Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi – Chương 375



Chương 375: Lảo đảo bước tới (8)

Thấy vậy, anh đứng dậy, nhìn Kiều
Cảnh Thần rồi nói: “Cũng không còn sớm
nữa, chúng tôi đi trước đây”

Kiều Cảnh Thần cau mày, rõ ràng là
không hài lòng: “Không phải là đang nói
chuyện sao? Nói chưa xong mà đã đi rồi?”

“Muộn rồi!” Nói xong, Phó Thắng Nam
kéo tôi ra khỏi phòng. Đến cửa lại gặp
Trịnh Tuấn Anh đang đứng hút thuốc,
nhưng chúng tôi cũng không nói với nhau
câu nào, lặng lẽ rời đi.

Lên xe, tôi cảm thấy có chút đau đầu:
“Phó Thắng Nam, em có thề giữ Tuệ Minh
ở bên cạnh em có đúng không?”

Anh khởi động xe, nhẹ nhàng hỏi:
“Trịnh Tuấn Anh tìm em nói chuyện gì
thế?”

Tôi lắc đầu: “Không có gì, chỉ là em
nghĩ dù có làm gì đi chăng nữa thì đều
khiến Tuệ Minh chịu thiệt thòi.”

Khi Trịnh Tuấn Anh nhiều lần đến biệt
thự để thăm Tuệ Minh, tôi không phải là
không nghĩ đến việc kể mọi chuyện cho
Tuệ Minh nghe, nhưng đối với một đứa trẻ
mới có bốn năm tuổi đầu, hầu như cái gì
cũng chưa hiểu, tôi làm sao có thể nói với
con bé đây?

Có lẽ bọn họ nói không sai, sớm muộn
gì Tuệ Minh cũng phải rời đi. Nhưng cho dù
vậy, cũng không phải là bây giờ.

Tay tôi bị Phó Thắng Nam nắm chặt
lấy, ánh mắt anh dịu dàng nhìn tôi, giọng
nói trầm ấm: “Nếu như đề cho Tuệ Minh và
nhà họ Trịnh nhận nhau, nhưng Tuệ Minh

vân tiêp tục sống với chúng ta, còn bọn họ
sẽ thỉnh thoảng đến thăm Tuệ Minh thôi,
thì em có đồng ý không?”

Tôi sửng sốt một hồi, làm cách này
nếu xét theo góc độ của Tuệ Minh mà nói
thì con bé chỉ càng có thêm người thân và
tình thương yêu mà thôi, con bé sẽ không
mất đi thứ gì cả, đó là rất điều đáng mừng.

Một lúc sau tôi mới nhìn anh, ngập
ngừng hỏi: “Có thể làm theo cách này
sao?”

Thấy tôi có vẻ đã đồng ý, anh mỉm
cười gật đầu: “Có thể.”

Về đến biệt thự, Tuệ Minh đã trờ lại rồi,
con bé nhìn thấy Phó Thắng Nam và tôi
bước vào liền nhào vào vòng tay của Phó
Thắng Nam, mới bé tí mà đứa nhóc này đã
rất thuần thục trong việc làm nững rồi.

“Chú Phó, hôm nay cháu có một món
rất tuyệt muốn tặng chú.” Tuệ Minh ra

vẻ thân bí.

Phó Thắng Nam mìm cười: “Món đồ gì
vậy?”

Tuệ Minh bí mật lấy trong túi ra một
viên kẹo nhỏ giấu chặt trong tay, con bé
muốn tạo ra sự bất ngờ nhưng người lớn
vừa nhìn sẽ biết luôn đó là thứ gì.

Con bé nhìn Phó Thắng Nam, nhanh
nhảu nói: “Chú xòe tay ra trước đã.”

Phó Thắng Nam gật đầu và xòe tay ra,
quả nhiên, một viên kẹo nhỏ được bọc
trong giấy gói sáng lấp lánh rơi vào lòng
bàn tay anh.

Tôi bật cười, niềm hạnh phúc của trẻ
con dường như rất giản đơn.

Phó Thắng Nam từ tốn ôm con bé
ngồi lên trên ghế sô pha, hỏi chuyện: “Sao
đột nhiên lại tặng chú kẹo thế?”

Con bé suy nghĩ một lúc rồi nói: “Đây

không phải là một viên kẹo bình thường
đâu mà là kẹo cưới đó chú. Bạn Hạt Dẻ
cùng lớp của cháu nói, cái kẹo này là được
vợ mới cưới của cậu bạn ấy tặng đó. Chỉ
cần ăn kẹo này vào là có thể kết hôn rồi.
Chú ăn cái kẹo này đi, chú ăn xong thì sẽ
lấy được mẹ cháu, cháu cũng sẽ có cha”

Tôi đang đi về phía nhà bếp, nhưng
nghe thấy câu nói này của Tuệ Minh, tôi
không khỏi dừng bước, quay đầu nhìn về
phía hai người đang ngồi trên ghế sô pha.

Một lớn một nhỏ, vô cùng hòa hợp.

Phó Thắng Nam cầm viên kẹo, đôi
mắt đen sáng ngời nhìn Tuệ Minh, nhưng
sao tôi lại cảm thấy ánh mắt anh có chút gì
đó mồ ám.

Anh gật gật đầu với Tuệ Minh, nói:
“Tốt lắm!”

Hai từ “Tốt lắm” này quá nhiều ý

nghĩa, tôi không biết phải nghĩ thế nào.

Vào trong bếp, tâm trạng tôi càng lúc càng
rối bời chẳng biết diễn tả ra sao.

Bốn năm trước, trước lúc rời đi tôi đã
ký vào đơn ly hôn, nhưng sau đó tôi không
hề nhận được giấy ly hôn.

Phó Thắng Nam nói rằng anh chưa
bao giờ ký, thực ra anh có ký hay không
cũng không quan trọng.

Rời đi rồi lại trở về, người đó vẫn luôn
là anh.

Đêm đó.

Tôi buồn ngủ nên đã đi ngủ từ sớm,
trong cơn mơ màng tôi nghe thấy tiếng
chuông điện thoại, cho đến lúc tôi mở mắt
ra thì thấy điện thoại đã được Phó Thắng
Nam nghe.

Có lẽ anh vừa từ trong phòng làm việc
đi ra, trên tay vẫn cầm tập tài liệu.

Thấy tôi thức giấc, anh đưa điện thoại
cho tôi, nhỏ giọng nói: “Là Hồ Diệp.”

Tôi sững sð một lúc, nhìn đồng hồ đã
là mười hai giờ, muộn thế này rồi còn gọi
điện thoại sao, tôi không muốn nghe cho
lắm.

Nhưng tôi chưa kịp lên tiếng, đã nghe
thấy một giọng nói chật vật từ đầu bên kia
truyền đến: “Thẩm Xuân Hinh, tôi đau
bụng quá, cô tới đây được không, hình như
tôi sắp sinh rồi.

Trong đầu tôi như có tiếng nồ lớn, tôi
vội vàng bật dậy khỏi giường, động tác
quá nhanh khiến tôi suýt nữa ngã nhào
xuống.

May mà Phó Thắng Nam nhanh tay,
ôm tôi vào lòng, anh bất đắc dĩ nói: “Cần
thận một chút.”

Tôi gật đầu, lấy lại bình tĩnh và nói vào
điện thoại: “Cô đang ở đâu, gửi địa chỉ cho
tôi, tôi sẽ đến ngay.”
“Được.”

Cúp điện thoại xong, Phó Thắng Nam
nhíu mày nhìn tôi: “Có chuyện gì vậy?”

“Hồ Diệp hình như sắp sinh rồi, xung
quanh cô ấy không có ai, em phải đến đó
một chuyến” Sau đó, tôi vội vã chạy đến
phòng quần áo đề thay đồ.

Khi bước ra, tôi đã thấy Phó Thắng
Nam đang đứng đớợi tôi ở cửa với chìa khóa
xe trên tay.

Tôi sững sờ một chút nhưng cũng
không nói gì nhiều, ngồi lên xe rồi báo địa
chỉ cho anh.

Sau đó tôi bắt đầu gọi cho Thầm Minh
Thành, nhưng gọi mấy cuộc đều không kết
nối được.

Trong lòng không khỏi nóng giận:
“Sao Thẩm Minh Thành này không nghe
điện thoại cơ chứ?”

Phó Thắng Nam lái xe, ánh mắt bình
tĩnh, trấn an tôi: “Đừng lo lắng quá.”

Tôi biết mình không nên lo lắng,
nhưng tay tôi không tự chủ được mà cứ
run rầy. Đứa bé trong bụng Hồ Diệp mới
được bảy tám tháng. Đột nhiên lại nói rằng
sắp sinh. Làm sao như vậy được chứ, có
thể là đã có chuyện gì đó rồi.

Hết lần này tới lần khác xảy ra chuyện,
Thẩm Minh Thành đều không có mặt.

Suy nghĩ một lát, tôi liền gọi điện thoại
cho Thẩm Quang. Một hồi sau mới có
người bắt máy, bên kia rất yên tĩnh, giọng
nói của chú ba trầm trầm: “Thẩm Xuân
Hinh, có chuyện gì vậy?”

“Chú ba, Thầm Minh Thành đang ở
đâu? Hồ Diệp hình như sắp sinh rồi, chú
liên lạc với Thẩm Minh Thành được không?”

Thẩm Quang im lặng một chút rồi mới
nói: “Để chú gọi cho nó xem, tình hình Hồ
Diệp như thế nào rồi?”

Tôi lắc đầu: “Cháu vẫn đang trên
đường đi, còn chưa biết tình hình ra sao.”

“Được rồi, đừng lo lắng, chú sẽ liên lạc
với Thầm Minh Thành ngay, cháu cố gắng
đưa người đến bệnh viện càng sớm càng
tốt nhé, đừng lo lắng quái”

Tôi gật đầu, Phó Thắng Nam đang lái
xe cực kỳ nhanh. Cúp điện thoại xong, tôi
quay sang thấy anh đang cau mày, hình
như gặp phải vấn đề gì đó.

“Có chuyện gì vậy anh?”

“Hướng dẫn định vị là ở trong hẻm, xe
không vào được, chúng ta có thể phải
xuống xe.” Anh dừng xe lại, sau đó xem xét
hướng dẫn chỉ đường, rồi nhanh chóng đi
vào hẻm.

Khi chúng tôi tìm thấy Hồ Diệp thì đã
thấy Hồ Diệp đang nằm dưới sân, dưới cơ
thể là một vũng máu lớn, cả người đang
hấp hối.

Vừa trông thấy chúng tôi, Hồ Diệp như
thờ phào nhẹ nhõm, một chữ cũng không
nói được nữa, lập tức ngất đi.

Đưa người đến tận bệnh viện xong, Hồ
Diệp được các bác sĩ đầy vào phòng cấp
cứu, tôi mới có thể bình tĩnh lại một chút.

Sau khi định thần lại, tôi nhìn thấy
khắp người và trên tay Phó Thắng Nam
dính đầy máu.

Thấy tôi đã có vẻ tỉnh táo trở lại, anh
cụp mắt xuống nhìn bộ dạng nhếch nhác
của mình rồi động viên tôi: “Không sao
đâu, lát nữa anh về tắm chút là được”

Tôi sợ tới mức run rầy cả hai chân,

ngồi ở trên ghế ngoài hành lang bệnh viện
lúc lâu mới nhận ra là bản thân đang ôm
chặt lấy anh.

Chính tôi đã trải qua điều đó một lần
rồi cho nên tôi biết nó đáng sợ như thế
nào, đó là lý do tại sao tôi lại hoảng loạn
đến như vậy.

Phó Thắng Nam ôm tôi, nhẹ nhàng an
ủi: “Đừng lo lắng, sẽ không có chuyện gì
đâu”

Sau khi bình tĩnh, tôi lấy điện thoại di
động ra tiếp tục gọi cho Thẩm Minh
Thành, hồi lâu sau mới có người bắt máy.

Nhưng đó lại là giọng của một người
phụ nữ: “Alo, cậu chủ Thầm đang tắm, làm
phiền bạn lát nữa hãy gọi lại sau.

Vương Yên Nhiên?

Giọng nói này rất quen thuộc đối với tôi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.