Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi – Chương 359



Chương 359: Sau khi tôi
gặp anh (3)

“Đứa bé mất rồi!” Trịnh Tuấn Anh mở
miệng, giọng nói lạnh lùng không thề hiện
chút cảm xúc gì, ánh mắt vẫn dừng trên
người Tuệ Minh.

Tôi cho rằng mình nghe nhầm, vì thế
không khỏi mở miệng hỏi một câu: “Cái
gì?”

Cuối cùng anh ta cũng dời mắt nhìn về
phía tôi, mở miệng nghiêm túc nói: “Vị trí
bào thai không ồn định, cho dù được sinh
ra cũng không sống được bao lâu nữa cả,
vì thế đã sảy thai”

Phó Thắng Nam cũng dừng động tác
trong tay lại, nhìn về phía anh ta rồi cau
mày nói: “Đã xảy ra chuyện gì thế?”

Trịnh Tuấn Anh ngồi thằng người dậy,
mím môi mờ miệng nói: “Trước kia cô ấy đã
có dấu hiệu sảy thai rồi, thế nhưng cô ấy lại
không nói. Sau đó lại vì tâm trạng không
ồn định, sau khi đi bệnh viện mấy lần cũng
không còn cách nào khác nên đứa trẻ đã
không giữ được nữa”

Lúc anh ta nói những lời này, giọng
điệu vô cùng lãnh đạm giống như chuyện
mà anh ta đang nói chính là một chuyện
nhỏ không đáng kề vậy.

Tôi đè nén tâm trạng của mình lại,
nhìn anh ta: “Vì thế bây giờ anh định làm
gì?

Vốn dĩ tôi cho rằng anh ta sẽ trà lời
thẳng vấn đề của tôi, thế nhưng không ngờ
anh ta lại đột nhiên híp mắt nhìn tôi. Ánh
mắt anh ta nhìn chằm chằm vào tôi một lúc
lâu, lãnh đạm nói: “Cái chết của Vũ Linh có
liên quan đến Lâm Diên không?”

“Keng!” Đôi đũa đang cầm trong tay
tôi chợt rơi xuống mặt đất.

Tôi sửng sốt một lát, sau đó nhìn về
phía anh ta rồi mím môi, buồn bực nói: “Tôi
không rõ nữa.”

Cái chết của Vũ Linh, tôi vẫn luôn biết
là bời vì tôi. Lúc ấy Lâm Uyên vì đề tôi rời
khỏi biệt thự nên đã thiết kế cho Vũ Linh
đến thủ đô, cố gắng dẫn dụ tôi ra.

Nếu như đêm hôm đó tôi không ra
khỏi biệt thự thì có lẽ mọi chuyện đã không
xảy ra.

Những chuyện liên tiếp về sau cũng
chính bởi vì chuyện này mới bắt đầu.

Tôi không biết rốt cuộc lời nói của
Lâm Diên đả kích nhiều thế nào đến Vũ
Linh như thế nào, lúc ấy John ð bên cạnh
Vũ Linh, cậu ấy cũng chỉ nghe được một
vài câu mà thôi.

Anh ta cười nhạt không lên tiếng, chỉ
đưa mắt nhìn về phía Tuệ Minh: “Tôi sẽ
không cưới Lâm Diên, Tuệ Minh là con
cháu của nhà họ Trịnh, một ngày nào đó
con bé phải trờ về nhà họ Trịnh.

Tôi sửng sốt, không ngờ anh ta sẽ nói
ra những lời này.

Bỗng chốc, tôi ngước mắt nhìn anh ta,
cuối cùng cũng không thể đè nén được
nữa: “Trịnh Tuấn Anh, Tuệ Minh sẽ không
đến nhà họ Trịnh đâu. Đây là quyết định
của Vũ Linh, cũng là tình cảm bốn năm qua
của tôi với Tuệ Minh mới đưa ra quyết định
này. Nếu như anh muốn đưa Tuệ Minh đi,
tôi sẽ liều chết với anh đấy”

Tâm trạng của Phó Thắng Nam cũng
không tốt, ánh mắt đen láy của anh dời lên
người anh ta, giọng nói trầm thấp lạnh
lùng: “Tuệ Minh sẽ không đến nhà họ Trịnh

_ với cậu đâu, ban đầu cậu cũng đồng ý để

Tuệ Minh sống chung với bọn tớ rồi mà”

“Hừ!” Trịnh Tuấn Anh cười nhạt, ánh
mắt nhìn về phía anh: “Ban đầu cậu cũng
đồng ý với tớ sẽ chăm sóc Diệu Ân thật tốt
mà, kết quả thế nào?”

Diệu Ân?

Là ai?

Sắc mặt Phó Thắng Nam sảm xuống:
“Ban đầu trong lòng cậu hiểu rất rõ tại sao
chuyện này lại trở nên như vậy? Tuấn Anh,
cái chết của Vũ Linh và Diệu Ân, cậu cảm
thấy tất cả chỉ là ngoài ý muốn thôi sao?”

Đột nhiên, sắc mặt Trịnh Tuấn Anh tối
xuống mang theo chút bi thương nhàn
nhạt, không cam lòng nhìn Phó Thắng
Nam: “Vậy thì sao? Bây giờ cậu ném tất cả
những chuyện này lên người tớ, cảm thấy
là lỗi của tớ sao?”

Phó Thắng Nam cau mày, cảm thấy

không thể nào nói chuyện với anh ta được
nữa. Anh giơ tay lên nhéo nhéo ấn đường,
nhìn tôi rồi nói: “Em đưa Tuệ Minh xuống
lâu chờ anh trước đi.

Tôi gật đầu. Đọc full tại truyen.one nhé

Thật ra tôi đã muốn đưa Tuệ Minh đi
từ lâu, dù sao cũng suy nghĩ đến tâm trạng
của đứa bé nên Trịnh Tuấn Anh chưa từng
làm những động tác quá khích, chỉ có ánh
mắt của anh ta luôn nhìn chằm chằm vào
tôi và Tuệ Minh đang rời đi.

Xuống lầu dưới, bời vì lo lắng sẽ bị
người khác nhận ra nên tôi đã trực tiếp ra
khỏi nhà ăn, ngồi vào chiếc xe bên cạnh
bồn hoa.

Tuệ Minh vẫn luôn ở bên cạnh tôi, mặc
dù cô bé còn rất nhỏ nhưng ít nhiều cũng
hiểu được một chút những chuyện mà
chúng tôi nói. Vì thế, cô bé nhìn tôi rồi cất
lời; “Mẹ, tại sao chú Trịnh phải đưa con đi

thế?” Nhớ  truyen.one nhé, chúc luôn vui

Tôi hơi nhức đầu, trong dạ dày lại cảm
thấy khó chịu, bèn giơ tay lên bấm vào
bụng rồi nói: “Chú Trịnh cũng muốn có con
gái giống như con vậy.”

“Nhưng mà không phải dì kia đã có
em bé rồi sao? Chỉ cần sinh ra thì chú Trịnh
cũng sẽ có con của mình mà?”

Tôi cúi đầu, đột nhiên cảm thấy không
nói nên lời. Cơn đau dạ dày dưới bụng
khiến tôi không chịu được nữa, còn chưa
kịp phản ứng thì đã phun hết toàn bộ thức
ăn vừa rồi ra ngoài.

Ngay lập tức, Tuệ Minh bị dọa vô cùng
hoảng sợ, chạy đến bên cạnh hỏi tôi: “Mẹ,
mẹ sao rồi?”

Tôi nôn mửa một lúc lâu, sau đó mới
bình tĩnh lại, thế nhưng cả người lại không
hề có chút sức lực. Tôi kéo Tuệ Minh vào

=1z2ng ngực, gương mặt hiện lên chút hốt

hoảng. Vợ Tổng Tài Không Dễ

Tôi không hề cảm thấy bất ngờ với sự
xuất hiện của Lâm Diên, so với lần trước,
có vẻ như cô ta càng tiều tụy hơn nhiều.

Có lẽ cảnh tượng thê thảm vừa rồi đã
bị cô ta nhìn thấy hết: “Nôn mửa đến như
thế, cô mang thai sao?”

Nói đến đây, đột nhiên cô ta lại cười
một cách châm biếm: “Phó Thắng Nam
không thể sinh con được, cô mang thai
đứa bé của Cố Diệc Hàn à? Tôi còn tường
cô sạch sẽ lắm cơ đấy”

**********

Truyen.one xin giới thiệu tới bạn đọc truyện

Nữ Thần Quốc Dân

**********

Tôi mím môi, không muốn cãi vã với
cô ta ngay trước mặt Tuệ Minh, cũng may
lúc này Phó Thắng Nam đã đi ra.

Khi đi tới bên cạnh xe, đương nhiên
anh sẽ nhìn thấy đống nôn mửa kia. Anh
nhìn về phía tôi một lát, sau đó lại nhìn về
phía Lâm Diên, giọng nói vô cùng lạnh

lùng: “Cô đã làm gì thế?”

Khí thế của người đàn ông vô cùng
lạnh lùng, rất dọa người nên đã khiến Lâm
Diên bất giác lui về sau mấy bước. Cô ta
nhìn Phó Thắng Nam, giọng nói có chút
run rầy: “Tôi không có làm gì cả, là do cơ
thể cô ta không thoải mái mà thôi.”

Sau đó nhanh chóng xoay người chạy
vào nhà ăn, Phó Thắng Nam đi về phía tôi,
ánh mắt vô cùng thâm thúy: “Vừa rồi thức
ăn không hợp khẩu vị sao?”

Tôi lắc đầu, giọng nói hơi yếu ớt:
“Chúng ta trờ về thôi.”

Anh gật đầu, ôm Tuệ Minh lên xe rồi
sau đó lại ôm tôi ngồi vào bên cạnh ghế lái.

Tôi không còn chút sức lực nào nữa,
tựa lưng vào ghế ngồi rồi im lặng.

Không bao lâu sau đã chợt ngủ thiếp
đi.

Đến khi tỉnh lại đã là nửa đêm, Phó
Thắng Nam không có ở đây, tôi xuống
giường đi sang phòng của Tuệ Minh.

Con bé ngủ rất say, căn phòng này
được Phó Thắng Nam trang trí rất ấm áp,
cô bé ngủ rất yên tĩnh giống như một thiên
sứ rơi xuống nhân gian vậy.

Im lặng nhìn cô bé một lúc lâu tôi mới
chợt tình hồn lại, không biết Phó Thắng
Nam đã đứng sau lưng tôi từ khi nào.

Tôi chậm chạp ngẩng đầu nhìn anh,
thấy tôi như vậy, anh bèn đi về phía tôi rồi
kéo tôi vào trong ngực. Một lúc lâu sau mới
kéo tôi rời khỏi phòng Tuệ Minh.

Trờ lại phòng ngủ, sau khi nằm lên
giường tôi mới mờ miệng: “Trịnh Tuấn Anh
đã nói gì với anh thế?”

Trên đường trờ về, tinh thần tôi luôn
không được tốt nên vẫn chưa hỏi gì cả.

Anh mím môi nhìn tôi, sau khi im lặng
một lúc mới nói: “Là chuyện liên quan đến
Tuệ Minh! Nhà họ Trịnh đã biết sự tồn tại
của con bé rồi, vì thế có ý định muốn con
bé nhận tổ quy tông”

“Rầm!” Tôi giơ tay lên hất chiếc đèn
trên tủ đầu giường đi, trong lòng lại bồn
chồn không yên: “Em không đồng ý.“

Anh than thờ, đứng dậy nhặt đèn lên
một lần nữa. Trên đất có mảnh kiếng bể,
anh lấy tay nhặt lên.

Sau khi xử lý xong những thứ trên đất,
anh mới ngước mắt lên nhìn tôi rồi nói: “Em
không muốn đề Tuệ Minh rời khỏi đây thì
anh sẽ thuyết phục Tuấn Anh, nhưng mà
Thẩm Xuân Hinh à, chúng ta cũng phải hỏi
đến suy nghĩ của Tuệ Minh chứ?”

“Con bé có bao lớn đâu, anh muốn
nghe con bé nói gì? Em và con bé đã sống
nương tựa vào nhau bốn năm trời, không

thể nào tách khỏi con bé được. Con bé đã
là một phần trong sinh mạng của em rồi,
em sẽ không đề con bé đi cùng Trịnh Tuấn
Anh đâu. Con bé ở lại bên cạnh em, cho dù
là tốt hay xấu thì ít nhất em cũng sẽ nâng
niu con bé trong lòng bàn tay thật tốt.
Nhưng nếu con bé về nhà họ Trịnh thì làm
sao anh có thề khẳng định Trịnh Tuấn Anh
sẽ chăm sóc con bé có tốt không, người
của nhà họ Trịnh có đề con bé chịu tủi
thân hay không được chứ? Tại sao đứa bé
em nuôi trong lòng ròng rã bốn năm trời
mà anh ta nói muốn thì lấy đi như vậy?”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.