Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi – Chương 363



Chương 363: Sau khi tôi gặp anh (7)

“Tắt máy rồi” Phó Thắng Nam nói,
giọng trầm thấp.

Sau khi tôi đứng dậy, nhìn tấm lưng
rộng của anh, trong lòng đau nhói, tôi vốn
tường rằng bốn năm qua, tôi đã giải tỏa
được, đã ổn hơn rồi.

Nhưng không ngờ, hóa ra chỉ là che
giấu đi niềm đau mà thôi.

Phát hiện ra sau lưng có người, anh
quay đầu lại, khuôn mặt tuấn tú với tâm
trạng sầu khổ và đau thương.

Chỉ trong chốc lát, anh đã lấy lại vẻ ôn
hòa thường ngày, nhìn tôi, anh mỉm cười:
“Em tỉnh rồi sao, có đói không?”

Tôi lắc đầu, chậm rãi đi đến trước mặt
anh, tôi dựa vào trong lòng anh, kiếm tìm
cảm giác an toàn: “Phó Thắng Nam, em
không sao.”

Không sao thật mà, tôi chỉ thỉnh
thoảng không có cách nào kiểm chế được
cảm xúc của bản thân mà thôi.

Anh ôm lấy tôi, vỗ nhẹ lên lưng tôi,
giống như dỗ dành một đứa trẻ: “Ừm, anh
biết rồi, nghỉ ngơi thật tốt thì sẽ không sao
nữa, tất cả sẽ ồn thôi.

Phó Thắng Nam cãi nhau với Phó Bảo
Hân, là điều tôi không hề ngờ tới.

Đã mấy ngày Phó Thắng Nam không
tới công ty, công việc đều giao hết cho
Kiều Cảnh Thần.

Lúc Phó Bảo Hân tìm đến, tôi không
có mặt ở phòng khách.

Ban đâu hai cô cháu chỉ đang nói
chuyện, thế nhưng không biết vì sao bỗng
nhiên lại cãi nhau.

Tôi vốn không muốn tham dự, thế
nhưng nghe thấy tiếng động, bèn đi ra
khỏi phòng ngủ để xem xét.

Phó Bảo Hân: “Cô ta sẽ hùy hoại cháu,
con gái nhà giàu có quyền thế ð thủ đô
này, đứa nào đứa nấy cũng đều giỏi giang
hơn người, vì sao cháu cứ phải là cô ta mới
được? Cháu và Cố Diệc Hàn đã tranh đấu
gay gắt nhiều năm như vậy, vốn có thể
cùng nhau phát triền, trờ thành đồng minh,
đạt được đỉnh cao, vì sao cứ phải đấu đá
lẫn nhau vì một người phụ nữ chứ?”

“Cháu yêu cô ấy!” Câu này là Phó
Thắng Nam nói, anh đứng thẳng người lên,
do anh quay lưng về phía tôi, vì vậy tôi
không nhìn rõ được tâm trạng vả vẻ mặt
của anh lúc đó.

Thế nhưng chỉ vọn vẹn ba chữ, đã đủ
khiến tôi đờ đẫn một hồi lâu, bảy năm trời,
tôi chưa từng nghe thấy Phó Thắng Nam
nói câu anh yêu em.

Đây là lần đầu tiên.

Bạn đang đọc tại truyen.one

Giọng Phó Thắng Nam trầm thấp,
mang theo sự kiên quyết, nói với Phó Bảo
Hân: “Trong mối quan hệ này, không phải
là cô ấy không thể sống thiếu cháu, mà là
cháu không thể rời xa cô ấy, dù cho cô ấy
có trờ thành một kẻ điên không biết gì hết,
cháu vẫn sẽ ở bên cô ấy, chỉ cần cô ấy ở
bên cháu, dù có như thế nào cháu cũng
chăm sóc cô ấy”

Phó Bảo Hân lắc đầu, không dám tin
những điều mình vừa nghe thấy.

Phó Thắng Nam có vẻ lạnh nhạt, thấp
giọng, nói: “Cô không biết lúc cháu gặp cô
ấy ở Đại học Giang Ninh, cô ấy trông vô
ùng rạng rỡ, nụ cười lúc cô ấy gả cho
cháu ngọt ngào đến mức nào, bảy năm rồi,
là do một tay cháu đã khiến cho một thiếu
nữ xinh đẹp bị ép trở thành bộ dạng thế
này, ai cũng có thể có tư cách không quan
tâm đến cô ấy, thế nhưng cháu thì không
được.”

“Cháu đúng là hết thuốc chữa rồi!”
Phó Bảo Hân có chút tức giận: “Cháu giữ
lại một người như vậy ở bên cạnh, cháu đã
từng suy nghĩ sau này đứa trẻ phải làm thế
nào chưa? Cô ta đã mắc bệnh nặng rồi, cô
ta không có cách nào khống chế được
cảm xúc, một khi cô ta phát bệnh, con của
các cháu, cháu đã từng nghĩ cô ta sẽ làm
thế nào chưa? Không cần thận là sẽ một
xác hai mạng đó.”

Phó Thắng Nam không thèm quan
tâm: “Cháu và cô ấy sẽ không có con nữa,
hộ khầu của Tuệ Minh sẽ lấy họ của cháu,
danh chính ngôn thuận, con bé chính là
con gái của cháu”

“Nhưng nó không phải là con ruột của
cháu!”

“Có gì khác nhau chứ?” Phó Thắng
Nam mím môi: “Cháu đã không còn khả
năng làm bố nữa, có một đứa con như Tuệ
Minh là đủ rồi.”

Phó Bảo Hân tức điên lên, nhìn anh
một cách khó tin: “Phó Thắng Nam, cháu
điên rồi sao? Nhà họ Phó chỉ có một đứa
con duy nhất là cháu, ông nội cháu trên
trời có linh thiêng, cháu có xứng đáng với
ông ấy sao?”

Phó Thắng Nam không nói gì, bời vì
lúc đứng dậy anh đã nhìn thấy tôi đang
đứng ở cầu thang.

Khuôn mặt u ám ban đầu, dần dần đã
lấy lại nét ôn hòa, bốn mắt nhìn nhau, khóe
môi anh nhếch lên, đem theo sự dịu dàng,

giơ tay lên vẫy về phía tôi, giọng nói ôn

hòa: “Xuống đây.”
Tôi nhìn anh, trong lòng khẽ đau nhói.

Sắc mặt của Phó Bảo Hân sầm xuống,
trên khuôn mặt tràn đầy sự thù hận, nhìn
thấy Phó Thắng Nam kéo tôi, bà ta lên
tiếng, giọng nói kìm nén sự tức giận:
“Thầm Xuân Hinh, cô nhất định cứ phải
bám lấy nó như vậy đề hủy hoại nó sao?
Nhà họ Mạc nhà họ Thầm cô đều có thể
đi, vì sao cô cứ nhất định phải bám lấy nó?
Cô có biết từ những ngày mà cô xuất hiện,
Tập đoàn Phó Thiên vốn tốt đẹp đã bị
những tin đồn nhảm và những chuyện
nhảm nhí của cô hết lần này đến lần khác
làm cho thành ra cái gì rồi? Cô có biết vì
sao Thắng Lam lại bận như vậy không?”

“Đủ rồi!” Phó Thắng Nam không cho
bà ta nói, bị tôi ngăn lại, tôi nhìn Phó Bảo
Hân, giọng thản nhiên, nói: “Cô nói đi.”

Bà ta nhếch môi cười, tỏ vẻ khinh

thường: “Tập đoàn Cố Nghĩa đã lấy mấy
hợp đồng đã ký với Tập đoàn Phó Thiên đi
rồi, chỉ trong có một tháng, thị trường cồ
phiếu của Tập đoàn Phó Thiên đã rớt giá
thảm hại, nó vì cô, cái gì cũng chịu đựng, vì
sao cô lại ích kỷ như vậy? Hết lần này đến
lần khác bám lấy nớ? Tuệ Minh là con của
nhà họ Trịnh, cô không thể sinh cho con
cho nó thì thôi, vì sao còn khiến nó vô
duyên vô cớ trờ thành trò cười trong mắt
người khác, vì để tranh giành Tuệ Minh với
nhà họ Trịnh, thứ nó phải đánh đổi là tình
nghĩa anh em, danh tiếng ở trong thủ đô
mấy năm nay, Thẩm Xuân Hinh, cô thật sự
muốn hủy hoại nó sao?”

Tôi lắc đầu, cố gắng kiểm chế cảm
xúc của bản thân, tôi không muốn hủy hoại
anh.

Tôi nắm chặt lấy tay của Phó Thắng
Nam, cả người hơi run rầy, Phó Thắng Nam

nhìn bà ta, giọng nói trở nên dữ tợn: “Đi ra
ngoài!”

Phó Bảo Hân đột nhiên bị anh tức giận
quát lớn thì ngây người ra, theo phản xạ lùi
lại về sau mấy bước, sau đó cầm lấy túi rồi
rời đi.

Cơ thể tôi có chút run rầy, rõ ràng trời
đang cuối thu, thế nhưng tôi lại đồ mồ hôi
liên tục, Phó Thắng Nam ôm chặt lấy tôi,
giọng nói trầm thấp bao dung: “Xuân Hinh,
đừng nghe lời bà ấy nói, Tập đoàn Phó
Thiên sẽ không vì em mà xảy ra bất cứ
chuyện gì cả, anh cũng sẽ không, em là vợ
của anh, danh chính ngôn thuận, ai cũng
không thể nhúng tay vào, chỉ cần em ở bên
cạnh anh, tất cả mọi thứ của anh có đều
không thể bị phá hủy, em hãy tin anh, có
được không?”

Tôi gật đầu, thế nhưng cơ thể càng
run rầy hơn.

Sao lại thành ra như vậy?

Rất lâu sau đó, tôi mới thả lòng người
trở lại, cơ thể vẫn ở trong vòng tay anh, cả
người cuộn tròn lại giống con tôm, muốn
được anh ôm thật chặt lấy mình.

Như vậy mới đủ cảm giác an toàn, tôi
nép vào lồng ngực anh, giọng nói có chút
khàn khàn: “Phó Thắng Nam, có thể một
ngày nào đó em thật sự chẳng nhớ gì nữa,
anh bảo vệ một kẻ điên, thật sự là không
đáng”

Tôi còn sợ hơn ai hết, có một ngày
nếu tôi không nhớ được ai nữa, mất đi khả
năng tự chăm sóc bản thân, nếu như thực
sự đến mức đó, chỉ bằng tôi chết trước đi
cho xong, ít nhất trong ký ức của anh ấy,
không có bộ dạng trở thành kẻ điên của
tôi.

Phó Thắng Nam nắm chặt lấy tay của
, giọng nói ôn hòa và kiên định như mọi

khi: “Không đâu, Xuân Hinh, anh sẽ ở cùng
em, anh sẽ không để cho Tuệ Minh rời xa
em, cho dù thế nào, chúng ta cũng đều sẽ
ồn thôi.”

Bạn đang đọc tại truyen.one

Những lời này giống như anh đang an
ủi mình, cũng là an ủi tôi, tôi luôn nghĩ, hình
như tôi đã trờ thành gánh nặng của anh
thật rồi.

Ngẩng đầu lên nhìn anh, chạm phải
đôi mắt sâu không thấy đáy của anh, tim
tôi đau nhói: “Sai rồi, ngay từ bước đầu đã
sai rồi, đáng lẽ em không nên gả cho anh,
cái chết của con và Vũ Linh, cho dù là em
có cố gắng chôn chặt đến thế nào, thế
nhưng cuối cùng cũng không có cách nào,
anh có thể bỏ Mạc Hạnh Nguyên, thế
nhưng em lại không thề bỏ Cố Diệc Hàn,
thứ anh nợ Mạc Hạnh Nguyên là lời hứa,
còn thứ em nợ Cố Diệc Hàn là mạng sống,
trừ khi em chết, nếu không thì anh ta sẽ
không buông tay, cả đời này của em đều
không có cách nào để trả hết, Phó Thắng
Nam, chúng ta… Chia tay đi!”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.