Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi – Chương 367



Chương 367: Sau khi tôi gặp anh (11)

John nhìn tôi, tiếp đó nhìn sang Vương
Yên Nhiên, nói: “Sao hai người lại vào cùng
nhau?”

Vương Yên Nhiên trà lời, nói rất nhanh:
“Là gặp nhau ở trong vườn dưới nhà hàng.
Bốn năm không gặp cô Thẩm, tôi vẫn luôn
muốn nói lời cảm ơn với cô ấy. Vừa hay gặp
nhau ở bên dưới nên nói nhiều mấy câu.”

John không hiểu: “Hai người quen
nhau từ bao giờ?”

“Bốn năm trước đã quen rồi!” Lúc
Vương Yên Nhiên nói chuyện, ánh mắt nhìn
về Thầm Minh Thành, mang theo ý cười:
“Nếu như bốn năm trước không phải cậu

Thâm và cô Thẩm ra tay, thì tôi cũng
không biết bản thân chết thế nào. Hôm
nay gặp được họ, đương nhiên là phải nói
một câu cảm ơn.”

Tôi mím môi, luôn cảm thấy mục đích
của cô ta không hề đơn thuần là như vậy.
Nhưng nhất thời tôi cũng không nói ra
được là sai ở chỗ nào.

Thẩm Minh Thành hơi nhíu mày,
dường như đã quên sự tồn tại của một
người như cô ta từ lâu. Nhưng anh ta rất
kiệm lời với người ngoài, không nói gì.

Hồ Diệp hơi ngạc nhiên, cúi đầu, lại
bắt đầu im lặng suy nghĩ.

Mạc Thanh Mây liếc nhìn Vương Yên
Nhiên, nhướn mày: “Hai anh em hai người
đúng là tốt bụng. Một cô gái sa ngã lại
được hai người cứu, trờ thành nhân viên
văn phòng, không tồi nhỉ!”

Rõ ràng lời nói này là nói với tôi và

Thâm Minh Thành.

Hơi ngừng lại, cô ta nói tiếp: “Cô
Vương, cô cũng không cần đề tâm đâu. Sợ
là hai anh em bọn họ đã quên chuyện này
từ lâu rồi”

Vương Yên Nhiên cười nhạt: “Người
được giúp là tôi. Tôi có thể có ngày hôm
nay, sao tôi có thể quên được.”

Mạc Thanh Mây nhướn mày: “Hay là
lấy thân báo đáp!”

Đọc thêm nhiều truyện hay tại truyen one

Cô ta nói câu này có phần đột ngột,
trái lại, mặt Vương Yên Nhiên lập tức đỏ
lên, không nói gì.

Mạc Thanh Mây cong môi, cô ta tính
tình thằng thắn, nói tiếp: “Loại chuyện cảm
ơn này, cách tốt nhất là không làm phiền,
bằng không chính là báo thù. Anh nói xem
có phải không, cậu Thẩm”

Sao tôi lại nghe ra lời này của cô ta là
có ý khác nhỉ?

Thẩm Minh Thành không nói. Nhân
viên phục vụ bưng canh đến, anh ta nhận
lấy rồi đặt trước mặt Hồ Diệp, coi như là đã
ngầm thừa nhận lời của Mạc Thanh Mây.

Từ trong nhà hàng bước ra, thời gian
đã không còn sớm, Mạc Thanh Mây ngủ
sớm, kéo theo Hàn Trí Trung đi trước từ lâu
rồi.

Hình như hai người John và Trần Húc
Diệu có việc, cũng đã rời đi, ngược lại để
lại một mình Vương Yên Nhiên có chút
ngượng ngùng.

Lúc Trần Húc Diệu đi có nói để cô ta
gọi xe về. Nhưng vốn dĩ nhà hàng này là
dạng nhà hàng riêng tư, chuyện không dễ
gọi xe ở quanh đây là thật.

Dưỡng như Phó Thắng Nam không có
tâm trạng đề lo chuyện bao đồng, kéo tôi
lên xe, chuẩn bị rời đi.

Tôi nhìn Vương Yên Nhiên đứng ớ bên
cạnh Thẩm Minh Thành và Hồ Diệp nói gì
đó, Thẩm Minh Thành gật đầu.

Sau đó, Vương Yên Nhiên liền lên xe,
Thẩm Minh Thành cũng lên xe. Trái lại, xe
rời đi để lại một mình Hồ Diệp ở lại chỗ cũ.

Tôi sững người, có chút ngạc nhiên,
cãi nhau rồi sao? Vứt người lại bỏ đi?

“Chúng ta quay lại!“ Tôi nói, đưa tay
kéo áo của Phó Thắng Nam.

Phó Thắng Nam liếc nhìn kính chiếu
hậu, đương nhiên cũng đã nhìn thấy người
đang đứng trong gió lạnh, không kìm được
mà nhíu mày.

Anh cho xe quay đầu, trở lại trước cửa
nhà hàng.

Tôi xuống xe, nhìn Hồ Diệp. Bên ngoài
gió lớn, cô bị thổi đến hai má hồng hồng.

Tôi không nén được nhíu mày: “Chuyện gì
vậy? Sao cô không đi cùng Thẩm Minh
Thành?”

Hồ Diệp cười nhạt, tính cách yếu đuối:
“Anh ấy đưa cô Vương về trước. Lát nữa tài
xế của nhà sẽ đến đón tôi.”

Tôi…

Thẩm Minh Thành này là mang não gì
vậy?

Nén giận, tôi kéo cô ấy, bảo cô ấy gọi
điện cho tài xế, nói không cần đến nữa.

Trên xe, tôi nén giận, gọi điện thoại
cho Thầm Minh Thành.

Điện thoại reo lên mấy tiếng, đã có
người nghe: “Sao vậy, Thầm Xuân Hinh!”

“Thẩm Minh Thành, não là một thứ
tốt. Nếu như anh không có, có thể trực tiếp
vứt đi được không? Ném vợ mình ở lại trên
đường, đưa người khác về nhà, não anh bị

úng nước à?”

Hồ Diệp không ngỡ tôi gọi điện cho
Thẩm Minh Thành, cô ấy hơi ngạc nhiên,
kéo tôi, nói nhỏ: “Thẩm Xuân Hinh, cô
đừng vậy. Tôi không sao.”

Tôi vỗ tay cô ấy, nhỏ giọng: “Không
saol”

Thầm Minh Thành ð đầu bên kia điện
thoại hơi ngần người, không hiểu gì, nói:
“Có tài xế của nhà đến đón cô ấy, em
không cần lo.

Tôi cố nén giận, cảm thấy anh ta đúng
là quá đáng quá rồi: “Thầm Minh Thành, cô
ấy là vợ anh. Cô ấy còn đang vác theo cái
bụng bầu lớn. Đầu anh không sao chứ hải!”

Là suy nghĩ kiểu gì mới khiến anh ta
đưa một người phụ nữ xa lạ về nhà, còn
vứt lại vợ mình trên đường chứ?

“Anh không định lấy cô ta. Thẩm Xuân
Hinh, với anh mà nói, cô ta chỉ là một công
cụ sinh đẻ, em không cần coi cô ta giống
như chị dâu mà bất bình. Đợi có một ngày
anh gặp được người phụ nữ mà anh thật sự
muốn lấy, anh sẽ đưa em đi giới thiệu với
cô ấy, đề em chính miệng gọi cô ấy là chị
dâu. Đừng lo nữa, tài xế ð nhà và người làm
đều sẽ chăm sóc tốt cho cô ta. Nên đối xử
với cô ta thế nào, trong lòng anh tự có
chừng mực. Em chăm sóc sức khỏe cho
tốt, đừng nghĩ nhiều. Ngoan!”

Giọng Thầm Minh Thành không lớn,
nhưng Hồ Diệp ngồi rất gần tôi, những lời
này, cô ấy đều nghe thấy cả, không sót
chữ nào.

Nhất thời tôi không biết nên nói cái gì.
Điện thoại bị cúp rồi, tôi ngước mắt nhìn
Hồ Diệp.

Sắc mặt cô ấy trắng bệch, rõ ràng lúc
này là cực kỳ đau khổ, cô ấy còn nhìn tôi

cười an ủi, không sao.

Trong đôi mắt cô ấy mang theo những
giọt nước nhỏ. Đại khái là không muốn để
tôi nhìn thấy sự đau đớn của cô ấy, cô ấy
đưa ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ xe, tránh
khỏi tầm nhìn của tôi.

Tôi có chút đau lòng cho người con
gái này. Giống như tôi nhìn thấy bản thân
tôi trong quá khứ.

Cả quãng đường không nói lời nào,
Phó Thắng Nam đưa cô ấy về đến trước
biệt thự của Thẩm Minh Thành, có người
làm đến nghênh tiếp, rất chu đáo, gần như
không nhìn ra được sai sót gì.

Nói lời tạm biệt rồi Phó Thắng Nam lái
xe đi. Anh thấy tôi lặng yên không nói, ánh
mắt dịu dàng đặt lên người tôi, trong giọng
nói mang theo sự dịu dàng: “Em nghĩ gì
vậy?”

Tôi hoàn hồn, dựa vào lưng ghế,
nghiêng đầu nhìn anh, có chút không hiểu:
“Phó Thắng Nam, anh còn nhớ ngày của
bốn năm trước, anh đón em ở dưới tầng
bệnh viện không?”

Anh mím môi, ngón tay thon dài đặt
trên vô lăng, gõ gõ, gật đầu: “Ừ, anh nhớ”

Thấy tôi nghĩ gì đó, anh hỏi tiếp: “Sao
vậy?”

“Ngày hôm đó em vừa làm kiểm tra
siêu âm, con được sáu tuần, em chưa từng
nghĩ hôm đó anh sẽ đột nhiên đến đón em,
còn ở dưới tầng đợi em. Lúc ð trên xe, em
vẫn luôn nghĩ, nếu như anh biết em có thai
rồi thì có phải anh sẽ không nhắc chuyện
ly hôn với em nữa không. Nhưng em lại rất
mâu thuẫn, nếu như dùng đứa bé đề trói
buộc anh, bản thân như vậy thật sự quá vô
sỉ rồi”

Tôi không nhìn anh, chỉ là để ánh mắt

lên ngón tay của bản thân, móng tay

có hơi dài rồi.

Dưỡng như anh đang đợi tôi nói xong,
tôi lặng im một lát, liền nói tiếp: “Sau đó,
Lâm Hạnh Nguyên lại bất ngờ bị sảy thai.
Em nhìn sự cưng chiều và bảo vệ mà anh
dành cho cô ta, em sẽ ly hôn với anh, đứa
bé em cũng sẽ giữ lại. Cho nên em đã làm
một cuộc phá thai giả. Nhưng em không
ngờ, cuối cùng anh sẽ yêu em, sẽ…”

Đọc thêm nhiều truyện hay tại truyen one

Xe từ từ dừng lại bên đường, ngón tay
thon dài của anh nâng cằm tôi lên, để tôi
và anh nhìn thẳng vào nhau, bốn mắt nhìn
nhau, nhìn đôi mắt đen sâu thằm của anh.

Tôi có chút ngây người, nhất thời
không biết nên nói gì.

Ánh mắt anh hơi tối lại, mang theo vài
phần sâu xa, giọng nói trầm thấp, khàn
đục: “Muốn ly hôn với em là vì anh không
chắc chắn phần đời còn lại, anh có thể
ăm tốt cho em hay không, có thể toàn

tâm toàn ý chăm sóc cho em hay không.
Nếu như không chắc chắn có thể đi tiếp
được, mang đến cho em quá nhiều ấm áp,
thì lúc chia ly sẽ càng đau khổ.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.