Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi – Chương 373



Chương 373: Lảo đảo bước tới (6)

 

Tôi có hơi lơ đãng, dường như Mộc Tử
cũng thích mang giày cao gót, khi đó
chúng tôi không có tiền, đôi giày cao gót
cô ấy rất cao, rất cấn chân, mỗi lần cô ấy bị
đau đến mức không chịu được, tôi sẽ mua
cho cô ấy một đôi dép lê ð cửa hàng ven
đường, sau đó vừa cười nhạo cô ấy, vừa
bắt cô ấy đổi giày, cô ấy sợ đau, lần nào
cũng ngoan ngoãn đổi đi, sau đó lại phàn
nàn dép lê không hợp với khí chất của
mình.

Bây giờ nhớ lại, những chuyện này đã
xảy ra lâu lắm rồi nhưng lại giống như mới
xảy ra.

Tôi đứng dậy, nhìn về phía cô ta nói:
“Cô ở đây chờ tớ một chút nhé!”

Trong trung tâm thương mại có không
ít cửa hàng, một lát sau thì tôi trở lại, đưa
hộp giày cho cô ta, cười nhẹ: “Vừa rồi tôi
thấy cỡ chân của cô là ba mươi bảy, có lẽ
cái này sẽ vừa chân đấy.”

Cô ta sửng sốt một lát, đưa tay nhận
cái hộp, sau khi mở ra thì nhìn tôi một cái,
ngần người nói: “Cô cố ý mua cho tôi à?”

Tôi gật đầu: “Tuy không biết cô thích
mẫu nào, nhưng nó có thể phối với quần
áo của cô đấy, có điều đây không phải
nhãn hiệu gì lớn, nhưng chắc mang đỡ
cũng ổn.”

Có một đôi giày hơn mấy chục triệu,
tôi thật sự không dám mua, sau khi từ
Hoàng An trờ về, tôi vẫn luôn không đi làm,
Phó Thắng Nam cho tôi thẻ ngân hàng
nhưng tôi không dùng mà chỉ dùng tiền
tích góp của mình, tôi định thi nghiên cứu
sinh xong thì sẽ tìm một công việc nào đó,
như vậy thì vấn đề chi tiêu hằng ngày của
tôi sẽ được giải quyết rồi.

Cô ta thay giày, gương mặt không giấu
nổi sự vui vẻ, nhìn tôi nói: “Thẩm Xuân
Hinh, cô biết không, cô là cô gái đầu tiên
mua giày cho tôi đấy, anh tôi là một cái cọc
gỗ, căn bản là không có mắt thẩm mỹ, cho
nên tôi chưa bao giờ bảo anh ấy mua cho
tôi thứ gì, đều là tự mình mua thôi, gặp
được hạ biết thuyền cũng một cái cọc gỗ
luôn, từ nhỏ đến lớn chưa từng mua giày
cho tôi.”

Tôi cười nhẹ, dường như hai ông bà
nhà họ Mạc vẫn luôn ð nước ngoài, Mạc
Thanh Mây là con gái nhỏ nhất của nhà họ
Mạc, không có biết nhiều về chuyện nhà
họ Mạc.

Chỉ biêt duy nhất một chuyện Mạc
Thanh Mây và Mạc Đình Sinh là anh em,
còn mấy chuyện khác thì hoàn toàn không
biết gì cả.

“Cô mang vào đi, chỉ cần đi không bị
đau chân là được.” Tôi mờ miệng, lúc
ngước mắt lên thì thấy Phó Thắng Nam,
anh mặc cả cây đen, dáng người thon dài,
gương mặt tuấn tú vô cùng, đi trong trung
tâm thương mại khiến người khác phải
ngoái đầu lại nhìn.

“Đúng là trai đẹp hại nước hại dân,
quá đào hoa, quá phô trương.” Mạc Thanh
Mây nói thầm.

Thấy Phó Thắng Nam đi tới thì nói:
“Tổng giám đốc Phó, tôi nhắc anh lần sau
ít xuất hiện ð nơi đông người chút, đã có
người chụp ảnh rồi đấy.”

Cũng may khách hàng ở nơi này khá lí
trí, cũng không có chen chúc tới như mấy
người mất liêm sỉ kia.
Phó Thắng Nam cười nhẹ, mắt nhìn
tôi, giọng nói dịu dàng: “Mệt không? Em
mua cái gì vậy?”

Tay bị anh nắm, nóng ấm, tôi nhìn mấy
cái túi ở một bên, lúng túng nói: “Là mấy
món quần áo thôi.”

Tâm trạng Mạc Thanh Mây rất tốt,
cười nói: “Còn mua một đôi giày tặng tôi
nữa.”

Nói xong còn cố gắng đi vài bước thật
uyển chuyển, nhìn tôi nói: “Cô nói đúng,
đôi giày này mang thật êm, tốt hơn giày
cao gót nhiều.”

Đọc full tại truyen.one

Tôi cười cười, không nói gì thêm.

Phó Thắng Nam nhìn tôi một cái,
nhướng mày, bàn tay nắm tay tôi hơi siết
chặt, sau đó liền xách mấy chiếc túi trên
đất lên rồi kéo tôi rời đi.

“Này, Phó Thắng Nam, còn có mấy túi
này nữa, anh mù à?” Mạc Thanh Mây ở sau
lưng la lên nhưng lại không cáu gắt mấy.

Phó Thắng Nam không lên tiếng, làm
như không có chuyện gì kéo tôi đi thẳng ra
ngoài trung tâm thương mại.

Tôi dừng lại một chút: “Còn mấy thứ
đó thì sao?”

Anh nhướng mày, mắt nhìn về phía
trước.

Lúc tôi ghé mắt nhìn sang thì thấy hạ
biết thuyền đã tới, trong lòng đã hiểu rõ,
cũng đi theo anh.

Xe của anh đỗ ở bên ngoài trung tâm
thương mại, bước lên chiếc xe McLaren thề
thao, rất bắt mắt.

“Sao lại lái chiếc này?” Chiếc xe con
này để ở bãi đỗ xe lâu rồi, rất là ngầu,
nhưng tôi rất ít khi thấy anh lái nó.

Lúc đặt đồ đạc vào cốp xe ở phía sau,

tôi đề ý thấy hình như những túi anh cảm
đi đều là do Mạc Thanh Mây chọn cho tôi,
Sao anh biết những thứ này là của tôi nhỉ?

“Lái đại thôi!” Trả lời một câu, anh kéo
tôi lên xe: “Muốn ăn cái gì?”

Tôi đột nhiên nhớ tới việc gặp Kiều
Cảnh Thần trong trung tâm thương mại,
mỡ miệng nói: “Tổng giám đốc Kiều hẹn tối
cùng nhau đi ăn!”

Anh mím môi, đôi mắt đen u ám: “ỪI”

Đáp lại tôi một tiếng, sau đó anh
nghiêng người cài dây an toàn cho tôi.

Mạc Thanh Mây và hạ biết thuyền đi
ra, ð phía xa nói vọng về hướng tôi: “Thẩm
thù, buổi tối tôi với chồng tôi ăn bữa tối
dưới ánh nến, không đi chung với hai người
được, cám ơn giày của cô nhé, tôi rất thích,
hẹn cô hôm khác tôi đãi cô nhé.”

Tôi cười cười, vẫy tay với cô ta, Phó
Thắng Nam giúp tôi cài chắc dây an toàn,
đột ngột cắn một cái vào cằm tôi.

Tôi bị đau, khó hiểu nhìn anh: “Sao
vậy?”

Đọc full tại truyen.one

“Em chưa tặng quà cho anh bao giờ!”
Câu này nghe thế nào cũng có chút đáng
thương.

Tôi tặc lưỡi, há miệng nói: “Vậy hôm
nào mua cho anh, anh thích cái gì?”

Anh cười lên: “Chỉ cần là em mua thì
cái gì anh cũng thích hết.”

Vị tiên tri nói đàn ông như đứa trẻ to
xác nhất định là nữ, nếu không thì sao có
thề biết mà nói được như thế.

Kiều Cảnh Thần đã đặt đồ ăn trong
nhà hàng rồi, là món Quảng Đông.

Món ăn được nấu rất tinh tế, không
quá lửa, có vẻ không thích hợp ăn vào mùa

đông cho lắm, nhưng hơn ð chỗ thanh
đạm ngon miệng.

Năm người, trừ ba anh em bọn họ ra,
Kiều Cảnh Thần dẫn Lục Hạnh Nguyên
theo, Phó Thắng Nam dẫn tôi theo.

Tất cả ngồi xuống, Kiều Cảnh Thần
mỡ miệng đầu tiên: “Hai ngày trước tôi đến
phía nam tìm đầu bếp, khả năng nấu
nướng khá tốt, lát nữa mọi người nếm thử
nhé.”

Phó Thắng Nam luôn luôn ít nói, chỉ
gật đầu với anh ta thôi, không nói gì.

Đương nhiên Trịnh Tuấn Anh cũng vậy,
không nói nhiều, thản nhiên uống một hớp
nước, rồi không lên tiếng nữa.

Sau lần ấy, Trịnh Tuấn Anh không đến
biệt thự thăm Tuệ Minh nữa, nguyên nhân
trong đó, hẳn là do Phó Thắng Nam đã nói
gì đó với anh ta.

Bữa cơm này vô cùng im lặng, Kiều
Cảnh Thần vốn là muốn đề các anh em trở
lại như xưa, nhưng bây giờ, có lẽ đều cảm
thấy xấu hồ.

Vậy trực tiếp gọi phục vụ, mang rượu lên.

Đưa tất cả trà và trái cây xuống, thấy
phục vụ muốn lấy ly nước trái cây trong tay
tôi đi, Phó Thắng Nam mờ miệng: “Cô ấy
không uống được rượu.”

Người phục vụ cứng đờ, sau đó thu
tay về.

Kiều Cảnh Thần nhướng mày, không
nói gì thêm.

Ánh mắt Trịnh Tuấn Anh rơi xuống
người tôi, rất nhạt, nhưng dường như mang
theo một chút không vui.

Sự không hài lòng này từ đâu ra, tôi
không biết, nhưng tóm lại là không tốt đẹp gì.

“Mọi người có nhớ hôm nay ngày gì
không?” Kiều Cảnh Thần mờ miệng, dễ
thấy là tâm trạng anh ta hơi suy sụp.

Phó Thắng Nam nhíu mày, như đang
nghĩ đến gì đó, Trịnh Tuấn Anh nhìn anh,
nói ra câu đầu tiên: “Cậu đến thăm người
đó rồi à?”

Kiều Cảnh Thần gật đầu: “Đi hồi tuần
trước rồi, lúc ấy thời tiết ở Giang Ninh
không lạnh lắm, tôi đưa chút trái cây cho
người đó.”

Tôi không biết bọn họ đang nói tới ai,
không khỏi im lặng.

Mạc Hạnh Nguyên vốn không nói gì,
lúc này đôi mắt cô ta mờ sương, nhìn về
phía Phó Thắng Nam rồi nói: “Anh Thắng
Nam, em đã mua căn nhà của anh trai em
ð Giang Ninh rồi, em muốn lên thủ đô sông.”

Phó Thắng Nam nhăn mày, không có
nhiều cảm xúc cho lắm, gật đầu thản nhiên
nói: “Ừ, em tự quyết định đi, có cần gì thì
tìm Cảnh Thần anh ta sẽ sắp xếp ồn thỏa.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.