Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi – Chương 374



Chương 374: Lảo đảo bước tới (7)

Một câu nói này đã chặn họng lời nói
của Mạc Hạnh Nguyên.

Mạc Hạnh Nguyên vì vậy mà trở nên
trầm mặc.

Trịnh Tuấn Anh cười tự giễu, nhưng
không nói gì, mọi người đều có thể nghe
thấy sự châm chọc trong lời nói của anh ta.

Kiều Cảnh Thần sợ bầu không khí trở
nên ngại ngùng liền cười nói: “Dạo gần đây
Thắng Nam rất bận, ð bên này Hạnh
Nguyên có chuyện gì thì đã có tớ lo. Cậu
chỉ cần chú tâm vào công việc của cậu là
được.”

Phó Thắng Nam không tiếp lời, bầu

không khí có chút xấu hồ, nhưng vì không
ai muốn mờ miệng nên không khí càng trờ
nên xấu hồ hơn.

Tôi không chịu được cái bầu không khí
này nên đứng dậy, nói: “Em đi vệ sinh một
chút.”

Sau đó ra khỏi phòng VIP.

Lúc rửa tay, Mạc Hạnh Nguyên cũng
đi tới, cô ta khoanh tay dựa tay vào tường
nhìn tôi đầy châm chọc: “Thấy anh Thắng
Nam và anh Tuấn Anh thành ra như thế, có
phải cô rất vui không?”

Tôi mím môi, rửa tay, lấy khăn giấy lau
tay, mặc kệ cô ta.

Cô ta đứng ở cửa, đi giày cao gót,
trừng mắt giận dữ nhìn tôi: “Gì chứ? Giả bộ
ngây thơ nên không nói lời nào sao? Anh
em họ đi đến đoạn đường này, có bao
nhiêu vất vả cô có biết không? Chỉ vì sự

ất hiện của cô mà khiến họ biến thành
bộ dạng như vậy, Thẩm Xuân Hinh, cô
không nghĩ rằng cô rất thất bại hay sao? ”

“Liên quan gì đến cô?” Tôi kìm nén
tức giận nói: “Anh em bọn họ trở mặt với
nhau thì liên quan gì đến cô? Có phải cô lo
lắng sau này dù có gọi anh trai nhưng cũng
không thề thu được lợi ích gì từ ba người
họ nên mới phải gấp gáp như vậy?”

“Cô nói vớ vần gì đấy!” Cô ta gấp gáp:
“Cô thì biết gì về tình cảm huynh đệ giữa
bọn họ chứ? Thẩm Xuân Hinh, loại động
vật máu lạnh như cô căn bản sẽ không
hiểu được”

“Ừ, tôi đúng là không hiểu thật!” Xung
quanh tôi có rất nhiều người, từ trước nay
tôi đều không muốn níu kéo, cho nên tôi
thật sự không hiểu cái gọi là tình cảm như
trong lời cô nói.

Làm cô ta choáng váng xong, lúc tôi
định chuẩn bị đi ra ngoài thì bị cô ta chặn

lại. Tôi tức giận, đột nhiên lời nói phát ra
không chút nể nang: “Mạc Hạnh Nguyên,
lý do cô buộc tội tôi ở đây không phải vì tôi
khiến ba người họ trở thành thế này, mà vì
cô không không cam tâm vì sự xuất hiện
của tôi mà làm suy giảm tình cảm của họ
dành cho Lâm Chí Lân. Thực ra tất cả đều
là do cô làm cả. Cô không ngừng ra những
đòi hỏi,yêu cầu từ họ. Vốn dĩ, cô thể dựa
vào lòng tốt của Phó Thắng Nam với cô đề
có một cuộc sống suôn sẻ, thuận buồm
xuôi gió. Nhưng cô lại quá lo lắng. Cô
không chỉ muốn tiền mà còn cả tình yêu
của anh ấy. Cô luôn cố dùng những lời di
ngôn của anh trai mình để thỏa mãn lòng
tham của bản thân, cuối cùng chỉ khiến
anh ấy ghê tờm, buồn nôn và thậm chí anh
ấy còn chẳng muốn gặp cô chút nào. Là cô
khiến anh ấy tận mắt nhìn thấy lòng tham
không đáy của chính cô.”

Thấy cô ta tái mét mặt, tôi đầy cô ta ra
rồi bước thằng ra khỏi nhà vệ sinh.

Lúc cô ta định bắt lại tôi lại, tôi tránh
ra, cô ta đi giày cao gót nên không đứng
vững.

Vì vậy, cô ta trực tiếp ngã trên gạch lát
sàn ở lối ra vào nhà vệ sinh, nhìn có chút
chật vật.

“Thẩm Xuân Hinh …” Cô ta trừng mắt
nhìn tôi.

Tôi nhún vai, bất đắc dĩ nhìn cô ta:
“Vừa rồi là tự cô ngã xuống, không liên
quan gì đến tôi.”

Theo chiêu trò bình thường của cô ta,
lẽ ra lúc này cô ta phải giả vờ bị oan ức
hoặc là khóc lóc, nhưng lúc này xung
quanh cô ta lại không có người nào thân
quen, cô ta có làm điều này thì cũng chỉ
tốn công vô ích.

Nhưng, ngoài dự đoán của tôi, vậy mà

cô ta lại thực sự khóc hơn nữa còn khóc rất
lớn.

Vừa nói vừa khóc nói: “Thẩm Xuân
Hinh, cô ngậm máu phun người, anh trai là
tất cả của tôi, anh ấy giao tôi cho anh
Thắng Nam, chỗ dựa tinh thần của tôi chỉ
có anh ấy, cô cướp anh ấy đi rồi, vì sao còn
muốn làm chuyện này…”

Lúc đầu tôi không hiểu tại sao cô ta lại
như vậy, nhưng khi nhìn thấy Trịnh Tuấn
Anh, tôi đã hiều.

Xem ra, đúng là giang sơn dễ đổi, bản
tính khó dời.

Trịnh Tuấn Anh thậm chí không thèm
nhìn cô ta lấy một cái, đi thằng vào nhà vệ
sinh. Lúc này, tôi cảm thấy mình không cần
thiết phải ở lại chỗ này nữa.

Tôi dứt khoát đi thằng về phía nhà ăn,
vì bước đi chậm rãi nên vẫn có thể nghe
thây tiếng khóc tỷ tê từ hành lang phát ra.

Khi Trịnh Tuấn Anh đi đến, tôi không
có phản ứng gì, cứ nghĩ đó chỉ là một
người qua đường nên bất giác mà nhường
đường.

Nhưng anh ta không đi lên mà cứ
đứng bên cạnh tôi.

Theo bản năng, tôi quay lại thì thấy
anh ta, sắc mặt anh ta lạnh nhạt bước tới,
dường như không có gì bất thường.

Đi được một đoạn, anh ta đột nhiên
nói: “Tuệ Minh là do một tay cô nuôi lớn.
Tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc mang con
bé đi, nhưng con bé là con nhà nhà họ
Trịnh. Dù sau này con bé có lựa chọn cuộc
sống thế nào đi chăng nữa, ít nhất cũng
nên để con bé biết rằng ở trên thế giới này
bố nó vẫn còn sống.” Tôi sững sờ, dừng lại
rồi nhìn anh ta, nhất thời không nói nên lời.

Chờ một chút rồi mới mỡ miệng nói:

“Lúc Lý Vũ Linh ra đi có từng nói rằng, cả
đời này, cô ấy sẽ không bao giờ để Tuệ
Minh nhận anh, cũng không để con bé
quay tr về nhà họ Trịnh. Trịnh Tuấn Anh,
có một số người có một số chuyện khi đã
qua rồi thì nên để cho nó qua đi”

Anh ta cau mày, vẻ mặt lạnh lùng:
“Vậy cô muốn làm thế nào? Để con bé cứ
mãi đi theo cô như thế này sao? Đúng, cô
có thể cho con bé tất cả, nhưng trong lòng
con bé muốn gì cô có biết không?”

“Từ khi mới sinh ra con bé đã luôn ờ
cùng với tôi, dựa vào đâu mà bây giờ lại
không được sống cùng với tôi nữa? Anh là
cha của con bé, vậy nhưng anh đã từng
chăm sóc con bé lần nào chưa? Anh đã
bao giờ nhìn thấy dáng vẻ con bé bi bô lúc
mới chập chững biết đi chưa? Anh đã bao
giờ tưởng tượng ra bộ dạng của con bé
nửa đêm gào khóc đòi mẹ chưa? Tất cả

đều không có. Anh dựa vào đâu mà mờ
miệng nói mình là bố của con bé? Chỉ dựa
vào việc hiến một con tỉnh trùng sao? ”

Bình thường cứ gặp phải chuyện của
Tuệ Minh là tôi lại mất khả năng kiềm chế.

Anh ta đè nén sự tức giận, gằn giọng
nói: “Ngay từ đầu tôi đã không biết là Lý
Vũ Linh mang thai, nếu biết, tôi sẽ không
mặc kệ cô ấy, không để cô ấy một thân
một mình sinh con, cũng không để các cô
phải nuôi dưỡng đứa nhỏ. Tất cả mọi thứ
đó đều nằm ngoài tầm kiểm soát của tôi.”

Tôi cười chế nhạo: “Tại sao anh không
biết? Nếu anh không biết thì tại sao Lâm
Diên lại biết? Cô ta đến đúng lúc Lý Vũ
Linh đang ở trong những ngày khó khăn
nhất, chọc tức cô ấy khiến cô ấy sinh sớm,
băng huyết mà chết. Trịnh Tuấn Anh, anh
nghĩ rằng những chuyện này chỉ bằng vài
câu nói nhẹ nhàng của anh mà có thể cho

qua được sao?

Anh ta sững sờ, tinh thần suy sụp, anh
ta nheo mắt nhìn tôi, có chút không tin:
“Cô nói cái chết của Lý Vũ Linh là do Lâm
Diên làm?”

“Vậy là hồi đó đến giờ chuyện của Lý
Vũ Linh năm đó, anh chưa từng điều tra
qua có đúng không ?“ Tôi có chút thất
vọng, thất vọng thay cho Lý Vũ Linh. Nếu
trong lòng anh ta thực sự có cô ấy thì làm
sao đến sự tình năm đó cũng không đi
điều tra qua?

Nói thẳng ra chính là không yêu, nếu
không, cô ấy mất tích lâu như vậy, anh ta
cũng chưa từng đi tìm Lý Vũ Linh, thậm chí
hỏi cũng không thèm hỏi thăm qua.

Nếu đã như vậy, tôi giao Tuệ Minh cho
anh ta thì tôi sẽ càng lo lắng hơn.

Anh ta mím môi không nói nữa.
Tôi bình tĩnh lại, nhìn anh ta: “Chuyện
của Tuệ Minh dù người nhà họ Trịnh các
người có tính toán, dự định thế nào đi
chăng nữa, tôi cũng sẽ không giao con bé
cho anh đâu.”

Tôi nghiêm túc nói ra những lời này,
sau khi nói xong, tôi đi thằng vào phòng
VỊP.

Phó Thắng Nam và Kiểu Cảnh Thần
đang trò chuyện, khi họ nhìn thấy tôi, họ
đưa tay về phía tôi và nói: “Sao đi lâu vậy?”

“Không có gì, ăn xong rồi sao?” Kỳ
thật nói ăn cơm, nhưng thực chất chính là
lúc để mọi người cùng nhau tụ tập, hầu
như sẽ không ăn.

Anh gật đầu, ánh mắt rơi trên người
tôi: “Em không đói sao?”

Tôi lắc đầu: “Không đói!”

 


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.