Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi – Chương 378



Chương 378: Oán hận bị chôn ở trong lòng (2)

Nhưng trước đây chúng tôi đã từng có
một mối quan hệ tốt đến như thế, hợp
nhau như thế, vậy mà bây giờ chỉ một cuộc
hẹn gặp mặt nhau cũng khiến chúng tôi
thật lúng túng.

Tôi đặt điện thoại xuống, không trả lời
tin nhắn nữa.

Khi Phó Thắng Nam bước vào, tôi
đang nằm ngây ngần trên mép giường,
đầu óc hơi choáng váng.

Vì vậy tôi không nghe thấy tiếng động
khi anh tới gần.

Đến lúc anh ôm lấy thắt lưng tôi, tôi
mới hoàn hồn, nhất thời quay mặt lại nhìn
anh, đập vào mắt tôi là đôi mắt đen sâu
thằm của anh.

Giọng của tôi vẫn còn có chút khàn
khàn: “Có chuyện gì vậy?”

Anh cưỡi, hôn lên trán tôi một nụ hôn
mát lạnh, giọng nói trầm ấm đầy nam tính:
“Em nghĩ gì thế?”

Tôi lắc đầu rồi giơ tay ôm lấy cồ anh,
cười nói: “Anh!”

Đôi mắt đen của anh sáng ngời,
dường như rất cảm động, đôi môi ấm áp
kia lại rơi xuống môi tôi, hỏi nhỏ: “Vậy em
nghĩ ra chuyện gì rồi?”

“Em nghĩ người trước mặt là người
trong tim” Tôi bật cười, đôi mắt cong cong
như vầng trăng lưỡi liềm.

Anh cũng cười, vòng tay ôm tôi thật
chặt: “Trần Văn Nghĩa mang đồ ăn tới, em
có đói bụng không?”
“Em hơi đói một chút” Tôi lười biếng
dựa vào người anh, nghiêng đầu hỏi: “Anh
họp xong chưa?”

Anh bế tôi lên, có lẽ vì cảm thấy quá
nhẹ, bèn nói thầm trên đỉnh đầu tôi: “Gầy
quá rồi.”

Tôi im lặng không nói gì, anh nhanh
chóng bế tôi vào phòng làm việc, Trần Văn
Nghĩa chỉ nhìn lướt qua rồi rất hiều ý, cúi
đầu đi ra ngoài.

Phó Thắng Nam đặt tôi ngồi trên hai
chân anh, không cho tôi đứng xuống, anh
chỉ mấy hộp đồ ăn rồi hỏi: “Em xem muốn
ăn món gì?”

Tôi nhìn qua, đều là các món hầm, tỏa
ra mùi thơm ngọt ngào, nhìn đã rất muốn
ăn.

Tôi giãy dụa muốn thoát khỏi lòng
anh, lại bị anh ôm chặt lấy: “Em không định
thường cho anh một chút sao?”

Tôi bật cười, dựa vào vai anh: “Anh
muốn em thường như thế nào?”

Anh nhướng mày, đẹp trai vô cùng: “Ít
nhất thì cũng làm cho anh vui vẻ một
chút.”

Tôi ngầng đầu, nhẹ nhàng hôn lên môi
anh: “Thế này được chứ?”

Anh bật cười, ánh mắt tràn ngập vẻ
cưng chiều, giọng điệu cũng trở nên dịu
dàng hơn: “Rất ngọt!”

“Cái gì ngọt?” Tôi vô thức nhìn lên bàn
ăn, quả thực là tôi đã khá đói bụng rồi.

“Miệng em!” Anh mờ miệng, đè tôi
xuống hôn thật mạnh.

Thời gian hai người chúng tôi ở cạnh
nhau dưỡng như luôn là vui đùa và âu yếm.

Tôi ăn xong thì cũng đã vào giờ nghỉ
trưa, gần đây tôi có vẻ uề oải hơn, có lẽ là
vì bâu trời thủ đô lúc nào cũng âm u xám
xịt.

Giống như vào một ngày mưa, chúng
ta luôn dễ dàng chìm vào giấc ngủ khi
nghe tiếng mưa rơi.

Khi tôi thức dậy đã thấy Phó Thắng
Nam đang nằm bên cạnh rồi, người đàn
ông này thật đẹp trai quá, các đường nét
trên gương mặt anh rất hài hòa trầm ồn.

Vũ Linh đã nói rằng Phó Thắng Nam là
mẫu người đàn ông giống như cây thuốc
phiện vậy. Nếu đứng từ xa nhìn thì sẽ thấy
rất đẹp, nhưng một khi đã tới gần rồi thì rất
dễ bị mắc kẹt lại, khó có thể kiểm chế
được trước sự quyến rũ của anh, hoặc là sẽ
hồn siêu phách lạc, đánh mất bản thân
mình.

Tôi ở lại Tập đoàn Phó Thiên một
ngày, hiện tại tình hình của Hồ Diệp ra sao
tôi cũng không rõ nữa, nghĩ đến đây, tôi

bèn đưa tay chạm vào điện thoại, không
muốn cử động mạnh khiến Phó Thắng
Nam tỉnh giấc.

Lúc này anh đã mỡ to đôi mắt đen
nháy, ánh nhìn trong trẻo nhưng có chút
lạnh lùng nhìn tôi, giọng nói hơi trầm thấp
khàn khàn: “Tỉnh rồi?”

Tôi gật đầu, đã cầm được điện thoại,
bèn gửi tin nhắn cho Thầm Minh Thành hỏi
thăm tình hình của Hồ Diệp.

Phó Thắng Nam duỗi tay ra kéo tôi
vào lòng, ôm tôi sát vào người anh, ánh
mắt nhìn tôi dịu dàng, trầm giọng nói: “Bốn
năm qua, anh thường xuyên thức giấc giữa
đêm, duỗi tay ra tìm kiếm, mọi thứ xung
quanh đều lạnh lẽo như băng. Có một lần
trong giấc mơ anh thấy em nằm bên cạnh
anh nhưng không thờ nữa, anh giật mình
tỉnh giấc, vội vàng từ lái xe từ Hà Nội đến
Giang Ninh, ngồi trên xe đi vòng quanh

Giang Ninh cả đêm, hôm sau mới quay trở
về Hà Nội”

Tôi sững sờ, ngước mắt nhìn anh,
trong lòng không khỏi có chút chua xót.

Nhìn thấy tôi như vậy, khóe miệng anh
nờ nụ cười: “Khi nhìn thấy em ð Hoàng An,
anh đã có dự định ở lại Hoàng An cả đời.
Đêm hôm đó anh vào phòng ngủ của em vì
nửa đêm anh giật mình tỉnh dậy, trong lòng
thấy lo lắng nên muốn đến xác nhận xem
có đúng em còn sống hay không, anh đã
thử kiểm tra hơi thờ của em vài lần, lúc
chắc chắn là em thật sự còn sống, anh mới
rồi đi.”

Đọc full tại truyen.one

Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng có một
ngày Phó Thắng Nam sẽ nói những điều
này với tôi.

Tôi cảm giác như lồng ngực mình
đang bị người khác túm chặt lấy khiến tôi
không thờ nổi.

Năm trong lòng anh rất lâu sau tôi mới
tìm lại được giọng nói của mình: “Em xin
lỗi!”

Bốn năm với tôi mà nói thì chính là sự
cứu vớt, nhưng đối với anh bốn năm qua là
sự giày vò.

Bốn năm, nếu nói tôi không bao giờ
nhớ nhung thì là giả, giữa đêm khuya vắng
lặng tôi cũng giật mình thức giấc, trong
cơn mơ, bóng lưng anh và hình bóng đứa
con máu mủ luôn chập chờn không dứt,
nỗi đau và nỗi nhớ ấy tôi đã chôn chặt tất
cả vào trong quá khứ.

Đúng vậy!

Không thề chữa khỏi hoàn toàn cho
tất cả những người mắc bệnh trầm cảm,
nhưng chỉ cần ý thức còn sáng suốt thì
người nào nên yêu, người nào nên bảo vệ
tôi đều nhớ rõ.

Buổi chiều ở Hà Nội thường bầu trời
sẽ có sương mù, đột nhiên hôm nay trời lại
sáng lên rất nhiều.

Tôi đang ngồi trong phòng khách đọc
sách, nghĩ về tình hình của Hồ Diệp, Thẩm
Minh Thành vẫn chưa trả lời tin nhắn của
tôi.

Đặt cuốn sách trên tay xuống, tôi
nghiêng người nhìn về phía Phó Thắng
Nam đang ngồi bên bàn xử lý tài liệu, tôi
đứng dậy và bước ra phía sau anh.

Tôi dựa vào bờ vai anh, nhận thấy nụ
cười trên môi anh, tôi thủ thỉ: “Phó Thắng
Nam, em muốn đi gặp Hồ Diệp.”

Anh dừng bút lại, không phản đối tôi,
chỉ nhẹ nhàng nói: “Chờ ngày mai, anh
cùng em đi đến đó.”

Anh lo lắng rằng tôi ra ngoài một mình
sẽ không an toàn nên không để cho tôi đi.

Nhưng nếu tôi tiếp tục ở lại chỗ này thì

cũng chẳng có tác dụng gì cả, tôi bướng
bình nói: “Em muốn đi!“ Tuy tôi nói nghiêm
túc nhưng ánh mắt lại có vài phần trêu
đùa.

Anh khẽ cười, nhìn tôi ấm áp: “Bên
ngoài lạnh lắm…”

“Anh biết đấy, Thẩm Minh Thành
không đáng tin cậy chút nào. Đứa trẻ trong
bụng Hồ Diệp có như thế nào thì cũng là
con cháu của nhà họ Thẩm. Ít nhiều đứa
bé cũng sẽ gọi em là dì, gọi anh là chú. Bây
giờ em cứ ngồi ở đây cũng không làm
được việc gì cả, em sẽ đeo khẩu trang và
mang kính râm, sẽ không xảy ra chuyện gì
đâu” Những lời tôi nói đều là thật, cho đến
bây giờ tôi vẫn không thể hiểu được thái
độ của Thẩm Minh Thành đối với Hồ Diệp.

Nếu anh ta thực sự không ở lại bệnh
viện, để Hồ Diệp một thân một mình, thì cô
ta sẽ tuyệt vọng biết bao.

Phó Thắng Nam nhìn tôi không nói gì,
tôi nghĩ anh ấy vẫn sẽ không đồng ý,
không ngờ anh lại mở miệng: “Vệ sĩ sẽ đi
theo em, đừng có chạy lung tung, nhớ chờ
anh tới đón”

Tôi vui mừng khôn xiết, gật đầu lia lịa:
“Được!”

Tôi đi ra cửa sau của Tập đoàn Phó
Thiên, bước vào xe, mấy vệ sĩ cũng đều đi
theo, tôi luôn cảm thấy có quá nhiều người,
có chút phô trương.

Nhưng tôi cũng biết rằng nếu tôi
không đồng ý để cho vệ sĩ đi theo, Phó
Thắng Nam sẽ không bao giờ cho tôi ra
ngoài, đành phải đồng ý với anh thôi.

Tới cửa bệnh viện, tôi tình cð gặp phải
Lâm Diên, cũng không bất ngờ lắm.

Cô ta đeo kính râm, nhưng dù sao cô
ta cũng là người mà tôi biết, chỉ cần nhìn
thoáng qua là có thể nhận ra dáng người
và khí chất của cô ta.

Cũng chỉ là chạm mặt nhau trong
chốc lát, tôi định cứ thế mà đi tiếp, không
để ý đến cô ta nữa.

Nhưng khi Lâm Diên đi ngang qua tôi,
cô ta đã ghé vào tai tôi, lạnh lẽo nói một
tiếng: “Con khốn”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.