Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi – Chương 366



Chương 366: Sau khi tôi gặp anh (10)

 

Ngừng lại một lúc, cô ấy nói tiếp: “Hơn
nữa, thật ra cô cũng phải suy nghĩ cho
Tổng giám đốc Phó và bản thân cô một
chút. Nếu như có một ngày, tôi nói là nếu
như, Tuệ Minh tr về nhà họ Trịnh, cô và
Phó Thắng Nam cũng đã lớn tuổi, lại muốn
có con cũng không dễ dàng như vậy nữa,
mà cơ thể cô cũng không chịu nổi. Tranh
thủ bây giờ có điều kiện và năng lực,
không bằng sinh con đi. Tôi nghĩ, tuy Tuệ
Minh còn nhỏ, nhưng cô bé nhất định có
thể hiểu cho hai người.”

Tôi có chút thất thần. Đúng vậy, cho
dù tôi không nghĩ cho bản thân mình thì
cũng phải nghĩ cho Phó Thắng Nam một
chút.

Anh đã sắp ba mươi sáu rồi. Giờ muốn
có con quả thật là lúc tuổi tác tương đối
tốt. Nếu như sau này, đến khi Tuệ Minh lớn
rồi mà anh lại muốn có con thì lúc đó chỉ
sợ là khó mà có thai được.

Nhìn thấy tôi thất thân, cô ấy vỗ vỗ tay
tôi, động viên: “Cô đừng nghĩ nhiều quá.
Tôi là khuyên cô thôi. Cuộc đời mỗi người
đều có điều mà bản thân phải lo, nhưng có
thế nào thì cũng phải chừa đường lui cho
mình”

Đi đến trong sân, chúng tôi tìm một vị
trí rồi ngồi xuống. Tôi không kìm được mà
nghĩ đến chuyện của cô ấy và Thầm Minh
Thành. Cuối cùng vẫn là nhàm chán mà lên
tiếng: “Cô và Thẩm Minh Thành có kế
hoạch bao giờ thì đi đăng ký kết hôn
chưa?”
Nếu như không đăng ký kết hôn thì hộ
khẩu và giấy khai sinh của đứa bé phải làm
sao?

Tuy là Thẩm Minh Thành có cách,
cùng lắm bỏ ra chút tiền là được. Nhưng
xét cho cùng thì đối với Hồ Diệp mà nói, là
không công bằng.

Nhất thời cô ấy có chút thất thần,
ngừng lại một chút, rồi nờ nụ cười buồn:
“Tôi có thể sinh con cho anh ấy đã là phúc
lớn lắm rồi. Còn về chuyện đăng ký kết
hôn, tôi vẫn chưa có tư cách.”

Tôi nhíu mày, có chút không vui: “Cô
nói gì vậy. Vì sao lại hạ thấp bản thân mình
như vậy? Cô yêu anh ấy, lại còn sinh con
cho anh ấy, vốn dĩ nhà họ Thẩm nên cho
cô danh phận này. Cô chẳng tranh giành gì
hết, cô không nghĩ cho mình thì cũng phải
nghĩ cho con chứ!”

Cô ấy cười nhạt, có chút bất lực, nói:

“Thâm Xuân Hinh, tôi và cô khác nhau.
Nếu như từ nhỏ tôi là cô nhi, tuy là vất vả
nhưng lớn lên sạch sẽ, thì cũng sẽ không
thấp kém như vậy.”

Tôi sững người, không hiểu: “Cô…”

“Tôi sinh ra ð Lào, hộ khẩu cũng ở
Lào. Mẹ tôi là một nông dân trồng cây anh
túc ð khu Tam Giác Vàng. Cô biết đấy, trẻ
con trường thành ở khu Tam Giác Vàng
không được mấy đứa là bình thường. Trước
năm hai mươi tuổi, tôi vẫn luôn tường rằng
đầu độc, giết hại lẫn nhau giữa người với
người đều là chuyện bình thường. Mãi cho
đến khi tôi gặp Thầm Minh Thành, tôi mới
biết, hóa ra sự trường thành của con gái có
thể sạch sẽ”

Tôi không cách nào có thể tường
tượng được hoàn cảnh sinh tồn của cô ấy.
Cho nên nhất thời, tôi không cách nào tiếp
nhận được lời nói của cô ấy.

Cô ấy xoa xoa bụng, cụp mắt, cười
nhạt, trên mặt lộ ra vẻ dịu dàng: “Nhưng
mà cũng tốt, con tôi có thể trường thành
thật sạch sẽ. Đây đã là phúc của tôi rồi.”

Im lặng một lúc, tôi mới lên tiếng: “Có
lẽ chú ba sẽ không đề ý xuất thân của cô
thì sao?”

Cho dù là mang quốc tịch nước khác,
cũng không thể nói lên điều gì. Xuất thân
của cô ấy không phải là điều cô ấy có thể
quyết định.

Cô ấy cười nhạt, kéo tay tôi, vô cùng
dịu dàng nói: “Cảm ơn cô, Thẩm Xuân
Hinh. Cho dù bọn họ có thể chấp nhận tôi
thì tôi cũng sẽ không đăng ký kết hôn với
Thẩm Minh Thành. Anh ấy xứng đáng với
người tốt hơn.”

Dù sao cũng là chuyện của hai người,
nếu tôi nhúng tay vào nhiều quá cũng
ông tốt lắm.

Ngưng lại một lúc, tôi cũng chẳng nói
gì, chỉ thờ dài một hơi.

Thời gian ra ngoài cũng tương đối rồi,
tôi nói: “Đi thôi, chúng ta đi thôi. Một lát
nữa thì có lẽ bọn họ sẽ tìm đến đây”

Cô ấy gật đầu, bụng bầu bảy tháng
cũng có chút nặng, bất kể là ngồi lâu hay
là đứng lâu đều dễ bị tê đến phát đau.

Thuận theo đường lát đá quay về,
không khí có chút yên tĩnh. Đột nhiên xuất
hiện giọng nói yêu kiều của con gái, nhưng
lộ ra có chút bất ngờ.

“Anh Thành, mặc kệ thế nào, tôi vẫn
phải cảm ơn anh.” Giọng nói này có chút xa
lạ.

Tôi không nén được liếc mắt nhìn qua.
Ngược lại nhìn thấy người quen, là Thầm
Minh Thành. Người đang đứng cạnh anh ta
là trợ lý mà Trần Húc Diệu đưa đến, vừa rồi
chưa nhìn kỹ.

Sao nhìn cô gái này kiểu gì cũng thấy
có chút quen mắt, nhưng nhất thời cũng
không nhớ ra được.

Tôi kéo Hồ Diệp, chuẩn bị đi qua đó
chào hỏi. Nhưng còn chưa tiến đến gần thì
đã nhìn thấy cô gái đó nghiêng người vào
trong lòng Thẩm Minh Thành.

Giọng nói yếu đuối, nũng nịu: “Ôi daI”

Rõ ràng là đã bị treo chân. Thẩm Minh
Thành cũng coi như là ga lăng, đưa tay ra
đỡ lấy cô ta.

Vốn dĩ hình ảnh này cũng không có gì.
Nhưng nhìn cô gái đó thuận thế dựa vào
trong lòng Thầm Minh Thành, tôi không
nhịn được nhíu mày.

Tôi vô thức nhìn sang Hồ Diệp, nhìn
ánh mắt hờ hững của cô ấy, căn bản là
không nhìn ra cảm xúc gì. Nhìn dáng vẻ
này của cô ấy, đoán chừng cũng đã quen
rồi.

Tôi không nhịn được có chút không
vui, nói: “Cô đợi tôi ở đây một lát.

Tôi bước về phía hai người họ, đương
nhiên Thẩm Minh Thành đã nhìn thấy tôi,
kéo giãn khoảng cách với người phụ nữ
trong lòng. Anh ta nói: “Bên ngoài lạnh,
đừng ở lâu quá, dễ bị cảm.”

Bạn đang đọc tại truyen.one

Tôi gật đầu, đáp lời: “Chị dâu ðở bên
đó, anh qua đó cùng chị ấy đi!”

Thẩm Minh Thành nghe thấy tôi gọi
chị dâu, anh ta nhíu mày, mím môi, có chút
không vui, nhưng dường như lại không tìm
được chỗ đề phản bác.

Anh ta liền gật đầu.

Người phụ nữ vốn dĩ đang dựa vào
người anh ta nhìn thấy tôi, hơi sững người,
đứng thằng người lại, cũng coi như biết an phận.

Thẩm Minh Thành rời đi, tôi liếc nhìn
cô ta. Cô gái này, tôi không thích lắm,
không nói nhiều, liền chuẩn bị rời đi.

“Cô Xuân Hinh, cô còn nhớ tôi
không?” Phía sau truyền đến giọng nữ.

Tôi hơi sững lại, quay đầu nhìn cô ta,
ánh mắt rơi lên lớp trang điểm kỹ càng của
cô ta, nhất thời không nghĩ ra.

Trần Húc Diệu là một người cuồng
công việc, nhưng hình như đối với nhân
viên cũng rất tốt. Trên dưới cả người cô gái
này đều là nhãn hiệu lớn, còn đều là sản
phẩm mới mùa này, nhìn có vẻ rất đắt.

“Chúng ta có quen biết nhau không?”
Tôi thật sự không nhớ ra tôi từng gặp cô
gái này ở đâu. Động tác vừa rồi của cô ta
với Thẩm Minh Thành có chút tùy tiện lại
còn làm bộ làm tịch, tôi không thích.

Cô ta cười nhạt, trên khuôn mặt xinh
đẹp mang theo chút kiều diễm: “Bốn năm
trước từng gặp, cũng là ð thủ đô. Lúc đó là
ở trong quán bar của cô Mạc, cô và anh
Thẩm đã cứu tôi.”

Bốn năm rồi, thời gian đã trôi qua quá
lâu rồi, tôi chằng còn ấn tượng gì, không
kìm được hỏi: “Cô tên là gì?”

Bạn đang đọc tại truyen.one

“Vương Yên Nhiên!” Cô ta trả lời: “Bốn
năm trước, tôi còn đang học đại học. Cuối
năm đó là cậu Thẩm giới thiệu tôi vào Tinh
Kỳ cùng với Tổng giám đốc Trần.

Hình như tôi đã nhớ ra rồi. Năm đó
hình như tôi và Thẩm Minh Thành đã gặp
một cô gái bị bắt nạt trong quán bar của
Mạc Thanh Mây. Lúc đó chỉ là chúng tôi
không nhìn tiếp được nữa nên ra mặt.

Cũng là bởi vì chuyện này mà tôi và
Mạc Thanh Mây quen biết nhau. Sau này
cô gái này hình như được Thầm Minh

Thành giới thiệu đến công ty của Trần Húc
Diệu. Khi đó chỉ nói là kiêm chức, nhưng
nhìn hiện giờ thì xem ra mấy năm nay cô ta
theo Trần Húc Diệu hình như phát triển
cũng không tồi.

Tôi gật đầu, miễn cưỡng cười cười,
nói: “Ừ, tốt lắm!”

Nói xong, tôi quay người chuẩn bị đi,
cô ta đi theo nói chuyện với tôi. Tôi nói qua
loa, chẳng hề để tâm lắm.

Về đến phòng VIP, Thầm Minh Thành
và Hồ Diệp đã trở về rồi. Nhìn thấy tôi và
Vương Yên Nhiên đi cùng nhau, Phó Thắng
Nam quét mắt nhìn Vương Yên Nhiên,
không nói nhiều.

Anh đứng dậy kéo lấy tôi, nói: “Anh đã
gọi canh rồi. Lát nữa em uống một chút
cho ấm người.”

Bên ngoài quả thật là lạnh, đứng lâu
mà hai chân hai tay tôi cũng cóng luôn.

Phó Thắng Nam nắm lấy tay tôi, làm ấm
tay cho tôi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.