khó chịu!

Tôi dừng bước, quay đầu lại nhìn và
gọi một tiếng: “Cô Lâm”

Cô ta nhìn tôi, vẫn đeo cặp kính râm
đen trên mặt, không nhìn thấy ánh mắt cô
ta thề hiện điều gì.

“Cô Lâm, cô có biết tại sao trong bốn
năm nay, ngay cả khi cô trờ thành người
phụ nữ của Trịnh Tuấn Anh rồi, Phó Thắng
Nam cũng không thèm liếc cô một cái nào
không?”

Một số người nói rằng nếu bị chó cắn,
chúng ta không thể cắn lại nó, chỉ có thể
ánh đi để nó không tiếp tục cắn mình nữa.

Vậy tại sao chúng ta không thể thằng
tay đánh chết con chó đó luôn? Chó mà
cắn người, nếu giữ lại thì hậu quả sẽ càng
nghiêm trọng, chi bằng giải quyết luôn một
lần cho xong.

Tôi chọc đúng vào nỗi đau của Lâm
Diên khiến cô ta nổi giận: “Liên quan gì
đến cô!”

“Tại sao lại không liên quan đến tôi
nhỉ? Tôi lo lắng cho chồng tôi chứ đâu phải
lo lắng cho chồng người khác.” Tôi cũng
không phải là người chấp nhặt với những
cô gái đem lòng mến mộ Phó Thắng Nam,
nhưng Lâm Diên này lại gieo rắc nỗi uất
hận của cô ta lên người tôi. Tôi không chấp
nhận chuyện này, tôi thấp giọng, nhìn cô
ta, bình tĩnh nói: “Cô Lâm nên về nhà và tự
soi gương kỹ lưỡng xem cái gì là của mình,
cái gì không phải của mình. Con gái có
chút dã tâm cũng là điều tốt nhưng nếu
không từ thủ đoạn bỉ ổi, không biết điểm
dừng thì sẽ tự phá hoại cuộc đời của mình
mà thôi.”

Tâm tư của cô ta đối với Phó Thắng
Nam có lẽ bắt đầu vào bữa tối bốn năm về
trước, cô ta từng bước tiến vào Tập đoàn
Phó Thiên và trở thành thư ký của Phó
Thắng Nam.

Sau này, vì một lời nói của tôi mà cô ta
đã đến bên cạnh Trịnh Tuấn Anh. Cô ta
thông minh và biết nắm bắt thời cơ, nhưng
con người ta luôn phải chịu trách nhiệm với
sự lựa chọn của mình.

Người vốn kiêu ngạo như cô ta, bị
những lời nói này chạm đúng nỗi đau,
trong cơn giận dữ, cô ta bước tới và định
mắng chửi tôi. May mà tôi có vệ sĩ đi theo
chặn cô ta lại.

Tôi nhanh chóng đi vào thang máy
bệnh viện, nhìn cô ta kích động đến mức
vứt bỏ cả hình tượng kiêu ngạo của bản
thân, tôi thấy thật có chút đáng thương.

Trong phòng bệnh, khuôn mặt của Hồ
Diệp tái nhợt, phờ phạc không còn chút
sức sống. Khi nhìn thấy tôi, cô ta nhoẻn
miệng cười nhẹ.

Thật khiến người ta cảm thấy xót xa.

“Đỡ hơn chút nào chưa?” Tôi vốn
không giỏi nói những câu thế này, nhưng
khi vừa hỏi xong, tôi liền thấy có chút đau
lòng.

Cô ta gật đầu, giơ tay vỗ vỗ chỗ ngồi
bên cạnh, giọng nói có chút khàn khàn:
“Đỡ nhiều rồi, có gây mê qua, bây giờ vẫn
còn hơi đau.”

Tôi cầm tay cô ta, trước khi lấy ra đứa
bé trong bụng ra, thuốc mê sẽ được tiêm
vào cột sống, hôn mê rồi sẽ không thấy

nhưng một khi ý thức rõ ràng, thuốc
cũng đã hết, loại đau đớn sẽ khiến con
người ta cả đời cũng khó quên được.

Tôi hiểu mài

Nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của cô ta,
tôi xoa xoa, cố gắng truyền nhiệt độ của
bản thân cho cô ta: “Cô đã ăn gì chưa?”

Cô ta gật đầu, có lẽ vì động tác của tôi
mà hốc mắt có chút đỏ ửng lên: “Bác sĩ
vừa rồi dặn tôi chỉ được ăn chút cháo
trắng. Tôi cũng đã ăn rồi”

Tôi gật đầu, trong lòng càng thêm rối
bời, khẽ hỏi: “Thế đứa bé có khỏe không?”

Cô ta khẽ mỉm cười, đôi môi có chút
nứt nẻ: “Còn đang ở trong lồng kính, có
thề phải ð trong đó một thời gian, trẻ sinh
non sức khỏe không được tốt lắm.”

Nghe đến đây, tôi mới thờ phào nhẹ
nhõm: “Không sao đâu, sau này cố gắng
nuôi nó cho tốt là được. Tuệ Minh nhà tôi

cũng là sinh non, hồi nhỏ nó vừa bé xíu lại
vừa gầy gò. Cô xem, bây giờ con bé cũng
hoạt bát lanh lợi, thông minh lắm”

Hồ Diệp nở một nụ cười, gật đầu nói:
“Ừm, đúng vậy.”

Thấy môi cô ta hơi khô, tôi đứng dậy
rót nước, đưa ống hút lên miệng cho cô ta:
“Cô uống đi, đừng đề cơ thể thiếu nước,
những người khác đi đâu hết rồi?”

Tôi đến đây một lúc nhưng lại không
nhìn thấy ai, đặc biệt là Thầm Minh Thành,
trong lòng không khỏi trách móc.

Cô ta hít nhẹ một hơi, đôi môi đã bớt
khô ráp, nhẹ giọng nói: “Bảo mẫu vừa đỉ ra
ngoài ăn cơm, một mình tôi ở đây cũng yên
tĩnh, không có vấn đề gì cả.”

Tôi không hỏi về tung tích của Thầm
Minh Thành nữa, bây giờ có hỏi xem ra chỉ
càng buồn hơn mà thôi.
Im lặng một lát, tôi lại hỏi: “Đứa bé đã
được đặt tên chưa? Là con trai hay con
gái?”

“Là con trai. Tên thì vẫn đang đợi chú
Thẩm đến đặt, vẫn chưa quyết định.”

Đang nói chuyện thì y tá bước vào
kiểm tra cho cô ta.

Tôi đứng dậy, tránh sang một bên, hai
cô y tá giúp cô ta co chân lại, rồi áp sát vào
cái bụng vẫn còn hơi phồng của cô ta.

Vì quá đau, cô ta cắn chặt môi nhưng
không kêu một tiếng nào, nước mắt trào ra
từ khóe mắt.

Chỉ khoảng hai phút, hai cô y tá rời đi,
cô ta cũng dần bình tĩnh lại, tôi kìm nén
cảm xúc, lấy chăn bông đắp cho cho cô ta
rồi nắm lấy đôi tay lạnh ngắt của cô ta,
không biết phải nói gì.

Cô ta nhìn tôi, cười nhẹ: “Thực ra
không đau lắm đâu, nhưng chúng ta cứ
nghĩ nó rất kinh khủng”

Những lời này rõ ràng là đang tự an ủi
bản thân, tôi cụp mắt xuống, cảm thấy có
chút đau lòng.

Tôi ngập ngừng một lát rồi nói: “Nỗi
đau này, tôi cũng từng trải qua.” Chỉ là mọi
cảm xúc lúc đó của tôi đều dồn vào đứa
con đã ra đi nên chút đau đớn thể xác
cũng cảm thấy bình thường.

truyen one chúc các bạn đọc truyện vui vẻ

Sau khi trò chuyện với cô ta một lúc
thì Trần Văn Nghĩa gọi điện tới, tôi chầm
chậm mờ điện thoại nghe máy.

Âm thanh phía bên kia truyền đến,
giọng điệu anh ta có vẻ thúc giục: “Thưa
cô, Tổng giám đốc Phó đang trong cuộc
họp, nhưng vệ sĩ nói với tôi là cô đã gặp
Lâm Diên trong bệnh viện. Bây giờ cô có
thể cùng với đám vệ sĩ rời đến chỗ này
được không?”

Tôi cau mày, đại khái là tôi cũng đã
hiểu ý của anh ta. Bây giờ đám phóng viên
và giới truyền thông chỉ hận không thể tìm
được tôi. Mà vừa rồi tôi và Lâm Diên lại
chạm mặt nhau như vậy, khó có thể đảm
bảo rằng cô ta sẽ không tiết lộ chuyện tôi
đang ở trong bệnh viện. Chưa kể còn có
cuộc cãi vã khi nãy.

Tôi suy nghĩ một chút rồi nói: “Ừm,
được!”

Tôi và Hồ Diệp nhanh chóng tạm biệt
nhau, tôi đi ra ngoài cửa thì đã thấy mấy
người vệ sĩ đứng đó, vẻ mặt có vẻ rất lo
lắng.

Có thể nhìn ra, khà năng rất cao là
Lâm Diên đã tiết lộ thông tin của tôi ở đây
cho đám phóng viên rồi.

Tôi nhanh chóng lên xe, nhưng vừa đi
một đoạn đã có một vài chiếc xe chạy đuồi
theo, một số người trên xe bắt đầu rút máy
ảnh ra và chụp liên hồi.

Tài xế cố gắng phóng nhanh, cố gắng
tránh bọn người kia, nhưng đám phóng
viên sao có thể từ bỏ một cơ hội tốt như
vậy.

Một tên phóng viên không sợ chết
vượt xe lao thằng vào trước đầu xe tôi.

Làm cách này rất dễ xảy ra va chạm,
chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý của người
qua đường.

Đưỡng ở thủ đô lại càng dễ bị tắc, lo
lắng có thể xảy ra chuyện gì đó, tài xế
nhanh nhẹn rẽ sang hướng khác.

Nhưng động tĩnh lớn như vậy đã thu
hút sự chú ý của rất nhiều người, chưa đến
địa điểm mà Trần Văn Nghĩa chỉ, ô tô đã bị
chặn lại.

Chiếc xe buộc phải dừng lại, một đám
người ồ ạt chạy tới vây bốn phía xung
quanh chiếc xe, đông đến mức con kiến
cũng không chạy ra được nữa .

Nhìn thấy tình huống này, vệ sĩ không
khỏi có chút đau đầu, đành gọi điện thoại
cho Trần Văn Nghĩa.

“Đã đến nước này, mọi người không ai
được phép xuống xe, ngồi trên xe bảo vệ
bà chủ thật tốt, đợi tôi đến!” Trần Văn
Nghĩa lớn giọng nói.

Vệ sĩ gật đầu, không tiếp tục hấp tấp
hành động nữa.

Nhưng đám nhóm người xung quanh
đang làm mọi cách ép buộc tôi phải xuống
xe, nếu không xuống thì không xong với
bọn họ.

Cửa xe bị gõ ầm ầm, xe dù tốt cố nào
cũng không chịu được khi quá nhiều người
phá như vậy.

Bên ngoài xe là vô số tiếng người, vì
chúng tôi ngồi trên xe rất lâu không xuống,
đám người ở bên ngoài đã bắt đầu chuyển
từ đặt câu hỏi chất vấn sang mắng chửi,
bịa đặt, thứ gì bọn họ cũng có thể nói ra
được.

Vì tiếng ồn cãi vã nhau quá nhiều, đầu
óc tôi đau như búa bổ, ù đi, toàn thân bứt
rứt không yên.

Hai bàn tay tôi đan vào nhau thật
chặt, trên mu bàn tay đã có vài vết máu vì
tôi nắm tay quá mạnh.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.