Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi – Chương 371



Chương 371: Lảo đảo bước tới (4)

 

Tôi ngẩn người, ánh mắt không tự chủ
được mà liếc nhìn chiếc vòng tay trên cổ
tay mình, đây là chiếc vòng tay mà bốn
năm trước, Thầm Quang đã đưa cho tôi lúc
tôi được nhập tên vào gia phả nhà họ
Thẩm, tôi rất hiếm khi đeo nó, trước đó
mấy ngày tình cờ nhìn thấy, thấy có vẻ đẹp
mắt, nên tôi đã đeo nó theo.

Đối với những thứ trang sức châu báu
này, tôi không hiểu biết gì nhiều, chỉ có thể
dùng kiểu đẹp để xem mình thích hay
không thích, căn bản là không biết phân
biệt đồ tốt và đồ xấu.

Bây giờ cô ta nói với tôi như thế, tôi lại

ngần cả người ra, bỗng nhiên cảm thấy hơi
áp lực, nói: “Một cái vòng tay vài trăm tỷ ư?
Không thể nào!”

Một thứ đồ vật quý giá đến thế nào đi
chăng nữa, thì cũng chỉ là một món đồ mà
thôi, nhưng đồ đã có giá trị lên đến vài
trăm tỷ, không phải thường là đồ cổ sao?

Cô ta trợn mắt nhìn tôi một cái, vừa
kéo tôi đi vừa phổ cập tri thức cho tôi: “Cái
vòng tay này của cô được làm từ thời
Đường, cũng khá là cổ rồi, năm trăm năm
trước, sau khi cuộc nội chiến tạm lắng
xuống, có một vị quý tộc vì gia cảnh đi
xuống nên đã bán lại cái vòng tay này cho
ông cụ Thẩm thời ấy đang làm tướng quân.
Ông cụ Thẩm khi ấy rất yêu thương người
vợ cả của mình, nên đã tặng đôi vòng tay
này cho bà ấy, sau này quốc gia dần dần
được xây dựng nên, đôi vòng tay này đáng
lẽ phải được mang về trưng bày trong bảo

tàng. Nhưng mà nhà họ Thẩm có công
dựng nước, cho nên được đề lại ð nhà họ
Thẩm, cả nhà họ Thẩm cứ truyền xuống
cho đời sau như vậy.”

“Cái vòng tay này vốn phải đưa cho
con dâu của nhà họ Thẩm, ai ngờ Thẩm
Quang lại hào phóng như thế, đưa luôn cái
vòng tay này cho cô.”

Người nói vô tâm, nhưng người nghe
có ý. Lúc ấy tôi không biết đằng sau chiếc
vòng này lại có một câu chuyện như vậy,
bây giờ đã biết rồi, bỗng dưng cảm thấy
đáng lẽ mình không nên nhận chiếc vòng
này.

Tôi sðờ lên chiếc vòng tay theo bản
năng, không nói gì cả, chỉ cười cười.

Điện thoại của Mạc Thanh Mây vang
lên, cô ta nghe, tôi đứng trong trung tâm
thương mại nhìn ngó xung quanh, chợt
cảm thấy không khí có hơi ồn ào náo nhiệt
tới mức tôi không thờ nồi.

Bỗng thấy hơi buồn buồn.

Tôi ghé vào trên lan can nhìn các loại
cửa hàng đèn đóm sáng trưng ð mỗi tầng
lầu, ở Hoài An không có những cửa hàng
như thế này. Có rất nhiều cửa hàng nhỏ
nằm trong ngõ hẻm, khi đi về nhà, tiện
đường đi ngang qua có thể mua được
những thứ đồ mình cần luôn.

Tôi suy nghĩ đến mức thất thần, Mạc
Thanh Mây đề điện thoại bên tai tôi, trêu
ghẹo: “Nghe điện thoại đi.”

Tôi hơi sửng sốt, theo bản năng nhận
lấy chiếc điện thoại, lúng búng trong
miệng: “Ai vậy?”

“Là anh!” Giọng nói trầm thấp của một
người đàn ông, âm thanh rất quen thuộc,
tôi hơi sững ra, ngạc nhiên hỏi: “Phó Thắng
Nam?”
Từ đầu dây bên kia truyền đến tiếng
cười nhẹ: “Sao điện thoại lại tắt máy? Lúc
đi ra ngoài có mặc quần áo đủ ấm không?
Cô Mạc nói em chỉ mặc một chiếc áo
khoác mỏng, có lạnh không?”

Trong lúc bận rộn vẫn để dành ra
được chút thời gian để gọi điện thoại hỏi
thăm tôi ân cần như thế này, đại khái cũng
chỉ có mình Phó Thắng Nam sẽ chăm sóc
tôi tỉ mỉ cần thận như vậy.

Thấy Mạc Thanh Mây đang nhìn mình
cười cười, mặt tôi hơi nóng lên, đành nói:
“Điện thoại của em bị hết pin nên tắt
nguồn, không lạnh lắm đâu, trong trung
tâm thương mại có bật máy sười, rất ấm
áp”

Anh ấy nói: “Được rồi, lát nữa tan tầm
anh sẽ tới đón em. Anh vừa chuyền tiền
cho em đấy, không cần phải lo lắng gì cả,
anh có khả năng đề cho em phung phí.”

Tôi bật cười, nhưng lại khiến Mạc
Thanh Mây chú ý, cho nên chỉ có thể nén
lại, nói với người ð bên kia điện thoại:
“Vâng. Em cúp trước đây, em rất ồn!”

Tôi tắt điện thoại đi, rồi đưa di động
trả lại cho Mạc Thanh Mây, nói: “Cảm ơn!”

Cô ta nhận lại điện thoại, nhún vai một
cái, bĩu môi nói: “Cảm giác như mình vừa bị
ép phải ăn cả một bát cớm chó.”

Tôi cười cười, không nói gì cả.

Mạc Thanh Mây tiếp tục kéo tôi đi dạo
trong trung tâm thương mại, rồi cô ta đột
nhiên mờ miệng nói: “Thẩm Xuân Hinh,
Phó Thắng Nam rất yêu cô”

Tôi hơi sửng sốt, không hiểu sao cô ta
lại đột nhiên nói như vậy. Tôi liếc mắt nhìn
cô ta một cái, thì lại thấy cô ta đang nhìn
tôi, tiếp tục nói:

“Ba năm trước đây, tôi đã từng gặp
anh ta ở quán bar Hoàng Gia. Ba gið sáng,
anh ta uống say tới mức không biết trời đất
gì nữa, từ Hoàng Gia đi ra, trong tay anh ta
còn cầm bình rượu. Thời điểm đó, cô và
Tường Vân Nam hoàn toàn không giống
nhau, nếu muốn nói có gì giống, thì chắc
chỉ được đôi mắt mà thôi. Thế mà anh ta lại
nhìn Tường Vân Nam, hết lần này đến lần
khác cứ gọi tên cô, khóc như một đứa trẻ,
cầu xin cô đừng rời đi.”

Cô ta nói đến đây, thì chợt im lặng,
dưỡng như đang nhớ lại hoàn cảnh lúc đó.

Trong lúc nhất thời, tôi ngây ra không
biết nên phản ứng như thế nào.

Cô ta im lặng một lúc rồi mới nói tiếp:
“Dù sao anh ta cũng là Tổng giám đốc của
tập đoàn Phó Thiên, nên tôi gọi người tới
đưa anh ta về nhà. Ngày hôm sau anh ta
tới tìm tôi, hỏi tôi có phải là cô đã trờ về
không. Sau khi biết là mình nhận nhầm

người, anh ta sa sút không chịu nổi. Cái
mũi của Tường Vân Nam chắc là đã phẫu
thuật dựa theo hình dạng mũi của cô, sau
này cô ta thường xuyên xuất hiện trong
tầm mắt của Phó Thắng Nam, dáng người
tuyệt đẹp cùng với khuôn mặt có vẻ tương
tự với cô, giúp cho cô ta luôn thuận buồm
xuôi gió trong ba năm vừa qua. Đáng tiếc
là, nếu cô ta tự biết được vị trí của mình ở
đâu, thì cũng sẽ không đến mức phải
chết”

“Lát nữa cô muốn ăn gì?“ Chuyện đã
qua rồi, giữ lại trong đầu chỉ khiến mình
đau khổ thêm, tôi không muốn nhắc tới
nữa, cũng không muốn nghe nhiều về ký
ức của người khác.

Bạn đang đọc tại truyen.one

Thấy tôi có vẻ không muốn tiếp tục
nghe nữa, cô ta cũng không nói gì thêm,
khoác tay tôi tiếp tục đi dạo.

Trong trung tâm thương mại có nhiều

người, nhìn thấy Kiều Cảnh Thần và Mạc
Hạnh Nguyên, tôi không phản ứng kịp.

Nhất là Kiều Cảnh Thần, anh ta trở
nên chững chạc cần thận hơn rất nhiều,
đại khái là khí chất trên người anh ta có sự
thay đổi, cho nên trong lúc nhất thời tôi đã
không nhận ra anh ta.

Mạc Thanh Mây mở miệng trước, lời
nói không quá sắc bén: “Trùng hợp quá,
hai người cũng tới đề đi dạo sao?”

Ánh mắt của Kiều Cảnh Thần rơi
xuống người tôi, không vội vã mờ miệng,
một lát sau mới trả lời: “Ừ!”

Mạc Hạnh Nguyên khoác tay anh ta,
nhìn có vẻ rất thân mật, tôi hơi bất ngờ.

Cho nên, bọn họ đang quen nhau
sao?

Tôi không hỏi nhiều cũng không nghĩ
nhiều, chuyện đó không có liên quan gì tới
tôi cả.

“Trờ về khi nào vậy?” Đây là Kiều
Cảnh Thần hỏi, đối tượng hỏi là tôi.

Tôi mở miệng, giọng nói nhạt nhễo:
“Vài ngày rồi.”

Dù sao thì bọn họ cũng là người quen

của nhau, không đến mức gặp nhau lại giả
vờ như không biết, quá ra vẻ, không ổn.

“Lát nữa chúng ta ăn cơm với nhau
đi” Kiều Cảnh Thần mờ miệng nói, rồi anh
ta ngừng một lát mới tiếp tục: “Có lẽ Thắng
Nam cũng sắp tan làm rồi, mấy người
chúng ta, tối nay ăn với nhau một bữa cơm
đi, để tôi… Gọi Tuấn Anh tới.”

Tôi ngần người ra, mím môi, bởi vì
chuyện của Tuệ Minh, cho nên giữa hai
người Phó Thắng Nam và Trịnh Tuấn Anh
có chút khúc mắc.

Kiều Cảnh Thần đề nghị như vậy, tôi
cũng hiểu ý của anh ta. Các anh em bọn
họ chơi cùng với nhau bao lâu nay, mà lại vì
một đứa bé nên tách ra trong không vui,
thật sự rất đáng tiếc.

“Được!” Tôi gật đầu, coi như đồng ý.

Mạc Thanh Mây nhìn Mạc Hạnh
Nguyên, hai người vốn không hợp nhau,
bây giờ lại chạm mặt nhau như thế này,
không thể tránh khỏi việc sẽ mỉa mai nhau
vài câu.

“Chị Lâm đây vẫn nên rút lui sớm một
chút, để làm được chuyện khác đi, đừng
có làm cho người khác bị thương đầy mình
rồi mới chịu buông tay” Trong lời nói bao
hàm chuyện gì đó.

Sắc mặt Mạc Hạnh Nguyên trắng
bệch, nhìn cô ta, mấy năm nay không gặp,
cô ta đã biết kìm chế sự tức giận của mình
lại, đã chín chắn hơn nhiều.

 

Ngữ điệu có vẻ hạ mình, nhưng trong

lời nói thì lại lạnh lùng không hề kém cạnh
chút nào: “Bản lĩnh xen vào chuyện của
người khác của cô Mạc đây cũng chỉ có
tăng chứ không giảm, cô đã thay đổi niềm
vui của mình rồi à?”

Mạc Thanh Mây nhún vai, cũng không
tức giận, hừ một tiếng nói: “Bà đây thích
làm như thế nào, cô nói được sao?”

“Vậy thì phiền cô Mạc đây từ nay về
sau hãy ngậm miệng lại, bớt lo chuyện bao
đồng đi” Mạc Hạnh Nguyên đáp lời, ánh
mắt lạnh lùng.

Bạn đang đọc tại truyen.one

Hai người không hề cãi nhau, nhưng
tôi một câu cô một câu, ai cũng không tha
ai, người bên ngoài nghe thấy sẽ cảm thấy
hơi mơ hồ không hiểu gì.

Tôi giật giật áo Mạc Thanh Mây, ra
hiệu cho cô ta đừng nói thêm gì nữa.

Cô ta bĩu môi, không nói chuyện với

Mạc Hạnh Nguyên nữa, mà đi thằng vào

một tiệm trang sức gần đó, mua sắm cho
hả giân.

 


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.