Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi – Chương 376



Chương 376: Lảo đảo đi đến (9)

“Đưa máy cho Thẩm Minh Thành.” Tôi
mờ miệng, giọng nói hơi lạnh lùng.

Người ð đầu bên kia điện thoại im lặng
một lúc lâu, mờ miệng hỏi: “Cô là cô
Hinh?”

Tôi mím môi, trong lòng đã cảm thấy
hơi tức giận: “Đưa máy Thầm Minh Thành
đi.”

Dưỡng như đã nhận ra được rằng tôi
đang tức giận, cô ngần người nói: “Cô
Hinh, cậu Thành đang tắm, lát nữa tôi nói
cậu ấy gọi điện lại cho cô, được không ạ?”

Tôi cố nén sự tức giận trong lòng, bên
kia chưa cúp điện thoại mà tôi đã ném

thăng điện thoại điện thoại di động xuống
đất.

Điện thoại bị ném xuống đất, nảy lên
mấy lần, vỡ nát cả màn hình.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại truyen one

Phó Thắng Nam không nói gì, đứng
dậy nhặt điện thoại di động lên, sau đó
nhìn sơ qua, sau khi lấy sim bên trong ra
thì cũng ném xác điện thoại đi.

Anh dùng điện thoại của mình gọi
điện thoại cho Trần Văn Nghĩa, không bao
lâu sau, Trần Văn Nghĩa đã đến, mang theo
một cái điện thoại mới đến.

Tôi ngồi trên ghế ngồi ở hành lang,
mất một lúc lâu mới ổn định lại được cảm
xúc của mình.

Anh đưa điện thoại di động cho tôi,
liếc mắt nhìn thoáng qua cánh cửa phòng
cấp cứu, mờ miệng nói: “Buồn ngủ
không?”
Bây giờ trời đã rạng sáng.
Tôi lắc đầu: “Không buồn ngủ!”

Im lặng một lúc lâu, anh mới kéo tôi
đứng dậy, mờ miệng nói: “Không được để
cho bất cứ ai làm ảnh hường đến tâm trạng
của em, đồng ý với anh được không?”

Sao tôi lại không biết là không nên đề
người khác làm cho mình tức giận, thế
nhưng…

“Tôi không chịu nồi. Hồ Diệp đúng là
không tốt thật, nhưng là do Thẩm Minh
Thành sai, làm cho cô ấy mang thai, đứa
bé này là của anh ấy, vào lúc như thế này
mà anh ấy lại lêu lồng, chơi đùa với những
người phụ nữ khác, tôi…”

Thầm Quang nhanh chóng đến nơi,
thấy tôi và Phó Thắng Nam đang ở đây mà
lại không thấy Thẩm Minh Thành đâu thì
cau mày nói: “Anh trai của cháu đâu?”

“Chết rồi!” Tôi mờ miệng, cơn giận
còn chưa tan.

Đây lần đầu tiên tôi giận dữ nói
chuyện với Thẩm Quang như vậy, đến khi
tôi nhận ra thì không khỏi ngây ngần cả
người.

Ngước mắt nhìn về phía Thẩm Quang,
thấy ông ấy nhìn tôi, ánh mắt sâu xa khó
hiểu.

Tôi cứ nghĩ rằng ông ấy lại muốn dạy
đời tôi.

Không ngờ ông ấy lại đột nhiên bật
cười: “Con bé này, nói hươu nói vượn cái gì
đấy?”

Tôi…

Thờ ra một hơi, tôi nhìn về phía ông ấy,
rồi mới bình tĩnh nói: “Chắc là sau một
tiếng ba mươi phút nữa Thẩm Minh Thành
mới đến đợc.”

Dừng một chút, tôi không khỏi mờ
miệng: “Chú Ba, dù có nói như thế nào thì
Hồ Diệp cũng đang mang thai đứa con của
nhà họ Thẩm, Thầm Minh Thành lại hồ đồ
không chịu trách nhiệm, chú là người lớn,
để đứa trẻ này được sinh ra một cách lén
lút như vậy, sau này người ngoài sẽ nghĩ về
nhà họ Thầm như thế nào đây?”

Thẩm Quang vốn rất thông minh, sao
có thể không hiều được tôi đang nói gì.

Nhìn tôi, ông ấy không khỏi thờ dài
nói: “Việc này chú đã nghĩ đến rồi, nhưng
thân phận của Hồ Diệp quá phức tạp. Cha
mẹ của cô ta đều là những người buôn bán
ma túy, bản thân cô ta cũng từng có tiền
án tiền sự. Để cho cô ta trờ thành thành
viên của nhà họ Thẩm, cũng có nghĩa là
phải công khai mọi thứ về cô ta, đến lúc đó
chú sợ rằng sẽ vì thế mà không thăng
chức được, nhiều thành viên của nhà họ

Thâm cũng sẽ bị chuyện này liên lụy.”

Chuyện này tôi đã từng nghe Hồ Diệp
nói sơ qua, nhưng cũng không quá hài
lòng. Đúng là như vậy, so với tương lai của
nhà họ Thẩm, con đường thăng tiến của
Thầm Quang, Hồ Diệp không vào nhà họ
Thẩm là lựa chọn tốt nhất.

Nhưng ngay từ đầu Thẩm Minh Thành
đã biết về những chuyện này, đã như vậy,
tại sao còn động vào cô ta?

Thẩm Quang lớn tuổi, nửa đêm canh
ba vội vàng chạy đến đây, bây giờ đã
không chịu nồi nữa.

Sắp xếp vài người chờ ngoài cửa
phòng cấp cứu xong, ông ấy liền trờ về.

Phó Thắng Nam còn phải làm việc, cứ
ngồi canh trước phòng cấp cứu như thế
này cũng không phải cách hay, nếu tôi
không đi, chắc chắn anh cũng sẽ không di.

Cũng may sau nửa tiếng Thẩm Minh
Thành đã đến nơi, sau lưng còn có Vương
Yên Nhiên đi theo.

Dù có là đứa ngu cũng nhìn ra được
quan hệ của hai người này không hề bình
thường.

“Cô ấy thế nào rồi?” Thẩm Minh
Thành tiến lên, trên trán đầy mồ hôi, có thể
nhìn ra được là anh ta đi rất vội vã.

Tôi cố kiểm chế cảm xúc muốn đánh
anh ta, đè lại cơn tức giận, không thèm nói
gì mà chỉ nhìn anh ta một cái rồi kéo Phó
Thắng Nam đi mất.

Ra khỏi bệnh viện, tôi vẫn còn hơi tức
giận, Phó Thắng Nam thấy tôi mãi không
mờ miệng, ngừng một chút rồi mới nói:
“Hay là em đánh anh một trận cho hả
giận?”

Tôi ngước mắt nhìn anh, ánh mắt Phó
ắng Nam sâu xa, cơn giận của tôi hơi hạ

xuống phần nào, đưa tay nắm lấy ông tay
áo của anh đã bị tôi kéo đến nhăn nhíu.

“Em vẫn ồn, không tức giận đến mức
như vậy!”

Anh bật cười, kéo tôi lên xe, vào lúc
thắt dây an toàn thì hôn một cái lên trán
tôi: “Dáng vẻ em nổi trận lôi đình rất đáng
yêu!”

Đáng yêu?

Tôi há hốc mồm, không nói được gì,
“đáng yêu” dùng như thế à?

Vì thức đến nửa đêm nên tôi ngủ quên
mất ở trên xe.

Tỉnh lại vào ngày hôm sau thì đã ở
trên giường trong biệt thự.

Phó Thắng Nam còn đang ăn sáng ở
dưới lâu, Trần Văn Nghĩa đến sớm, thấy tôi
đi xuống, anh ta bèn gật đầu cười yếu ớt,
xem như là chào hỏi.

Thấy Tuệ Minh không có ở đây, tôi
ngần người: “Tuệ Minh vẫn chưa rời giường
à?” Con bé còn phải đi học, chẳng lẽ đến
giờ mà còn chưa chịu dậy!

“Lái xe vừa mới đưa cô bé đi đến
trường học rồi.” Trần Văn Nghĩa mờ miệng,
nói một câu làm tôi yên tâm trở lại.

Tôi không khỏi thầm than “sớm thế;
Phó Thắng Nam đầy một bát cháo loãng
đến trước mặt tôi, mờ miệng nói: “Lát nữa
đi đến công ty với anh.”

Ngước mắt nhìn anh, tôi hoang mang
nói: “Em định đi thăm Hồ Diệp một lát.”

Mặc dù đêm qua Thẩm Quang đã sắp
xếp người ở lại trông coi, Thẩm Minh
Thành cũng đã đi qua đó rồi, nhưng tôi vẫn
muốn đi thăm cô ta một lát.

Anh buông tờ báo trong tay xuống,
ánh mắt sắc bén, giọng nói hơi lạnh lùng:

“Chắc là em sẽ không đi được đâu.”

Tôi không hiều, vừa ngước mắt nhìn
anh đã nhìn thấy vẻ mặt anh lạnh nhạt vô
cùng.

Trần Văn Nghĩa mờ miệng: “Ö bệnh
viện đang có rất nhiều người, cô chủ tùy
tiện đi đến đó sẽ xảy ra chuyện, hai ngày
nay cô nên ð bên cạnh Tổng giám đốc
Nam thì sẽ tốt hơn.”

Tôi nhíu mày: “Chuyện gì vậy?”

“Một chút chuyện nhỏ mà thôi.”

Thấy tôi không nói gì nữa mà chỉ yên
lặng nhìn anh, Phó Thắng Nam buông tờ
báo trong tay xuống lần nữa, cặp mắt đen
nhìn tôi chăm chú: “Dự báo thời tiết đã nói
thủ đô sắp có tuyết rơi, lát nữa ra ngoài em
mặc nhiều quần áo một chút.”

Tôi gật đầu, anh không nói thì tôi sẽ
không hỏi.
Lúc tôi biết được mọi chuyện thì đã
đến tầng trệt của Tập đoàn Phó Thiên, một
đám phóng viên đang tập trung ð ngay
cửa ra vào của Tập đoàn Phó Thiên, lít nha
lít nhít làm cản trờ ra vào.

Trần Văn Nghĩa xuống xe thông
đường, còn Phó Thắng Nam thì kéo tôi,
trên mặt hiện lên vẻ ấm áp: “Lát nữa em
đừng sợ, bọn họ hỏi gì cũng để anh trả lời,
được không?”

Dù tôi không biết rõ nguyên nhân
nhưng trong lòng cũng đã đoán được phần
nào, bèn gật đầu, cũng không đến mức sợ
hãi như vậy.

Xuống xe, đi chưa được mấy bước,
phóng viên đã chạy đến vây chúng tôi lại,
cũng may là có rất nhiều vệ sĩ.

Dù phóng viên hỏi rất nhiều chủ đề
trên trời dưới đất nhưng Phó Thắng Nam
không hề có ý định mờ miệng ra trả lời lại.

Anh kéo tôi vào trong Tập đoàn Phó
Thiên, sau đó đi thằng đến phòng họp.

Dù ngay từ đầu tôi không hề biết
chuyện gì đã xảy ra, nhưng đến lúc nhìn
thấy phóng viên, nghe thấy những câu hỏi
từ trong miệng của những phóng viên đó
thì đã ngay lập tức đoán ra được.

Mở Google ra, quả thật là như vậy, top
tìm kiếm là về vợ trước của Tổng giám đốc
Tập đoàn Phó Thiên, người đã lừa dối anh
trong hôn lễ, còn có ảnh chụp đính kèm
cảnh anh đuổi theo tôi ở trong khách sạn.

Liên luy đến rất nhiều người, thậm chí
liên lụy đến cả Tường Vân Nam đã bị lãng
quên từ lâu.

Bên phía báo chí đã mang mấy tấm
ảnh mờ mờ không rõ mặt của tôi ra để so
sánh với ảnh của Tường Vân Nam, sau đó
truyền thông cũng phân tích về trận tranh
đấu giữa hai người đàn ông giàu có là Phó
Thắng Nam và Cố Diệc Hàn.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại truyen one

Bao giờ người ta cũng sợ tin đồn
không đủ lớn, chuyện này vừa mới lộ ra,
bọn họ ngay lập tức đã chĩa mũi dùi vào
tôi, nói tôi là một người mặt dày mày dạn,
đồ hết tất cả tội lỗi về cái chết của Tường
Vân Nam lên người tôi, đồng cảm và ủng
hộ hai người đàn ông, cảm thấy bọn họ bị
một người phụ nữ như tôi đùa bốn trong
lòng bàn tay, thật sự là đáng thương biết
chừng nào.

Đám cư dân mạng không ngừng bày
tỏ sự thương tiếc đồng cảm với người đã
chết, an ủi hai người đàn ông ưu tú tội
nghiệp.

Mà tôi thì là trở thành một con người
vừa mới cưới đã vượt giới hạn, một người
phụ nữ vừa thấp hèn vừa dâm loạn.

Sau khi nhìn thấy hai chữ “thấp hèn”,
tôi vô cùng chướng mắt, bèn rời khỏi

website. Tôi mím môi, không khỏi cảm thấy
buồn cưỡi.

 


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.